MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠIChương 5: NGƯỜI Ở LẠI

NƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠI

Chương 5: NGƯỜI Ở LẠI

761 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều trôi qua chậm hơn thường lệ.

Sau cuộc trò chuyện buổi trưa, Linh rời quán sớm. Cô cần không gian để thở, để sắp xếp lại những cảm xúc vừa bị khơi lên. Nhưng với Nam, sự yên tĩnh ấy lại kéo dài đến tận khi trời sụp tối.

Quán cà phê lên đèn lúc sáu giờ. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt quầy gỗ đã sờn góc, tạo thành một khoảng ấm áp nhỏ giữa thành phố đang dần lạnh đi. Nam mở cửa như mọi ngày, treo biển Open, rồi đứng lặng vài giây trước khi quay vào trong.

Anh đã quen với việc một mình.

Ba năm trước, khi Linh rời đi, quán cà phê này vẫn chỉ là nơi anh làm thuê. Nhưng sau ngày ấy, Nam ở lại nhiều hơn. Ban đầu là vì không muốn về căn phòng trọ trống trải. Sau đó là vì nơi này giữ lại quá nhiều dấu vết của Linh — chiếc ghế cô hay ngồi, quyển sách cô đọc dở, thậm chí cả cách sắp xếp mấy chậu cây nhỏ bên cửa sổ.

Chủ quán cũ muốn sang nước ngoài. Khi nghe tin, Nam gần như không suy nghĩ.

Anh mua lại quán.

Không phải vì kinh doanh. Mà vì anh không muốn mất thêm một thứ nữa.

Những ngày đầu, quán vắng khách. Nam tự học rang cà phê, học pha chế, học cách lắng nghe người khác kể chuyện. Có những đêm mệt mỏi, anh ngủ gục ngay trên bàn, tỉnh dậy khi trời gần sáng.

Có những tối, Nam vô thức nhìn ra cửa, chờ chuông gió leng keng vang lên.

Nhưng người anh chờ không bước vào.

Ba năm, Nam chưa từng yêu ai khác. Không phải vì không có cơ hội, mà vì anh không muốn. Những mối quan tâm thoáng qua đều dừng lại rất nhanh. Nam không giỏi mở lòng thêm lần nữa khi trong lòng vẫn còn một khoảng trống chưa được lấp đầy.

Anh nghĩ, có lẽ mình sẽ sống như vậy mãi — yên ổn, đều đặn, và đủ bận rộn để không phải nhớ.

Cho đến ngày Linh quay lại.

Buổi tối hôm đó, quán không đông. Nam lau quầy chậm rãi, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về chiếc ghế gần cửa sổ — nơi Linh đã ngồi suốt buổi chiều.

Anh không rõ cảm xúc của mình là gì. Vui mừng, nhẹ nhõm, hay lo sợ. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc nhìn thấy Linh bước vào quán, mọi thứ anh cố xây dựng suốt ba năm qua đều chao đảo.

Nam nhớ lại những đêm một mình đóng cửa quán, đứng dưới ánh đèn đường, hút một điếu thuốc rồi lại dập đi ngay. Anh đã từng rất giận Linh. Giận đến mức không dám gọi điện, không dám nhắn tin.

Nhưng nỗi giận ấy chưa từng kéo dài bằng nỗi nhớ.

Khoảng chín giờ tối, Nam đóng cửa sớm. Anh ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi Linh từng ngồi. Trên mặt bàn, vết xước nhỏ năm xưa vẫn còn đó — vết xước do Linh làm rơi chìa khóa.

Nam đưa tay chạm nhẹ vào vết xước ấy.

“Em lúc nào cũng vụng về.”

Anh nói khẽ, như thể Linh vẫn đang ngồi đối diện.

Bên ngoài, gió thổi mạnh. Thành phố lên đèn rực rỡ, nhưng trong quán chỉ còn lại một màu vàng trầm.

Nam đứng dậy, tắt bớt đèn. Khi kéo cửa cuốn xuống, anh chợt thấy bóng một người đứng bên kia đường.

Linh.

Cô đứng đó, tay đút túi áo, nhìn về phía quán. Ánh đèn đường chiếu lên gương mặt cô, khiến đôi mắt trông sâu hơn.

Nam khựng lại. Tim anh đập mạnh.

Anh mở cửa.

“Em chưa về à?”

Anh hỏi, giọng thấp hơn thường ngày.

“Em đi dạo một chút.”

Linh đáp. “Không ngờ quán anh đóng sớm.”

Nam gật đầu. “Anh hơi mệt.”

Một khoảng im lặng ngắn.

“Anh… vẫn ổn chứ?”

Linh hỏi.

Nam nhìn cô. Rồi anh nói thật: “Không hẳn. Nhưng anh quen rồi.”

Linh cắn môi. “Em không biết anh đã ở lại một mình như vậy.”

“Em không cần biết.”

Nam nói, rồi chậm lại. “Nhưng giờ thì em biết rồi.”

Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh. Linh kéo chặt áo khoác.

“Trời lạnh.”

Nam nói. “Để anh đưa em về.”

Linh nhìn anh, ngập ngừng. Rồi cô gật đầu.

Hai người đi song song trên con phố quen. Không ai chạm vào ai, nhưng khoảng cách giữa họ đã không còn xa như trước.

Nam bước chậm lại, để Linh đi kịp.

Anh đã ở lại suốt ba năm.

Và lần này, anh không chắc mình còn đủ bình thản để giả vờ rằng điều đó không có nghĩa gì.