MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠIChương 6: KHOẢNG CÁCH VỪA ĐỦ

NƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠI

Chương 6: KHOẢNG CÁCH VỪA ĐỦ

683 từ · ~4 phút đọc

Con phố về đêm yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều. Đèn đường tỏa ánh sáng vàng nhạt, trải dài thành những vệt mờ trên mặt đường ướt sương. Nam và Linh đi cạnh nhau, không ai nói gì, nhưng cũng không còn cảm giác gượng gạo như lúc đầu.

Khoảng cách giữa họ vừa đủ để không chạm vào nhau, nhưng cũng đủ gần để cảm nhận hơi ấm từ người kia.

“Em ở gần đây à?”

Nam hỏi, phá vỡ sự im lặng.

“Ừ.”

Linh gật đầu. “Cuối dãy trọ cũ. Bà chủ vẫn nhớ anh.”

Nam khẽ cười. “Bà ấy nhớ hết mọi người.”

Họ rẽ vào con hẻm nhỏ. Đèn thưa dần, gió thổi mạnh hơn. Linh rụt vai, bước chậm lại. Nam nhận ra, liền đi sát hơn một chút, vô thức chắn gió cho cô.

Cử chỉ nhỏ ấy khiến Linh khựng lại trong giây lát.

“Anh… không cần đâu.”

Cô nói khẽ.

“Thói quen.”

Nam đáp ngắn gọn.

Linh im lặng. Cô biết, có những thói quen không dễ gì bỏ được, dù người bên cạnh đã từng rời đi.

Đến trước khu trọ, Linh dừng lại.

“Cảm ơn anh đã đưa em về.”

Cô nói.

“Ừ.”

Nam đáp. Rồi như nhớ ra điều gì, anh nói thêm: “Mai em có bận không?”

Linh ngẩng lên. “Sao vậy?”

“Quán anh… cần người phụ mấy hôm. Nếu em rảnh.”

Nam nói, giọng bình thản, nhưng Linh nghe ra chút dè dặt.

Cô mỉm cười. “Em rảnh. Nhưng anh không sợ em làm phiền à?”

Nam lắc đầu. “Anh quen rồi.”

Câu trả lời khiến cả hai cùng cười nhẹ. Một nụ cười rất nhỏ, nhưng đủ xua đi phần nào sự nặng nề.

“Vậy… mai gặp.”

Linh nói.

“Mai gặp.”

Nam đáp.

Anh quay lưng bước đi. Linh đứng lại, nhìn theo bóng anh dần khuất trong ánh đèn. Cô đặt tay lên ngực, nơi tim đang đập nhanh hơn bình thường.

Khoảng cách vừa đủ.

Không quá gần để làm tổn thương nhau lần nữa, nhưng cũng không quá xa để đánh mất cơ hội.

Ngày hôm sau, Linh đến quán từ sớm. Cô mặc áo len đơn giản, buộc tóc gọn gàng. Khi bước vào, quán vẫn còn vắng, ánh nắng sáng sớm chiếu vào làm nổi bật những hạt bụi li ti trong không khí.

Nam đang lau bàn. Anh ngẩng lên, hơi bất ngờ.

“Em đến sớm vậy?”

Anh hỏi.

“Em muốn giúp anh dọn quán.”

Linh nói. “Dù sao… em cũng từng làm rồi.”

Nam gật đầu. “Ừ. Mấy thứ vẫn để chỗ cũ.”

Linh cởi áo khoác, xắn tay áo. Mọi động tác đều quen thuộc đến lạ, như thể ba năm chưa từng tồn tại. Cô pha trà, lau kệ sách, tưới mấy chậu cây nhỏ bên cửa sổ.

Nam nhìn cô làm việc, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên.

“Em vẫn nhớ hết.”

Anh nói.

Linh cười. “Có những thứ nằm trong tay, khó quên lắm.”

Buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng. Họ nói chuyện về những điều rất vụn vặt — giá cà phê tăng, khách quen lâu ngày không tới, thời tiết thất thường. Không ai nhắc đến quá khứ, cũng không ai hỏi về tương lai.

Như hai người bạn cũ.

Gần trưa, quán đông hơn. Một vị khách nhìn Linh, mỉm cười hỏi:

“Nhân viên mới hả?”

Linh còn chưa kịp trả lời, Nam đã lên tiếng:

“Không.”

Anh dừng lại một chút. “Bạn cũ.”

Linh nhìn anh. Tim cô khẽ rung lên.

Buổi trưa, khi khách vãn, Linh đứng dựa vào quầy. Nam đưa cho cô một ly nước.

“Em không cần ở lại lâu đâu.”

Anh nói. “Nếu mệt.”

“Em không mệt.”

Linh đáp. “Em chỉ… muốn ở đây một chút.”

Nam nhìn cô, ánh mắt trầm lại.

“Linh.”

Anh gọi tên cô, rất khẽ. “Nếu em ở lại, anh không chắc mình sẽ giữ được khoảng cách.”

Linh im lặng vài giây. Rồi cô nói:

“Em không đến để phá vỡ sự bình yên của anh.”

Cô ngẩng lên nhìn anh. “Em chỉ muốn… được ở gần anh một cách đàng hoàng.”

Nam gật đầu, hít sâu một hơi.

“Vậy thì…”

Anh nói chậm rãi. “Chúng ta cứ giữ khoảng cách vừa đủ.”

Linh mỉm cười.

Ngoài kia, nắng trưa rơi nhẹ lên khung cửa kính.

Khoảng cách ấy mong manh, nhưng là điều duy nhất giúp họ không làm đau nhau thêm lần nữa.