MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠIChương 7: MỘT LỜI XIN LỖI CHƯA TRỌN

NƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠI

Chương 7: MỘT LỜI XIN LỖI CHƯA TRỌN

578 từ · ~3 phút đọc

Chiều hôm đó, quán cà phê yên ắng hơn thường ngày.

Linh ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ, lật từng trang sách nhưng không đọc nổi dòng nào. Cuộc trò chuyện buổi trưa vẫn còn lởn vởn trong đầu cô — khoảng cách vừa đủ. Cô hiểu, đó không phải là lời từ chối, cũng không hẳn là lời chấp nhận. Chỉ là một ranh giới mong manh mà cả hai đều sợ bước qua.

Nam đứng sau quầy, thỉnh thoảng liếc nhìn Linh. Anh biết, cô đang cố nói điều gì đó. Và anh cũng biết, mình không thể né tránh mãi.

Gần cuối giờ chiều, Nam treo biển Tạm nghỉ. Trong quán chỉ còn lại hai người. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc.

“Em có chuyện muốn nói.”

Linh lên tiếng trước.

Nam gật đầu. “Anh cũng vậy.”

Cả hai cùng im lặng vài giây, rồi Linh hít sâu.

“Cho em nói trước nhé.”

Cô nói, giọng khẽ nhưng rõ ràng.

Nam gật đầu.

Linh siết chặt hai tay đặt trên bàn. “Ba năm trước, em đi không phải vì hết yêu anh.”

Cô ngẩng lên, mắt hơi đỏ. “Em đi vì em sợ.”

Nam nhìn cô, không ngắt lời.

“Em sợ tương lai mơ hồ, sợ mình chưa đủ tốt để ở cạnh anh. Em sợ một ngày nào đó, em sẽ trở thành gánh nặng.”

Linh cười nhạt. “Em chọn cách dễ nhất — im lặng.”

Nam khẽ nhắm mắt lại. Anh đã tưởng tượng rất nhiều lý do, nhưng khi nghe chính miệng Linh nói ra, nỗi đau vẫn nhói lên.

“Em biết im lặng là hèn nhát.”

Linh nói tiếp. “Em xin lỗi… vì đã không cho anh quyền được lựa chọn.”

Không gian lặng đi.

Nam tựa tay lên quầy, giọng anh trầm xuống: “Em có biết anh đã nghĩ gì không?”

Linh lắc đầu.

“Anh nghĩ mình đã làm gì sai.”

Nam nói. “Anh nghĩ, nếu anh đủ tốt, em đã không bỏ đi như vậy.”

Linh bật khóc. “Không phải anh.”

“Nhưng anh là người ở lại.”

Nam nói, giọng không cao, nhưng đủ nặng. “Anh phải tự trả lời tất cả những câu hỏi mà em không nói.”

Linh đưa tay lau nước mắt. “Em biết một lời xin lỗi không thể bù đắp.”

“Không.”

Nam lắc đầu. “Một lời xin lỗi là cần. Nhưng chưa đủ.”

Linh gật đầu. “Em hiểu.”

Cô đứng dậy, cúi người thật thấp.

“Em không mong anh tha thứ ngay.”

Cô nói. “Em chỉ muốn anh biết, nếu có thể quay lại thời điểm đó, em sẽ không chọn im lặng.”

Nam nhìn cô rất lâu. Rồi anh thở ra một hơi dài.

“Anh không cần em quỳ xuống quá khứ.”

Anh nói. “Anh cần em đứng thẳng ở hiện tại.”

Linh ngẩng lên.

“Và nếu em định ở lại…”

Nam nói chậm rãi. “Thì đừng bỏ đi lần nữa mà không nói gì.”

Linh gật đầu, nước mắt rơi nhưng miệng vẫn mỉm cười. “Em hứa.”

Nam không đáp. Anh bước ra khỏi quầy, đi tới bàn nơi Linh đứng. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân.

Anh do dự vài giây, rồi đưa tay ra.

Không phải để ôm.

Chỉ là đặt nhẹ lên bàn, gần tay Linh.

“Lời xin lỗi của em…”

Nam nói khẽ. “Anh nhận.”

Linh siết chặt tay mình để không run.

Ngoài trời, hoàng hôn buông xuống. Ánh chiều nhuộm vàng cả con phố.

Lời xin lỗi ấy chưa thể xóa hết ba năm tổn thương.

Nhưng nó đủ để mở ra một cánh cửa nhỏ — nơi cả hai có thể bước tiếp, chậm rãi và thành thật hơn.