MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠIChương 8: TIN NHẮN LÚC NỬA ĐÊM

NƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠI

Chương 8: TIN NHẮN LÚC NỬA ĐÊM

520 từ · ~3 phút đọc

Đêm xuống rất nhanh.

Linh nằm trên giường, trần nhà mờ mờ trong ánh đèn ngủ vàng nhạt. Cô xoay người hết bên này sang bên kia, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến. Cuộc nói chuyện buổi chiều cứ lặp lại trong đầu — ánh mắt Nam khi nói “Anh nhận”, giọng anh bình thản nhưng không hề lạnh lùng.

Cô đưa tay với lấy điện thoại.

Màn hình sáng lên. Không có thông báo mới.

Linh thở dài, đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. Nhưng chỉ vài phút sau, cô lại cầm lên lần nữa. Thói quen cũ vẫn còn nguyên — chờ đợi một điều gì đó rất mong manh.

0:12.

Điện thoại rung khẽ.

Linh giật mình, tim đập mạnh. Trên màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc.

Nam

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, như sợ chỉ cần chớp mắt là tin nhắn sẽ biến mất.

Em ngủ chưa?

Ba chữ đơn giản, nhưng khiến cổ họng Linh nghẹn lại.

Cô gõ rồi xóa, xóa rồi gõ. Cuối cùng, cô gửi đi:

Chưa. Anh thì sao?

Một lát sau, tin nhắn trả lời đến.

Anh cũng vậy.

Linh mỉm cười. Chỉ hai chữ, nhưng đủ để cô hình dung ra Nam đang ngồi đâu đó trong quán cà phê vắng, dưới ánh đèn vàng, với chiếc điện thoại trên tay.

Hôm nay em về có mệt không?

Anh sợ… anh nói hơi nhiều.

Linh đọc chậm từng chữ.

Không. Em thấy nhẹ hơn.

Cảm ơn anh vì đã nghe em nói.

Bên kia im lặng một lúc.

Anh không giỏi nói chuyện qua tin nhắn.

Nhưng nếu em cần, anh sẽ trả lời.

Linh cắn môi, tim khẽ rung lên.

Em không cần anh trả lời hết mọi thứ.

Chỉ cần anh không im lặng.

Dòng chữ “đã xem” hiện lên rất nhanh.

Anh không im lặng đâu.

Ít nhất là lần này.

Linh khẽ nhắm mắt lại. Cô thấy sống mũi cay cay.

Cuộc trò chuyện không kéo dài. Chỉ vài tin nhắn vụn vặt — hỏi về thời tiết, về quán ngày mai có đông không, về việc Linh đã quen lại với múi giờ chưa.

Nhưng mỗi dòng chữ đều chậm rãi, cẩn thận, như thể cả hai đều sợ nói nhiều sẽ làm vỡ điều gì đó rất mỏng manh.

1:03.

Em ngủ đi.

Mai anh mở quán sớm.

Ừ. Chúc anh ngủ ngon.

Một lát sau, tin nhắn cuối cùng hiện lên:

Ngủ ngon, Linh.

Cô nhìn tên mình trên màn hình rất lâu.

Đã bao lâu rồi, không có ai gọi tên cô bằng giọng điệu như vậy?

Linh đặt điện thoại xuống, kéo chăn lên. Lần này, giấc ngủ đến nhanh hơn. Trong mơ, cô thấy quán cà phê ngập nắng, và Nam đứng ở cửa, mỉm cười.

Sáng hôm sau, Linh tỉnh dậy với cảm giác nhẹ nhõm lạ thường.

Điện thoại sáng lên. Một tin nhắn mới, gửi lúc sáu giờ sáng.

Quán hôm nay có bánh mới.

Nếu em rảnh, ghé nhé.

Linh bật cười. Cô ngồi dậy, kéo rèm cửa. Ánh nắng sớm tràn vào phòng.

Em sẽ ghé.

Cô trả lời.

Tin nhắn lúc nửa đêm không hứa hẹn điều gì lớn lao.

Nhưng nó đủ để Linh biết: khoảng cách giữa cô và Nam đang dần được lấp đầy — bằng những điều rất nhỏ, rất thật.