MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNốt Lặng Của Bảng Giao HưởngChương 1: VẾT TRẦM TRÊN PHÍM ĐÀN CŨ

Nốt Lặng Của Bảng Giao Hưởng

Chương 1: VẾT TRẦM TRÊN PHÍM ĐÀN CŨ

2,660 từ · ~14 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ bảng lảng và lạnh lẽo đến rợn người. Những hạt mưa nhỏ li ti như những sợi kim bạc, đâm xiên qua ánh đèn đường vàng vọt, rơi xuống mặt đường nhựa đen bóng, tạo nên những thanh âm rì rào không dứt. Đối với những người giàu có ngồi trong những chiếc xe sang trọng, tiếng mưa ấy là bản nhạc nền hoàn hảo cho một ly rượu vang ấm nồng. Nhưng đối với Lục Hi, tiếng mưa chỉ đơn giản là tín hiệu báo trước của những cơn đau nhức nhối nơi khớp tay.

Lục Hi đứng trong phòng thay đồ hẹp của câu lạc bộ "Dạ Sắc" – nơi được mệnh danh là thiên đường của giới thượng lưu. Anh chậm rãi cài từng chiếc cúc trên bộ đồng phục nhân viên phục vụ. Đôi bàn tay của anh, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nó có hình dáng rất đẹp với những ngón tay dài và thon, nhưng lớp da trên mu bàn tay lại chằng chịt những vết sẹo mờ, và chúng luôn run rẩy một cách vô thức.

Anh siết chặt nắm tay, cố gắng ép sự run rẩy ấy dừng lại, nhưng vô ích. Một tiếng thở dài khẽ khàng tan vào không gian ẩm mốc. Đã bảy năm rồi, kể từ ngày đôi bàn tay này không còn thuộc về những phím đàn piano trắng muốt, Lục Hi đã học được cách sống như một cái bóng. Không tên tuổi, không quá khứ, không âm nhạc.

"Lục Hi, cậu còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Lô VIP 888 đang gọi thêm rượu, mau mang lên đi. Toàn là khách quý, liệu hồn mà phục vụ cho tốt!"

Tiếng quát của tên quản lý cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Lục Hi khẽ cúi đầu, đáp lại bằng một giọng nói khàn và thấp: "Tôi đi ngay."

Lô VIP 888 nằm ở tầng cao nhất của câu lạc bộ, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ sự xa hoa của thành phố qua lớp kính cường lực. Khi Lục Hi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, đập vào mắt anh là một làn khói thuốc mờ ảo và mùi hương nước hoa đắt tiền nồng nặc. Trong phòng có khoảng năm sáu người đàn ông, ai nấy đều mặc vest lịch lãm, tay ôm những cô gái trẻ đẹp, tiếng cười đùa rôm rả át cả tiếng nhạc lounge dập dìu.

Lục Hi cúi thấp người, chậm rãi đặt từng chai rượu vang lâu năm lên mặt bàn đá cẩm thạch. Anh cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ là một kịch bản tàn nhẫn nhất.

"Ô kìa, nhìn đôi tay này xem. Trông quen mắt thật đấy..."

Một gã đàn ông bụng phệ, tên là Vương béo – một kẻ mới nổi trong giới bất động sản, chợt nắm lấy cổ tay Lục Hi khi anh đang rót rượu. Gã nhìn chằm chằm vào những ngón tay của anh, rồi cười hô hố:

"Mọi người xem này, một tên nhân viên phục vụ mà có đôi tay đẹp như nghệ sĩ vậy. Nhưng sao lại run thế này? Sợ tôi đến thế à?"

Lục Hi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Anh cố gắng rút tay ra nhưng gã Vương kia càng siết chặt hơn. Ánh mắt của mọi người trong phòng đổ dồn về phía anh, mang theo sự tò mò và giễu cợt.

"Nào, nói gì đi chứ? Hay là cậu câm rồi?" Gã Vương cười cợt, tiện tay đổ một chút rượu vang lên đôi bàn tay đang run rẩy của Lục Hi. "Tay đẹp thế này mà không đi đánh đàn thì phí quá. Hay là biểu diễn cho anh em ở đây một bài đi? Nếu hay, tôi sẽ thưởng lớn."

Lục Hi vẫn cúi đầu, đôi mắt anh dán chặt vào những giọt rượu màu đỏ sẫm đang chảy dọc qua kẽ tay, trông giống như máu. Một ký ức kinh hoàng về ánh đèn sân khấu vỡ vụn và tiếng xương gãy vụn chợt dội về, khiến anh buồn nôn.

"Tôi... tôi không biết đánh đàn." Lục Hi khó khăn thốt ra từng chữ.

"Không biết? Vậy thì để tôi dạy cậu cách 'phục vụ' bằng đôi tay này nhé?" Gã Vương cười dâm tạt, định kéo mạnh Lục Hi vào lòng mình.

Đúng lúc đó, từ góc tối của căn phòng, nơi ánh sáng không chạm tới, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng mỏng vang lên, cắt ngang bầu không khí ồn ào:

"Vương tổng, gu của ông từ khi nào lại trở nên thấp kém đến mức trêu chọc cả một tên phục vụ thế này?"

Sống lưng Lục Hi lập tức cứng đờ. Giọng nói này... dẫu có đi qua vạn kiếp luân hồi, anh cũng không thể nào quên được. Trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của anh bỗng chốc đập loạn nhịp, đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt.

Gã Vương béo giật mình, lập tức buông tay Lục Hi ra, cung kính quay về phía góc tối: "Ấy chết, Thẩm tổng, ngài nói phải. Tôi chỉ là đùa chút cho vui thôi, không ngờ lại làm phiền đến nhã hứng của ngài."

Một bóng người từ từ bước ra khỏi bóng tối. Thẩm Quân Nhạc.

Bảy năm không gặp, anh dường như càng thêm cao lớn và uy nghiêm. Bộ vest đen may thủ công ôm sát thân hình hoàn mỹ, mái tóc được chải chuốt gọn gàng ra phía sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sắc lẹm như chim ưng. Anh đứng đó, mang theo hơi thở của kẻ trị vì, khí chất áp đảo khiến tất cả mọi người trong phòng đều phải nín thở.

Thẩm Quân Nhạc bước lại gần bàn rượu, đôi mắt anh lướt qua Lục Hi như thể đang nhìn một món đồ vật vô tri vô giác. Không có sự kinh ngạc, không có nỗi nhớ nhung, chỉ có một sự khinh miệt sâu cay hiện rõ nơi đáy mắt.

"Lục Hi."

Anh gọi tên anh, âm thanh trầm thấp nghe như tiếng rít của lưỡi kiếm rời vỏ.

Lục Hi không ngẩng đầu, anh cảm thấy hô hấp của mình trở nên khó khăn. Anh hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể: "Thẩm tiên sinh, ngài có gì sai bảo?"

Thẩm Quân Nhạc khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm tới đáy mắt. Anh tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc vây lấy Lục Hi, khiến anh lảo đảo. Thẩm Quân Nhạc đưa tay ra, dùng ngón trỏ nâng cằm Lục Hi lên, ép anh phải đối diện với ánh mắt rực lửa hận thù của mình.

"Bảy năm không gặp, thiên tài Piano ngày nào giờ lại đi lau giày cho kẻ khác để kiếm sống sao? Đôi bàn tay triệu đô của cậu, giờ đây chỉ đáng giá vài đồng tiền bo rẻ mạt thế này thôi à?"

Lời nói của anh như những mũi dao tẩm độc, đâm thẳng vào vết thương chưa bao giờ lành của Lục Hi. Những người xung quanh bắt đầu xì xào: "Thiên tài Piano? Chẳng lẽ là Lục Hi năm đó sao? Người đã phản bội Thẩm gia rồi biến mất?"

Lục Hi cắn chặt môi đến mức bật máu. Anh không giải thích, cũng không có gì để giải thích. Trong mắt Thẩm Quân Nhạc, anh đã là một kẻ tội đồ từ lâu rồi.

"Tôi chỉ là một nhân viên phục vụ bình thường. Nếu không có gì sai bảo, tôi xin phép ra ngoài." Lục Hi khẽ nói, ánh mắt anh trống rỗng, cố gắng né tránh cái nhìn thiêu đốt của người đàn ông trước mặt.

Thẩm Quân Nhạc nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy. Anh hận sự bình thản này của anh. Anh hận cái cách anh cứ thế biến mất khỏi cuộc đời anh bảy năm trước, để lại anh trong sự đổ nát của niềm tin. Và giờ đây, khi gặp lại, anh lại dùng vẻ mặt "không liên quan" này để đối diện với anh?

Cơn giận dữ và một sự khát khao chiếm hữu vặn vẹo bùng lên trong lòng Thẩm Quân Nhạc. Anh thấy gã Vương béo ban nãy vẫn đang nhìn Lục Hi với ánh mắt thèm thuồng. Ý nghĩ có kẻ khác chạm vào Lục Hi khiến anh phát điên.

"Muốn đi?" Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy cằm Lục Hi hơn. "Lục Hi, cậu nghĩ nơi này là nơi cậu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"

Anh quay sang nhìn tên quản lý câu lạc bộ đang đứng run rẩy ở cửa: "Từ ngày mai, tôi không muốn thấy cậu ta làm việc ở đây nữa."

Lục Hi kinh ngạc ngước nhìn: "Anh... anh định làm gì?"

Thẩm Quân Nhạc cúi xuống, ghé sát tai anh, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến Lục Hi rùng mình: "Cậu nợ tôi quá nhiều, Lục Hi. Tôi sẽ không để cậu chết một cách dễ dàng ở xó xỉnh này đâu. Tôi muốn cậu phải ở bên cạnh tôi, tận mắt chứng kiến tôi hành hạ cậu như thế nào."

Anh buông cằm Lục Hi ra, rút một tờ khăn giấy trắng tinh, chậm rãi lau từng ngón tay của mình như thể vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.

"Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ là trợ lý riêng của tôi. Hợp đồng lao động của cậu, tôi đã mua lại rồi."

Lục Hi bàng hoàng nhìn anh: "Tôi không đồng ý! Anh không có quyền làm thế!"

Thẩm Quân Nhạc không thèm nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh thản nhiên ngồi xuống ghế sô pha, chân vắt chéo, tay cầm ly rượu vang lên lắc nhẹ.

"Ở thành phố S này, tôi có quyền làm mọi thứ. Hoặc là cậu ngoan ngoãn đi theo tôi, hoặc là những người ở câu lạc bộ này, bao gồm cả gia đình của tên quản lý kia, sẽ vì cậu mà mất việc. Cậu chọn đi."

Lục Hi nhìn quanh. Những người đồng nghiệp của anh đang nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn và sợ hãi. Anh biết Thẩm Quân Nhạc nói được làm được. Người đàn ông này đã không còn là chàng thiếu niên ấm áp của bảy năm trước nữa. Anh là quỷ dữ, là kẻ nắm quyền sinh quyền sát trong tay.

Lục Hi nhắm mắt lại, đôi bàn tay giấu sau lưng run rẩy kịch liệt. Một cảm giác bất lực bủa vây lấy anh. Anh tưởng mình đã trốn thoát được định mệnh, nhưng hóa ra, anh chỉ đang chạy vòng quanh trên lòng bàn tay của Thẩm Quân Nhạc mà thôi.

"Được... tôi đồng ý."

Giọng nói của Lục Hi nhẹ tênh, tan vào tiếng mưa tầm tã bên ngoài cửa sổ.

Sau khi buổi tiệc kết thúc, Lục Hi một mình bước ra khỏi câu lạc bộ. Cơn mưa vẫn không ngừng rơi, thấm đẫm vào chiếc áo sơ mi mỏng manh của anh. Anh không che ô, cứ thế đi bộ dưới màn mưa lạnh lẽo.

Cơn đau ở cổ tay lại ập đến, dữ dội và nhức nhối. Lục Hi tựa người vào một cột đèn đường, đưa bàn tay lên môi, hà hơi ấm để xoa dịu nỗi đau. Anh nhìn vào những vết sẹo mờ nhạt dưới ánh đèn. Ai có thể ngờ được, đôi bàn tay này từng chơi những bản Polonaise huy hoàng của Chopin, từng nhận được những tràng pháo tay không dứt tại các nhà hát lớn nhất thế giới?

Giờ đây, chúng chỉ là những phế tích.

Một chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ trờ tới, dừng lại ngay cạnh anh. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của Thẩm Quân Nhạc.

"Lên xe."

Lục Hi lùi lại một bước: "Tôi có thể tự về."

"Tôi không thích nói lần thứ hai." Ánh mắt Thẩm Quân Nhạc tối sầm lại. "Lục Hi, đừng thử thách sự nhẫn nại của tôi. Bây giờ cậu là người của tôi, tôi bảo cậu lên xe, cậu không có quyền từ chối."

Lục Hi im lặng vài giây, rồi chậm rãi mở cửa xe bước vào. Bên trong xe rất ấm áp, mùi da thuộc cao cấp và mùi hương của Thẩm Quân Nhạc bao phủ lấy anh. Lục Hi co người lại trong góc ghế, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể.

Thẩm Quân Nhạc nhìn bộ dạng ướt sũng và nhợt nhạt của Lục Hi, lòng anh chợt thắt lại một cái, nhưng ngay lập tức bị sự hận thù che lấp. Anh ném cho anh một chiếc khăn lông khô, giọng nói vẫn lạnh như tiền: "Lau sạch đi. Đừng làm bẩn xe của tôi."

Lục Hi đón lấy chiếc khăn, khẽ nói: "Cảm ơn."

Xe chuyển bánh, lao đi trong màn đêm của thành phố. Hai người ngồi cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa họ lại như hai bờ vực thẳm. Thẩm Quân Nhạc nhìn nghiêng khuôn mặt của Lục Hi phản chiếu trên cửa kính xe. Người đàn ông này vẫn đẹp như vậy, nhưng vẻ đẹp ấy giờ đây mang một màu sắc u sầu và héo hon, giống như một bông hoa hồng trắng bị dập nát trong mưa bão.

"Bảy năm qua, cậu sống thế nào?" Thẩm Quân Nhạc chợt hỏi, giọng anh có chút khàn đi.

Lục Hi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn neon nhòe đi vì nước mưa: "Rất tốt. Không có âm nhạc, không có Thẩm gia, cuộc sống của tôi rất yên bình."

"Yên bình sao?" Thẩm Quân Nhạc bật cười, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai. "Lục Hi, cậu đúng là kẻ máu lạnh nhất mà tôi từng biết. Cậu hủy hoại cuộc đời tôi, rồi cậu thản nhiên nói rằng cậu sống rất yên bình?"

Lục Hi không trả lời. Anh biết, dù anh có nói gì, Thẩm Quân Nhạc cũng sẽ không tin. Sự thật về vụ tai nạn, sự thật về lý do anh rời đi... tất cả đã được anh chôn sâu dưới những nốt nhạc câm lặng của mình rồi.

"Ngày mai, 8 giờ sáng, có mặt tại biệt thự Thẩm gia. Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, Lục Hi. Tôi đã cho người canh chừng xung quanh chỗ ở của cậu rồi."

Thẩm Quân Nhạc nói xong, liền nhắm mắt lại, tỏ ý không muốn tiếp tục trò chuyện.

Chiếc xe dừng lại trước một khu tập thể cũ kỹ, xập xệ ở ngoại ô. Lục Hi mở cửa xe, trước khi bước xuống, anh khẽ dừng lại một chút, bóng lưng nhỏ bé cô độc giữa màn mưa.

"Thẩm Quân Nhạc... anh không nên tìm tôi."

Nói rồi, anh bước nhanh vào trong tòa nhà tối tăm, không một lần quay đầu lại.

Trong xe, Thẩm Quân Nhạc mở mắt ra, nhìn theo bóng dáng gầy gò của Lục Hi biến mất sau cánh cửa sắt rỉ sét. Bàn tay anh siết chặt lấy chiếc ghế da đến mức nổi cả gân xanh.

"Không nên tìm cậu sao? Lục Hi, cậu vĩnh viễn không biết được bảy năm qua tôi đã sống trong địa ngục như thế nào. Nếu tôi phải ở địa ngục, thì cậu cũng đừng hòng tìm thấy ánh sáng."

Anh cầm chiếc bật lửa khắc chữ "L" lên, bật lửa cháy bùng trong bóng tối. Ngọn lửa màu xanh lam nhảy múa, phản chiếu sự điên cuồng và dục vọng chiếm hữu mãnh liệt trong đôi mắt anh.

Đêm đó, thành phố S vẫn mưa không ngớt. Có những nốt nhạc đã chết từ lâu, nay lại bắt đầu rung động theo một nhịp điệu vặn vẹo và đau đớn. Bản giao hưởng giữa hai người họ, cuối cùng đã bắt đầu chương đầu tiên của sự tái ngộ đầy máu và nước mắt.