Cơn mưa tầm tã đêm qua đã gột rửa đi lớp bụi bặm của thành phố, nhưng lại để lại một bầu không khí ẩm ướt và se lạnh bao trùm lên khu tập thể cũ kỹ phía ngoại ô. Lục Hi tỉnh dậy khi ánh nắng yếu ớt của buổi sớm còn chưa kịp len qua khe cửa sổ ố vàng. Anh nằm im trên chiếc giường đơn chật chội, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà bị thấm nước tạo thành những vệt loang lổ như những vết thương không tên.
Cổ tay anh hôm nay sưng nhẹ, một cơn đau âm ỉ lan từ các khớp xương lên tận bả vai. Lục Hi thở dài, chậm rãi ngồi dậy. Anh cầm lấy tuýp thuốc giảm đau rẻ tiền, nặn một chút kem lạnh lẽo lên mu bàn tay rồi xoa đều. Những vết sẹo chằng chịt dưới ánh sáng ban mai trông càng thêm rõ rệt – chúng là bằng chứng cho sự kết thúc của một thiên tài, và cũng là khởi đầu cho một kẻ tôi tớ.
Tám giờ sáng. Thẩm Quân Nhạc đã nói tám giờ phải có mặt tại biệt thự Thẩm gia.
Lục Hi đứng dậy, thu dọn vài bộ quần áo cũ kỹ vào chiếc ba lô bạc màu. Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp chỉ vỏn vẹn mười mét vuông này. Đây là nơi anh đã trú ngụ suốt ba năm qua sau khi rời khỏi viện phục hồi chức năng. Không có âm nhạc, không có ánh hào quang, chỉ có mùi mì gói và tiếng tivi rè của nhà hàng xóm. Vậy mà, giờ đây khi phải rời đi để bước vào một "cung điện" lộng lẫy, lòng anh lại tràn đầy sự sợ hãi. Bởi vì anh biết, nơi đó không phải là nhà, mà là một chiếc lồng giam được đúc bằng vàng và hận thù.
Chiếc xe đen của Thẩm gia đã đợi sẵn dưới lầu từ lâu. Người tài xế im lặng mở cửa cho anh, thái độ cung kính nhưng xa cách. Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi khu phố nghèo, Lục Hi ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Anh có cảm giác mình đang bỏ lại chút tự do ít ỏi cuối cùng để bước vào một ván cờ mà mình chắc chắn sẽ thua.
Biệt thự Thẩm gia nằm trên đỉnh đồi nội đô, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Kiến trúc của nó mang đậm phong cách cổ điển phương Tây với những hàng cột đá cẩm thạch trắng muốt và những khu vườn được cắt tỉa cầu kỳ. Tuy nhiên, khi cánh cổng sắt khổng lồ khép lại sau lưng, Lục Hi cảm thấy không khí dường như loãng đi, mang theo một mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm – mùi hương đặc trưng của Thẩm Quân Nhạc.
Quản gia Lâm – một người đàn ông trung niên nghiêm nghị – dẫn Lục Hi vào trong sảnh chính. Ông nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, nửa như thương xót, nửa như trách cứ.
"Cậu Lục, lâu rồi không gặp."
Lục Hi khẽ cúi đầu: "Chào bác Lâm."
"Thiếu gia đang đợi cậu ở phòng làm việc trên tầng hai. Cậu hãy lên đó ngay đi. Nhớ kỹ, thiếu gia bây giờ không giống như trước nữa, cậu nên cẩn thận lời ăn tiếng nói."
Lục Hi gật đầu nhẹ. Anh bước lên cầu thang trải thảm nhung đỏ rực. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề như đeo chì. Trước cửa phòng làm việc bằng gỗ mun đen bóng, Lục Hi đứng khựng lại, hít một hơi thật sâu để giữ cho nhịp tim đang đập loạn xạ của mình bình tĩnh lại.
Cốc, cốc.
"Vào đi." Giọng nói lạnh lùng truyền ra từ bên trong.
Lục Hi đẩy cửa bước vào. Phòng làm việc của Thẩm Quân Nhạc rất rộng, ngập tràn ánh sáng từ những ô cửa kính sát đất, nhưng lạ thay, nơi này lại lạnh lẽo như một hầm đá. Thẩm Quân Nhạc đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, anh không ngẩng đầu lên, đôi tay thon dài lướt nhanh trên những tập tài liệu.
Lục Hi đứng im giữa phòng, đôi bàn tay giấu sau lưng siết chặt lấy vạt áo sơ mi rẻ tiền. Anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng giữa sự xa hoa này.
Sau một lúc lâu im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc, Thẩm Quân Nhạc mới chậm rãi đặt bút xuống. Anh ngả người ra ghế, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt lấy hình bóng gầy gò của Lục Hi.
"Đúng giờ đấy." Thẩm Quân Nhạc nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai thường trực. "Tôi cứ ngửa cậu sẽ lại chạy trốn lần nữa chứ."
Lục Hi cúi đầu, nhìn vào mũi giày sờn cũ của mình: "Tôi biết anh sẽ không để tôi chạy thoát."
"Thông minh." Thẩm Quân Nhạc đứng dậy, anh bước chậm rãi về phía Lục Hi. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của đối phương. Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, anh dừng lại, vươn tay nâng cằm Lục Hi lên. "Ngẩng đầu nhìn tôi. Từ bây giờ, khi tôi nói chuyện, cậu phải nhìn vào mắt tôi. Đó là quy tắc đầu tiên."
Lục Hi buộc lòng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy. Trong đó không có chút hơi ấm nào, chỉ có một ngọn lửa hận thù đang âm ỉ cháy, muốn thiêu rụi cả anh và chính bản thân anh.
"Quy tắc thứ hai," Thẩm Quân Nhạc tiếp tục, giọng nói trầm thấp phả vào mặt Lục Hi. "Cậu là trợ lý riêng, nghĩa là cậu phải ở bên cạnh tôi 24/24. Cậu sẽ ở căn phòng ngay cạnh phòng tôi. Không có sự cho phép của tôi, không được phép rời khỏi biệt thự nửa bước. Không được liên lạc với bất kỳ ai từ quá khứ. Cậu hiểu chứ?"
Lục Hi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại: "24/24? Tôi cũng cần có thời gian cá nhân..."
"Ở đây, cậu không có cái gọi là 'cá nhân'." Thẩm Quân Nhạc cắt ngang, bàn tay anh chuyển từ cằm lên vuốt ve vành tai của Lục Hi, một cử chỉ dường như thân mật nhưng lại khiến Lục Hi rùng mình vì sự chiếm hữu cực đoan. "Mạng của cậu là tôi mua lại từ câu lạc bộ đó. Đôi bàn tay này, cơ thể này, thậm chí cả hơi thở của cậu, đều thuộc quyền sở hữu của Thẩm Quân Nhạc. Cậu hiểu rõ chưa?"
Lục Hi cắn chặt môi, sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng nhưng anh chỉ có thể nuốt xuống. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười khổ hiện lên trong đáy mắt: "Tôi hiểu rồi, Thẩm tổng."
Thẩm Quân Nhạc dường như rất hài lòng với sự phục tùng này. Anh buông anh ra, quay lại bàn lấy một tập hồ sơ ném cho Lục Hi.
"Đây là lịch trình của tôi trong tuần này. Ghi nhớ nó. Bây giờ, đi dọn dẹp phòng của cậu đi. Bác Lâm sẽ đưa cậu đi."
Căn phòng dành cho Lục Hi rộng gấp ba lần căn phòng cũ của anh, được bài trí tinh tế với tông màu xám trắng chủ đạo. Mọi thứ đều cao cấp, từ chiếc giường nệm êm ái đến bộ drap giường bằng lụa đắt tiền. Thế nhưng, điều thu hút sự chú ý của Lục Hi nhất chính là ô cửa sổ lớn nhìn thẳng sang ban công phòng của Thẩm Quân Nhạc.
Ở đây, anh thực sự không có góc khuất nào để lẩn trốn.
Lục Hi bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Thật ra anh cũng chẳng có gì nhiều, chỉ vài bộ quần áo và một hộp thuốc nhỏ. Khi anh đang đặt hộp thuốc vào ngăn kéo, cánh cửa phòng đột ngột mở ra mà không có tiếng gõ.
Thẩm Quân Nhạc bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp nhung màu đen. Anh nhìn đống đồ đạc nghèo nàn của Lục Hi bằng ánh mắt khinh miệt.
"Vứt hết mấy thứ rác rưởi này đi. Lát nữa sẽ có người mang quần áo mới đến cho cậu. Cậu hiện tại là trợ lý của tôi, đừng có ăn mặc như kẻ ăn xin làm xấu mặt tôi."
Lục Hi im lặng thu tay lại. Thẩm Quân Nhạc tiến đến, mở chiếc hộp nhung ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ tinh xảo với dây da đen truyền thống. Nhưng khi nhìn kỹ, Lục Hi nhận ra mặt sau của nó có một thiết kế lạ lùng, ôm khít lấy cổ tay.
"Đưa tay đây." Thẩm Quân Nhạc ra lệnh.
Lục Hi ngập ngừng đưa bàn tay trái ra. Thẩm Quân Nhạc nắm lấy cổ tay anh, đôi mắt anh nheo lại khi chạm vào những vết sẹo thô ráp. Anh không nói gì, chỉ cẩn thận đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay Lục Hi. Một tiếng cạnh nhỏ vang lên, chiếc đồng hồ đã được khóa lại bằng một cơ chế đặc biệt.
"Cái này là gì?" Lục Hi lo lắng hỏi.
"Thiết bị định vị và theo dõi nhịp tim." Thẩm Quân Nhạc thản nhiên nói, ngón tay anh lướt qua mặt đồng hồ lạnh lẽo. "Tôi muốn biết em ở đâu, em đang làm gì, và tim em đập nhanh hay chậm vì ai. Đừng tìm cách tháo nó ra, chỉ có mật mã của tôi mới mở được."
Sự chiếm hữu bệnh hoạn này khiến Lục Hi cảm thấy ngạt thở. Anh lùi lại một bước, nhìn chiếc đồng hồ như nhìn một chiếc cùm tay.
"Anh không tin tôi đến thế sao?"
Thẩm Quân Nhạc bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng yên tĩnh: "Tin em? Lục Hi, bài học của bảy năm trước vẫn còn hằn sâu trong tim tôi đây. Em đã từng nói em yêu tôi, rồi em biến mất ngay trước buổi biểu diễn quan trọng nhất của đời tôi, bỏ mặc Thẩm gia đối mặt với vụ bê bối tài chính vì cậu. Em bảo tôi phải tin em thế nào đây?"
"Tôi đã nói rồi, tôi không phản bội anh..." Lục Hi khàn giọng nói, đôi tay anh run rẩy kịch liệt.
"Đủ rồi!" Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, anh tiến lại gần, ép Lục Hi vào sát bức tường lạnh lẽo. "Tôi không muốn nghe những lời giải thích vô nghĩa đó nữa. Bây giờ em có nói gì tôi cũng không tin. Tôi chỉ tin vào những gì tôi có thể nhìn thấy và nắm giữ trong tay."
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Lục Hi, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết pha chút mùi thuốc giảm đau trên cơ thể anh. Cánh tay phải của Thẩm Quân Nhạc siết chặt lấy eo Lục Hi, mạnh đến mức như muốn bẻ gãy nó.
"Đừng có trưng ra bộ mặt đáng thương đó với tôi. Em nên thấy may mắn vì tôi vẫn còn hứng thú với em. Nếu không, tôi đã để em thối rữa ở cái câu lạc bộ bẩn thỉu đó rồi."
Lục Hi nhắm mắt lại, hai giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má. Anh không chống cự, vì anh biết mọi sự chống cự đều vô ích trước sức mạnh của người đàn ông này. Anh để mặc cho Thẩm Quân Nhạc gặm nhấm cổ mình, để mặc cho sự nhục nhã tràn ngập tâm trí.
Bữa tối đầu tiên tại Thẩm gia diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Thẩm Quân Nhạc ngồi ở đầu bàn dài, còn Lục Hi ngồi ở vị trí ngay bên cạnh theo yêu cầu của anh. Trên bàn toàn là những món sơn hào hải vị, nhưng Lục Hi cảm thấy chúng nhạt nhẽo như sáp.
Bàn tay anh đau nhức đến mức không thể cầm vững đôi đũa bằng bạc nặng nề. Sau vài lần cố gắng gắp thức ăn nhưng đều bị rơi, Lục Hi buông đũa xuống, cúi đầu nói: "Tôi... tôi không đói."
Thẩm Quân Nhạc dừng dao nĩa lại. Anh quan sát đôi bàn tay đang run rẩy đặt trên đùi của Lục Hi. Một tia sáng phức tạp lướt qua mắt anh – có sự đau lòng thoáng qua nhưng nhanh chóng bị sự độc địa che lấp.
"Cầm đũa lên." Anh ra lệnh.
"Tôi thật sự không muốn ăn..."
"Tôi nói, cầm đũa lên và ăn hết chỗ này cho tôi." Thẩm Quân Nhạc nhấn mạnh từng chữ. "Lục Hi, em định dùng tuyệt thực để kháng cự tôi sao? Đừng mơ tưởng."
Lục Hi mím môi, anh run rẩy cầm đôi đũa lên một lần nữa. Anh cố gắng gắp một miếng măng tây, nhưng khi vừa đưa lên nửa chừng, các khớp ngón tay đột ngột cứng lại. Đôi đũa rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch, tạo nên một tiếng động thanh thúy nhưng chói tai.
Lục Hi hoảng loạn đứng dậy định nhặt lên: "Tôi xin lỗi, tôi sẽ lau ngay..."
"Đứng yên đó." Thẩm Quân Nhạc lạnh lùng nói. Anh đứng dậy, bước lại gần Lục Hi.
Trái tim Lục Hi đập liên hồi, anh nhắm mắt lại chờ đợi một trận lôi đình hoặc một cái tát. Thế nhưng, điều diễn ra sau đó lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh.
Thẩm Quân Nhạc kéo ghế của Lục Hi lại gần mình hơn. Anh cầm bát cơm của Lục Hi lên, dùng thìa xúc một miếng thức ăn, đưa đến tận môi anh.
"Há miệng ra."
Lục Hi bàng hoàng nhìn anh: "Anh... anh làm gì thế?"
"Em không tự ăn được thì tôi bón cho em. Chẳng phải ngày xưa em vẫn hay làm nũng bắt tôi bón cho sao?" Ánh mắt Thẩm Quân Nhạc tối lại, mang theo sự hoài niệm đầy đau đớn. "Ăn đi, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh."
Lục Hi cay đắng há miệng đón lấy miếng thức ăn. Cảm giác được người đàn ông mình vừa yêu vừa hận bón từng miếng cơm, trong lòng anh không hề có chút hạnh phúc nào, chỉ thấy một sự mỉa mai cay đắng. Anh nhớ về bảy năm trước, khi họ còn là một đôi tình nhân trẻ tuổi đầy triển vọng. Khi đó, Thẩm Quân Nhạc sẽ dịu dàng thổi từng thìa cháo cho anh, sẽ hôn lên những ngón tay anh và hứa rằng sẽ bảo vệ anh suốt đời.
Giờ đây, vẫn là hành động ấy, nhưng nó mang theo sự sỉ nhục và cưỡng ép.
Thẩm Quân Nhạc kiên nhẫn bón cho anh hết bát cơm. Sau khi xong, anh dùng khăn tay lau khóe môi cho Lục Hi, động tác thô lỗ khiến vùng da quanh môi anh đỏ ửng lên.
"Lên phòng tắm rửa đi. Một lát nữa mang cà phê vào thư phòng cho tôi."
Mười giờ tối. Lục Hi bưng khay cà phê đứng trước cửa thư phòng. Anh vừa tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm rủ xuống trán, bộ quần áo mới mà Thẩm Quân Nhạc chuẩn bị là một bộ lụa màu trắng kem, mặc trên người anh trông càng thêm gầy guộc và mong manh.
Anh bước vào phòng, thấy Thẩm Quân Nhạc đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu mạnh. Ánh đèn vàng nhạt trong phòng phủ lên bóng lưng cô độc của anh một vẻ tịch mịch lạ lùng.
Lục Hi đặt cà phê xuống bàn: "Thẩm tổng, cà phê của ngài."
Thẩm Quân Nhạc quay lại, ánh mắt anh dừng lại trên người Lục Hi. Sự chiếm hữu trong mắt anh lại bùng lên khi thấy vẻ đẹp u sầu dưới ánh đèn của anh. Anh không uống cà phê, mà tiến lại gần, cầm lấy bàn tay phải của Lục Hi – bàn tay ít sẹo hơn.
"Em có biết tại sao tôi lại bắt em về đây không?"
Lục Hi im lặng.
"Vì tôi muốn phá nát sự 'yên bình' mà em đã nói đêm qua." Thẩm Quân Nhạc vuốt ve lòng bàn tay anh, nơi có những vết chai mỏng của việc lao động chân tay. "Em không xứng đáng được yên bình sau khi đã bỏ rơi tôi. Tôi muốn em mỗi ngày đều phải đối diện với tôi, đối diện với những gì em đã đánh mất."
Anh kéo Lục Hi lại gần, ép anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da rộng lớn, còn bản thân thì quỳ một gối xuống sàn, đối diện với đôi chân của anh. Đây là một tư thế cực kỳ mâu thuẫn – một kẻ trị vì đang quỳ xuống, nhưng lại mang theo áp lực của một kẻ săn mồi.
Thẩm Quân Nhạc lấy ra một tuýp thuốc mỡ cao cấp, bắt đầu bôi lên những vết sẹo trên tay Lục Hi. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ, trái ngược hoàn toàn với lời nói độc địa ban nãy.
"Đau không?" Anh hỏi, giọng nói chợt trầm xuống.
Lục Hi nhìn đỉnh đầu của Thẩm Quân Nhạc, lòng anh chua xót khôn nguôi: "Đã quen rồi."
Thẩm Quân Nhạc khựng lại, anh ngước lên, đôi mắt đen lánh nhìn xoáy vào anh: "Tôi không cho phép em quen với nỗi đau. Từ nay về sau, nỗi đau của em chỉ được phép do tôi ban cho, không phải do bất kỳ ai hay bất kỳ cái gì khác."
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên vết sẹo dài nhất trên mu bàn tay Lục Hi. Nụ hôn lạnh lẽo nhưng lại khiến Lục Hi cảm thấy như bị bỏng.
"Lục Hi, bản giao hưởng của chúng ta mới chỉ bắt đầu. Em hãy chuẩn bị tinh thần đi, vì tôi sẽ không bao giờ buông tha cho em đâu."
Đêm đó, trong căn biệt thự rộng lớn, Lục Hi nằm trên giường nhưng không sao ngủ được. Cổ tay anh vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh từ chiếc đồng hồ định vị và hơi ấm giả tạo từ nụ hôn của Thẩm Quân Nhạc. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ban công phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn. Một cái bóng cô độc in trên rèm cửa, giống như một bóng ma đang canh giữ kho báu đã mất của mình.
Lục Hi biết, những ngày sắp tới sẽ là một chuỗi dài những dày vò và kiểm soát. Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, anh lại nảy sinh một tia hy vọng hèn mọn: liệu trong sự chiếm hữu điên cuồng kia, có chút tình yêu nào còn sót lại từ đống tro tàn của bảy năm trước không?
Hay tất cả chỉ là một màn kịch của hận thù?
Tiếng mưa lại bắt đầu rơi ngoài cửa sổ, đều đặn và buồn bã như tiếng piano lỗi nhịp. Trong bóng tối, Lục Hi khẽ cuộn tròn người lại, ôm lấy đôi bàn tay tàn phế của mình, chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị và nước mắt.