Ánh đèn pha của chiếc xe sang trọng quét qua dãy hành lang dài dẫn vào sảnh đường của Khách sạn Thiên Sứ – nơi đang tổ chức buổi đấu giá nghệ thuật lớn nhất trong năm. Thành phố S tối nay không mưa, nhưng không khí lạnh lẽo vẫn len lỏi qua từng khe cửa, giống như tâm trạng của Lục Hi lúc này.
Anh ngồi ở ghế sau, bộ vest màu xanh đậm được may đo riêng khít khao với cơ thể gầy gò, làm tôn lên làn da trắng đến mức gần như trong suốt của anh. Thẩm Quân Nhạc ngồi bên cạnh, một tay chống cằm, tay kia thong thả gõ nhịp lên đầu gối. Anh không nhìn Lục Hi, nhưng khí thế áp đảo tỏa ra từ người anh khiến không gian trong xe trở nên chật chội lạ thường.
"Hôm nay có rất nhiều 'người quen' của em tham dự." Thẩm Quân Nhạc đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp mang theo một sự thích thú tàn nhẫn. "Em nên biểu hiện cho tốt, đừng làm xấu mặt trợ lý của Thẩm Thị."
Lục Hi siết chặt đôi bàn tay đang đặt trên đùi. Chiếc đồng hồ định vị trên cổ tay trái lạnh ngắt như thấm vào da thịt. Anh hiểu rõ "người quen" mà Thẩm Quân Nhạc nhắc tới là ai. Đó là những người từng đứng cùng anh trên sân khấu quốc tế, những kẻ từng ca tụng anh là thiên tài, và cũng là những kẻ đầu tiên quay lưng phỉ nhổ khi anh rơi xuống vực thẳm.
"Anh nhất định phải làm vậy sao?" Lục Hi khẽ hỏi, giọng anh run rẩy.
Thẩm Quân Nhạc quay sang, dùng ngón tay thon dài lướt qua gò má nhợt nhạt của anh, rồi dừng lại ở vành tai, khẽ thì thầm: "Tôi muốn em nhìn thẳng vào sự thật, Lục Hi. Tôi muốn em thấy rằng ngoài tôi ra, thế giới này không ai chào đón em cả."
Khi cánh cửa sảnh đấu giá mở ra, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ khiến Lục Hi hơi lóa mắt. Tiếng ly rượu chạm nhau lách cách và tiếng trò chuyện của giới thượng lưu tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn.
Sự xuất hiện của Thẩm Quân Nhạc ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Người ta vây quanh anh như vây quanh một vị vua. Nhưng ngay sau đó, những ánh mắt ấy bắt đầu đổ dồn vào người đi sau anh.
"Kia chẳng phải là... Lục Hi sao?" "Trời ạ, thiên tài piano biến mất bảy năm trước đây mà? Sao lại đi theo sau Thẩm tổng như một con chó nhỏ thế kia?" "Nhìn đôi tay cậu ta kìa, nghe nói bị phế rồi, bây giờ chắc chỉ còn cách bám víu lấy đàn ông thôi."
Những lời xì xào độc địa như những mũi kim đâm vào thính giác của Lục Hi. Anh cúi gằm mặt, bước chân lảo đảo. Đúng lúc anh sắp không trụ vững, một bàn tay to lớn, ấm áp nhưng đầy tính chiếm hữu siết chặt lấy eo anh, kéo anh sát vào lồng ngực vững chãi.
"Ngẩng đầu lên." Thẩm Quân Nhạc ra lệnh sát bên tai anh. "Nhìn bọn họ đi. Em là người của tôi, không việc gì phải sợ những kẻ tầm thường này."
Ở giữa sảnh, một nhóm nghệ sĩ piano trẻ đang vây quanh một người đàn ông lớn tuổi – đó là Giáo sư Trần, người thầy cũ từng kỳ vọng vào Lục Hi nhất.
Thẩm Quân Nhạc cố tình dẫn Lục Hi tiến về phía đó.
"Giáo sư Trần, lâu rồi không gặp." Thẩm Quân Nhạc mỉm cười lịch thiệp, nhưng tay vẫn không buông khỏi eo Lục Hi.
Giáo sư Trần quay lại, nhìn thấy Lục Hi, gương mặt già nua của ông hiện lên vẻ thất vọng và chán ghét tột độ. Ông không nhìn Lục Hi lấy một cái, chỉ bắt tay với Thẩm Quân Nhạc: "Thẩm tổng, thật không ngờ ngài lại mang theo một người 'đặc biệt' như vậy đến đây."
"Cậu ta hiện là trợ lý của tôi." Thẩm Quân Nhạc cúi xuống nhìn Lục Hi, ánh mắt đầy giễu cợt. "Lục Hi, không chào thầy cũ của em một tiếng sao?"
Lục Hi mím môi, khó khăn thốt ra: "Thầy..."
"Đừng gọi tôi là thầy!" Giáo sư Trần gắt lên, giọng ông run vì giận dữ. "Nghệ thuật là sự thuần khiết, không phải là thứ để cậu đem ra làm trò đùa rồi bỏ chạy khi gặp khó khăn. Đôi bàn tay của cậu không xứng đáng để chạm vào phím đàn, và cậu cũng không xứng đáng để gọi tên tôi."
Những lời của Giáo sư Trần như một bản án tử hình đối với tâm hồn của Lục Hi. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình như nứt ra. Những nghệ sĩ piano đứng xung quanh bắt đầu cười cợt, có người còn cố tình va mạnh vào tay Lục Hi khiến anh đau đến mức rên khẽ.
Thẩm Quân Nhạc đứng đó, thản nhiên quan sát sự nhục nhã của Lục Hi. Anh muốn anh đau, muốn anh thấy rằng sự kiêu ngạo năm xưa đã vụn vỡ như thế nào.
Tuy nhiên, sự việc bắt đầu chuyển hướng khi một người đàn ông lạ mặt bước đến. Đó là Lãnh Phong – một nhà sưu tầm nghệ thuật đào hoa và khét tiếng trong giới thượng lưu. Lãnh Phong không nhìn Thẩm Quân Nhạc, mà nhìn chằm chằm vào Lục Hi với ánh mắt đầy thèm khát.
"Chà, viên ngọc quý của giới âm nhạc năm nào, dù có tàn phế thì vẫn đẹp đến nao lòng." Lãnh Phong bước lại gần, bỏ qua sự hiện diện của Thẩm Quân Nhạc mà đưa tay định nâng cằm Lục Hi.
Lục Hi sợ hãi lùi lại, nhưng cánh tay của Thẩm Quân Nhạc trên eo anh càng siết chặt hơn, như muốn khảm anh vào người mình.
"Lãnh tổng, có vẻ ông hơi quá tay rồi." Giọng Thẩm Quân Nhạc lạnh đi vài độ.
Lãnh Phong nhếch mép: "Thẩm tổng, ngài cần gì phải khắt khe thế? Một món đồ chơi đẹp như vậy, dùng một mình chẳng phải hơi phí sao? Nếu ngài đã chán cậu ta, có thể chuyển nhượng cho tôi. Tôi bảo đảm sẽ chăm sóc đôi bàn tay này thật 'tốt'."
Hắn vừa nói vừa cố ý chạm vào mu bàn tay đầy sẹo của Lục Hi, ngón tay cái vuốt ve một cách dâm tà.
Cơn điên cuồng bùng nổ trong mắt Thẩm Quân Nhạc nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Bốp!
Thẩm Quân Nhạc vung tay hất mạnh bàn tay của Lãnh Phong ra, đồng thời giáng một cái tát nảy lửa vào mặt gã nhà giàu kia. Tiếng động chói tai khiến cả sảnh đường im bặt.
"Mày dám chạm vào em ấy bằng cái bàn tay dơ bẩn đó?" Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến mọi người xung quanh lạnh sống lưng.
Anh kéo Lục Hi ra sau lưng mình, giống như một con dã thú đang bảo vệ lãnh địa và con mồi của nó. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập vì ghen tuông điên cuồng.
"Nghe cho kỹ đây." Thẩm Quân Nhạc nhìn thẳng vào Lãnh Phong đang ôm mặt kinh ngạc. "Lục Hi là của tôi. Một sợi tóc của em ấy, một tấc da của em ấy, nếu không có sự cho phép của tôi, bất cứ ai chạm vào tôi sẽ chặt đứt tay kẻ đó. Đừng để tôi thấy mày nhìn em ấy thêm một lần nào nữa, nếu không tao sẽ khiến cả cái đế chế Lãnh gia của mày biến mất khỏi thành phố S này trong đêm nay!"
Mọi người xung quanh bàng hoàng. Họ vốn tưởng Thẩm Quân Nhạc mang Lục Hi đến để nhục mạ, để trả thù. Nhưng sự bảo vệ đến mức cuồng loạn này đã chứng minh một sự thật khác: Lục Hi không phải là món đồ chơi để anh vứt bỏ, mà là một nỗi ám ảnh chiếm hữu đến bệnh hoạn của anh.
Thẩm Quân Nhạc không đợi ai kịp phản ứng, anh xoay người kéo mạnh Lục Hi ra khỏi sảnh đấu giá. Bước chân anh dồn dập, kéo theo Lục Hi lảo đảo phía sau.
Vừa vào đến xe, Thẩm Quân Nhạc liền đẩy mạnh Lục Hi xuống ghế sau và ép mình lên trên. Anh khóa cửa xe, không gian chật hẹp chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Thẩm Quân Nhạc cầm lấy bàn tay mà Lãnh Phong vừa chạm vào, anh dùng khăn giấy ướt lau thật mạnh lên đó, lau đến mức vùng da vốn mỏng manh của Lục Hi trở nên đỏ ửng và rỉ máu.
"Đau... Thẩm Quân Nhạc, anh dừng lại đi!" Lục Hi bật khóc, cố gắng rụt tay lại.
"Em còn biết đau sao?" Thẩm Quân Nhạc gầm lên, anh ném tờ khăn giấy đi, dùng tay bóp chặt lấy cổ Lục Hi, ép anh nhìn vào đôi mắt đang phát điên của mình. "Em có phải thấy sung sướng lắm không? Thấy có kẻ muốn bao nuôi em, thấy mình vẫn còn sức quyến rũ đàn ông, em đắc ý lắm đúng không?"
"Tôi không có... là hắn tự..."
"Câm miệng!" Thẩm Quân Nhạc cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang run rẩy của Lục Hi. Đó không phải là một nụ hôn, mà là một sự trừng phạt, một sự đóng dấu quyền sở hữu. Anh cắn rách môi anh, mùi máu tanh nồng lan tỏa giữa hai người.
Lục Hi tuyệt vọng đẩy anh ra nhưng vô ích. Đôi bàn tay tàn phế của anh bị Thẩm Quân Nhạc khóa chặt trên đỉnh đầu bằng một tay.
"Lục Hi, em nghe cho rõ đây." Thẩm Quân Nhạc áp sát trán mình vào trán anh, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và ghen tuông. "Bất kể bọn họ nhục mạ em thế nào, bất kể họ coi khinh em ra sao, em cũng chỉ có thể thuộc về một mình tôi. Tôi có thể hành hạ em, nhưng kẻ khác thì đừng hòng. Em trốn không thoát đâu, ngay cả trong giấc mơ, em cũng phải thuộc về Thẩm Quân Nhạc này!"
Lục Hi nhìn người đàn ông đang mất kiểm soát trước mặt, trong lòng tràn ngập sự chua chát. Thẩm Quân Nhạc hận anh, hận đến thấu xương, nhưng lại chiếm hữu anh đến mức điên rồ. Anh vừa muốn anh bị cả thế giới nhổ nước bọt, lại vừa muốn giấu anh vào trong lồng kính để một mình anh được ngắm nhìn.
"Anh điên rồi..." Lục Hi thầm thì qua làn nước mắt.
"Đúng, tôi điên rồi." Thẩm Quân Nhạc cười cay đắng, anh gục đầu vào hõm cổ anh, hít một hơi thật sâu để xoa dịu cơn ghen đang thiêu cháy lồng ngực. "Tôi đã điên từ cái ngày em rời bỏ tôi bảy năm trước rồi. Lục Hi, em phải cùng tôi phát điên trong cái lồng giam này, vĩnh viễn không có ngày kết thúc."
Ngoài kia, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng bên trong chiếc xe tối tăm, chỉ có hai linh hồn vụn vỡ đang cấu xé lẫn nhau dưới danh nghĩa của hận thù và một tình yêu đã biến chất thành sự chiếm hữu tuyệt đối.