MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNốt Lặng Của Bảng Giao HưởngChương 4: KHÚC BIẾN TẤU TRONG BÓNG TỐI

Nốt Lặng Của Bảng Giao Hưởng

Chương 4: KHÚC BIẾN TẤU TRONG BÓNG TỐI

1,466 từ · ~8 phút đọc

Sau đêm đại náo tại buổi đấu giá, không khí tại biệt thự Thẩm gia trở nên đặc quánh và ngột nạt hơn bao giờ hết. Sự chiếm hữu của Thẩm Quân Nhạc đã vượt ra khỏi ranh giới của sự hận thù thông thường, nó biến thành một loại hành hạ tinh thần tinh vi, nơi anh dùng sự chăm sóc để sỉ nhục, và dùng quyền lực để bẻ gãy chút tự trọng cuối cùng của Lục Hi.

Lục Hi bị giam lỏng hoàn toàn trong căn phòng của mình suốt ba ngày sau đó. Thẩm Quân Nhạc không cho phép anh bước chân ra khỏi cửa, ngay cả bữa ăn cũng được đích thân anh mang lên. Nhưng đó không phải là sự ân cần, mà là một màn tra tấn tâm lý đầy tàn nhẫn.

Vào buổi tối thứ tư, cửa phòng bật mở. Thẩm Quân Nhạc bước vào, trên tay cầm một chiếc khay bạc. Anh không nói gì, chỉ đặt khay xuống bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với giường của Lục Hi.

"Lại đây." Anh ra lệnh, giọng nói trầm thấp không chút cảm xúc.

Lục Hi đang ngồi co chân bên cửa sổ, bờ vai gầy gò run lên nhẹ. Anh chậm rãi bước lại gần, cúi đầu đứng trước mặt Thẩm Quân Nhạc.

"Ngồi xuống."

Thẩm Quân Nhạc chỉ tay xuống sàn nhà, ngay giữa hai chân mình. Lục Hi mím môi, sự nhục nhã trào dâng nhưng anh vẫn phải quỳ xuống lớp thảm dày. Tư thế này khiến anh hoàn toàn bị phủ bóng bởi cơ thể to lớn của Thẩm Quân Nhạc.

Trên khay bạc không phải là cơm tối, mà là một bát nước ấm và một cây kim bạc dùng để châm cứu.

"Tay."

Lục Hi run rẩy đưa bàn tay trái ra. Thẩm Quân Nhạc nắm lấy nó, nhưng lần này anh không nhẹ nhàng bôi thuốc. Anh cầm lấy cây kim, đôi mắt sắc lẹm nhìn vào những khớp xương hơi sưng tấy của Lục Hi.

"Nghe nói loại châm cứu này có thể kích thích dây thần kinh đã chết. Có đau một chút, nhưng em phải chịu đựng. Đây là cái giá cho việc để kẻ khác chạm vào em."

Nói rồi, anh đâm mạnh cây kim vào một huyệt đạo ở cổ tay Lục Hi.

"A!" Lục Hi hét lên một tiếng đau đớn, định rút tay lại nhưng Thẩm Quân Nhạc đã siết chặt lấy cánh tay anh như một gọng kìm thép.

"Đừng cử động." Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì một sự hưng phấn vặn vẹo. Anh nhìn mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Lục Hi, nhìn đôi môi anh bị cắn đến chảy máu. "Em đau sao? Cơn đau này có thấm thía gì so với sự phản bội em dành cho tôi không?"

Anh tiếp tục đâm thêm vài cây kim nữa. Mỗi lần đâm, anh lại kể lại một kỷ niệm của bảy năm trước, nhưng bằng một giọng điệu mỉa mai. Anh hành hạ ký ức của cả hai, biến những ngày tháng tươi đẹp nhất thành những lưỡi dao sắc lẹm.

"Em nhớ không? Ngày đó em nói đôi tay này chỉ để đàn cho mình tôi nghe. Vậy mà bảy năm qua, em lại dùng nó để bưng bê, để phục vụ cho những gã đàn ông bẩn thỉu. Lục Hi, em có thấy mình rẻ mạt không?"

Lục Hi đau đến mức tầm nhìn nhòe đi. Cơn đau từ dây thần kinh bị kích thích chạy thẳng lên đại não, khiến toàn thân anh co giật. Nhưng điều đau đớn hơn cả là sự chiếm hữu điên cuồng của Thẩm Quân Nhạc – anh muốn chữa cho tay anh, nhưng lại muốn anh phải đau đớn trong quá trình đó, để anh mãi mãi không quên được ai là người đang nắm giữ sự sống của mình.

Sự hành hạ không dừng lại ở đó. Thẩm Quân Nhạc dường như muốn kiểm soát cả những nhu cầu cơ bản nhất của Lục Hi để bẻ gãy ý chí của anh.

Anh bắt Lục Hi phải mặc những bộ đồ lụa mỏng manh, không cho phép anh mặc nội y bên trong, mục đích là để mỗi khi anh di chuyển, lớp vải sẽ cọ xát vào da thịt, nhắc nhở anh về sự hiện diện của Thẩm Quân Nhạc khắp mọi nơi. Thậm chí, anh còn bắt Lục Hi phải xin phép mỗi khi muốn đi vệ sinh hay đi tắm.

Một buổi chiều, Lục Hi đang tắm trong phòng tắm kính mờ. Đột ngột, Thẩm Quân Nhạc đẩy cửa bước vào. Anh không nói một lời, chỉ đứng đó, dựa lưng vào tường và nhìn chằm chằm vào cơ thể gầy gò của Lục Hi dưới làn nước.

Lục Hi hoảng hốt vơ lấy chiếc khăn tắm che thân: "Anh... sao anh lại vào đây? Tôi đang tắm..."

"Tôi đã nói rồi, ở đây em không có quyền riêng tư." Thẩm Quân Nhạc tiến lại gần, anh đưa bàn tay lạnh ngắt chạm vào tấm lưng trần của Lục Hi. "Tôi muốn kiểm tra xem vết kim châm hôm qua có bị nhiễm trùng không. Đứng yên."

Anh xoay người Lục Hi lại, bắt anh đối diện với mình trong tình trạng trần trụi. Thẩm Quân Nhạc dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên những vết sẹo trên ngực và tay anh. Anh không hề có ý định giúp anh tắm, anh chỉ muốn sỉ nhục sự yếu đuối của anh.

"Nhìn em đi, Lục Hi. Gầy gò, héo hon như một cái xác không hồn. Nếu không có tôi, em nghĩ mình có thể sống sót ngoài kia sao?"

Anh cầm lấy vòi sen, vặn sang chế độ nước lạnh ngắt và xịt thẳng vào người Lục Hi. Nước lạnh khiến Lục Hi run rẩy kịch liệt, hơi thở trở nên dồn dập.

"Khóc đi." Thẩm Quân Nhạc thì thầm, nụ cười trên môi anh mang theo sự tàn nhẫn tột độ. "Em càng khóc, tôi càng thấy em thuộc về tôi. Tôi muốn em nhớ kỹ cái cảm giác bất lực này. Chỉ có tôi mới có thể cứu em, và cũng chỉ có tôi mới có quyền dìm em xuống vực thẳm."

Lục Hi quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, những giọt nước mắt hòa lẫn với nước vòi sen. Anh không còn sức để chống cự. Sự hành hạ của Thẩm Quân Nhạc không phải là những trận đòn roi máu me, mà là một sự bào mòn từ từ lớp vỏ bọc tự trọng của anh, biến anh thành một món đồ chơi chỉ biết tuân lệnh.

Đỉnh điểm của sự chiếm hữu vặn vẹo là khi Thẩm Quân Nhạc mang vào phòng một chiếc dương cầm nhỏ. Nhưng thay vì để Lục Hi đàn, anh lại bắt Lục Hi ngồi quỳ bên cạnh phím đàn, còn mình thì chơi những bản nhạc mà Lục Hi từng yêu thích nhất.

Tiếng đàn của Thẩm Quân Nhạc khô khốc và đầy sát khí. Mỗi khi một nốt nhạc vang lên, anh lại liếc nhìn đôi bàn tay tàn phế đang run rẩy của Lục Hi.

"Em thấy sao? Nghe người khác đàn bản nhạc của mình, cảm giác thế nào?"

Thẩm Quân Nhạc đột ngột dừng lại, nắm lấy bàn tay trái của Lục Hi và đặt nó lên phím đàn trắng muốt. Anh dùng lực ép những ngón tay yếu ớt của anh xuống, tạo nên một âm thanh hỗn loạn và chói tai.

"Đàn đi! Đàn cho tôi nghe!"

"Tôi không làm được... xin anh, Thẩm Quân Nhạc, tay tôi đau lắm..." Lục Hi nức nở, anh cố gắng rút tay lại nhưng không thể.

"Đau mới tốt. Đau để em biết em đã đánh mất cái gì." Thẩm Quân Nhạc xoay người, ép Lục Hi nằm xuống băng ghế đàn. Anh bắt đầu hôn lên những ngón tay sưng đỏ của anh, nụ hôn nồng mùi rượu và hận thù. "Tôi sẽ không để đôi tay này chết đi đâu. Tôi sẽ dùng mọi cách để nó hồi sinh, rồi sau đó tôi sẽ tự tay bẻ gãy nó một lần nữa nếu em còn dám có ý định rời bỏ tôi."

Sự hành hạ của Thẩm Quân Nhạc giống như một bản giao hưởng u tối, nơi niềm đau và dục vọng đan xen vào nhau. Anh vừa hận anh đến mức muốn anh chết đi, lại vừa yêu anh đến mức muốn giam cầm linh hồn anh vào chính cơ thể mình.

Đêm đó, trong biệt thự Thẩm gia rực rỡ ánh đèn, người ta chỉ nghe thấy tiếng dương cầm lỗi nhịp và tiếng khóc nghẹn ngào của một thiên tài đã mất đi đôi cánh, đang bị một con mãnh thú mang tên hận thù xâu xé từng chút một.