Ánh sáng mặt trời của ngày mới không mang lại chút ấm áp nào cho căn phòng của Lục Hi. Thay vào đó, nó soi rõ sự tàn tạ của một con người từng đứng trên đỉnh cao vinh quang. Sau một đêm bị dày vò bên phím đàn, cơ thể Lục Hi như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể đứt lìa.
Thẩm Quân Nhạc đứng bên giường, thắt lại cà vạt một cách chỉn chu. Anh nhìn Lục Hi đang nằm co quắp dưới lớp chăn mỏng, gương mặt nhợt nhạt không chút sức sống, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi vẫn run rẩy đầy bất an. Sự hận thù trong lòng anh không hề vơi bớt theo thời gian, ngược lại, nó giống như một loại độc dược, càng hành hạ Lục Hi, anh lại càng thấy mình lún sâu vào một cơn khát không tên.
"Dậy đi. Đừng giả vờ chết trước mặt tôi." Thẩm Quân Nhạc lạnh lùng nói, anh hất tung tấm chăn ra khỏi người Lục Hi.
Lục Hi giật mình tỉnh giấc, cơ thể anh run lên bần bật vì cái lạnh đột ngột của điều hòa và sự sợ hãi bản năng đối với người đàn ông này. Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn đau từ cổ tay bị đâm kim hôm qua truyền đến như hàng nghìn mũi kim châm, khiến anh lảo đảo ngã xuống sàn nhà.
Thẩm Quân Nhạc không nâng anh dậy. Anh chỉ khoanh tay trước ngực, đứng nhìn từ trên cao xuống với vẻ mặt dửng dưng.
"Hôm nay tôi có một buổi họp báo quan trọng cho dự án trung tâm âm nhạc mới. Em sẽ đi cùng với tư cách là trợ lý."
Lục Hi ngẩng đầu, môi run run: "Tôi... tôi có thể không đi không? Sức khỏe của tôi..."
"Em không có quyền thương lượng." Thẩm Quân Nhạc cắt ngang, anh tiến lại gần, dùng mũi giày tây đắt tiền nâng cằm Lục Hi lên. "Tôi muốn cả thế giới thấy rằng, ngôi sao sáng nhất của họ năm xưa, giờ đây đang quỳ dưới chân tôi để làm những việc lặt vặt nhất. Đó mới chính là sự ra mắt hoàn hảo nhất cho trung tâm âm nhạc mang tên em."
Lục Hi bàng hoàng. Trung tâm âm nhạc mang tên anh? Anh hận đến mức dùng tên anh để đặt cho một nơi anh không bao giờ có thể bước vào biểu diễn nữa sao? Sự nhục nhã này còn tàn nhẫn hơn cả những cơn đau thể xác.
Buổi họp báo diễn ra tại một khách sạn hạng sang. Thẩm Quân Nhạc cố tình không cho Lục Hi mặc vest chỉnh tề như một trợ lý bình thường. Anh bắt anh mặc một bộ đồ nhân viên hậu cần – loại trang phục thấp kém nhất trong một sự kiện âm nhạc.
Nhiệm vụ của Lục Hi suốt buổi sáng là bưng bê những thùng tài liệu nặng nề, sắp xếp ghế ngồi và rót nước cho các vị khách. Thẩm Quân Nhạc ngồi trên bục cao, giữa ánh đèn flash của báo giới, đôi mắt anh không rời khỏi bóng dáng lảo đảo của Lục Hi bên dưới sân khấu.
Cánh tay trái của Lục Hi gần như mất cảm giác, anh phải dùng bả vai để chịu lực khi bê thùng sách. Mỗi bước đi là một sự tra tấn.
"Trợ lý Lục, nước ở đây hết rồi, mau đi lấy thêm đi!" Một gã nhân viên cấp dưới của Thẩm Quân Nhạc, hiểu ý sếp mình đang muốn hành hạ người này, liền cố ý quát tháo.
Lục Hi im lặng gật đầu. Anh bưng khay ly thủy tinh tiến về phía khu vực trung tâm. Nhưng vì cơ thể quá yếu và đôi tay run rẩy, khi đi qua một đoạn dây điện bị hở trên sàn, anh đã bị vấp.
Choảng!
Hàng chục chiếc ly thủy tinh rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu. Nước bắn tung tóe lên bộ đồng phục và đôi chân của Lục Hi.
Cả khán phòng họp báo bỗng chốc lặng ngắt. Mọi ống kính máy quay lập tức xoay về phía "kẻ hậu đậu" đang quỳ giữa đống đổ nát.
Thẩm Quân Nhạc thong thả đứng dậy, anh bước xuống sân khấu, tiếng giày tây gõ lên sàn đá cẩm thạch nghe khô khốc. Anh đứng trước mặt Lục Hi, nhìn đống mảnh vỡ rồi nhìn đôi bàn tay đang rỉ máu vì vô tình chạm vào kính của anh.
"Lục Hi, em ngay cả việc rót nước cũng làm không xong sao?" Thẩm Quân Nhạc nói to, cố ý để mic trên áo mình truyền giọng nói đi khắp khán phòng. "Có vẻ như đôi tay của thiên tài cũ chỉ thích hợp để phá hoại hơn là xây dựng."
Tiếng cười rộ lên từ phía dưới. Lục Hi cúi gằm mặt, anh vội vã dùng tay trần để nhặt những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm, hy vọng có thể thu dọn nhanh nhất để thoát khỏi sự nhục nhã này.
"Đừng dùng chổi." Thẩm Quân Nhạc đột ngột lên tiếng, ngăn cản một nhân viên vệ sinh định bước tới. Anh nhìn Lục Hi bằng ánh mắt tàn độc: "Tự tay em làm vỡ, hãy tự tay nhặt sạch từng mảnh một. Nhặt đến khi nào sàn nhà này bóng loáng thì thôi."
"Thẩm tổng... mảnh vỡ sắc lắm..." Lục Hi thầm thì, mắt anh đã nhòe nước.
"Nhặt!"
Dưới sự chứng kiến của hàng trăm phóng viên và giới âm nhạc thượng lưu, Lục Hi quỳ rạp xuống. Anh dùng đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo của mình, nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ. Những mảnh kính sắc lẹm đâm sâu vào đầu ngón tay anh, máu đỏ tươi nhỏ xuống sàn đá, trộn lẫn với nước lọc tinh khiết.
Thẩm Quân Nhạc đứng đó, nhấp một ngụm rượu vang, nhìn Lục Hi bị hành hạ dưới sự sỉ nhục của công chúng mà không chút động lòng. Trong thâm tâm anh, mỗi giọt máu Lục Hi rơi ra là một sự bù đắp cho những năm tháng anh phải sống trong bóng tối vì sự biến mất của cậu. Anh muốn cậu phải nhớ kỹ, đôi bàn tay này nếu không đàn cho anh nghe, thì chỉ xứng đáng để chạm vào rác rưởi và đau đớn.
Khi buổi họp báo kết thúc, Lục Hi bị đẩy vào trong phòng nghỉ hậu trường. Đôi bàn tay anh nát bét, máu thấm đỏ cả chiếc khăn tay anh dùng để quấn tạm.
Thẩm Quân Nhạc bước vào, đóng sầm cửa lại. Anh nhìn Lục Hi đang run rẩy ngồi trên ghế, cơn giận dữ vì "sự vụng về" của cậu vẫn chưa tan.
"Em làm hỏng buổi họp báo của tôi." Anh bước tới, bóp chặt lấy cổ tay đang bị thương của Lục Hi, khiến máu lại trào ra. "Em cố ý phải không? Cố ý dùng cách này để thu hút sự chú ý của cánh báo chí, để bọn họ viết bài thương hại em sao?"
"Tôi không có... tôi thực sự không vững..." Lục Hi nấc lên, nỗi đau thể xác và tinh thần đã chạm ngưỡng chịu đựng.
"Vẫn còn cứng miệng!"
Thẩm Quân Nhạc kéo Lục Hi vào phòng tắm của hậu trường. Anh vặn vòi nước nóng đến mức bốc hơi nghi ngút, rồi dìm đôi bàn tay đang rỉ máu của Lục Hi vào trong bồn rửa mặt.
"Á! Nóng quá! Thẩm Quân Nhạc, xin anh... bỏ ra!" Lục Hi hét lên đau đớn. Nước nóng tác động vào những vết cắt hở khiến anh cảm thấy như bàn tay mình đang bị thiêu cháy.
"Em nên tỉnh táo lại đi." Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, anh không hề buông tay mà càng nhấn mạnh xuống. "Đôi tay này đã phản bội tôi một lần, bây giờ nó lại vô dụng như thế này, tôi giữ nó lại làm gì?"
Anh nhìn Lục Hi đau đớn đến mức gần như ngất đi, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn. Anh muốn xóa sạch mọi dấu vết của "thiên tài Lục Hi" trong quá khứ, chỉ muốn giữ lại một Lục Hi yếu ớt, phục tùng và hoàn toàn thuộc sở hữu của mình.
Hành hạ xong, anh ném Lục Hi xuống sàn phòng tắm lạnh lẽo như ném một món đồ chơi đã hỏng.
"Tối nay có một bữa tiệc rượu thân mật với các đối tác. Em vẫn phải đi. Đừng có hy vọng dùng đôi tay này để trốn tránh trách nhiệm."
Thẩm Quân Nhạc quay lưng bước ra ngoài, để lại Lục Hi nằm co quắp trên sàn phòng tắm ẩm ướt. Anh nhìn đôi bàn tay đỏ rực, rướm máu và sưng tấy của mình, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Tại sao ngày đó anh không chết luôn trong vụ tai nạn ấy? Tại sao anh lại phải sống để chịu đựng sự chiếm hữu tàn kh độc này?
Trong biệt thự Thẩm gia đêm đó, Thẩm Quân Nhạc vẫn chưa hề hối lỗi. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn vào camera giám sát trong phòng Lục Hi, thấy cậu đang tự mình dùng răng để xé băng gạc quấn tay vì bàn tay không còn lực. Anh nhếch môi cười lạnh, tay xoay nhẹ chiếc bật lửa khắc chữ "L".
"Hi Hi, trò chơi này... chỉ mới bắt đầu thôi."