Bữa tiệc tối diễn ra tại một dinh thự ngoại ô biệt lập, nơi những quy chuẩn đạo đức thông thường bị gạt bỏ sau những cánh cửa khép kín của giới siêu giàu. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ma mị, phản chiếu trên những ly rượu mạnh và những gương mặt đầy dục vọng.
Lục Hi bước vào sảnh sau lưng Thẩm Quân Nhạc, đôi bàn tay vừa bị bỏng và cắt rạch chiều nay giờ được quấn trong đôi bao tay lụa trắng muốt. Nhìn bề ngoài, anh trông vẫn thanh khiết như một thiên sứ, nhưng chỉ có anh mới biết bên trong lớp lụa kia, máu và nước mô đang rỉ ra, dính chặt vào vải, mỗi cử động nhỏ đều đau đến thấu xương.
Thẩm Quân Nhạc tối nay mặc một bộ vest xám tro, khí chất lạnh lùng và tàn nhẫn đạt đến đỉnh điểm. Anh không đưa Lục Hi đi cùng như một trợ lý, mà xích anh lại bằng một sợi dây chuyền bạc mảnh khảnh nối từ cổ tay anh vào thắt lưng của mình. Một sự sỉ nhục công khai, biến Lục Hi thành một "con vật cảnh" đúng nghĩa.
"Thẩm tổng, vị này chính là 'Hoàng tử Piano' lừng lẫy một thời sao? Trông vẫn còn ngon mắt chán."
Một gã đối tác béo lùn, tên là Trương Hào, tiến lại gần với ánh mắt nhớ nhớp. Hắn là kẻ nổi tiếng có sở thích biến thái với những người làm nghệ thuật.
Thẩm Quân Nhạc nhấp một ngụm rượu mạnh, môi nở nụ cười nhưng đáy mắt không chút ý cười: "Đúng vậy, nhưng hiện tại cậu ta chỉ là một món đồ rót rượu vô dụng thôi. Trương tổng có nhã hứng?"
"Ôi, nếu được Thẩm tổng nhường lại, tôi sẵn lòng trả bất cứ giá nào." Trương Hào cười hố hố, đưa bàn tay đầy mỡ toan chạm vào mặt Lục Hi.
Cạch.
Thẩm Quân Nhạc dùng ly rượu chặn bàn tay gã lại. Sự chiếm hữu của anh bùng lên, nhưng thay vì bảo vệ Lục Hi, anh lại chọn cách hành hạ cậu để khẳng định chủ quyền.
"Trương tổng đừng vội. Cậu ta muốn phục vụ ông thì phải xem thành ý đã. Lục Hi, lại đây."
Thẩm Quân Nhạc kéo mạnh sợi dây xích, khiến Lục Hi loạng choạng quỳ xuống cạnh chân ghế của anh. Anh cầm lấy chai rượu Whisky nồng độ cao trên bàn, lạnh lùng đổ đầy một ly lớn.
"Uống đi. Uống để xin lỗi Trương tổng vì sự thất lễ chiều nay của em."
Lục Hi nhìn ly rượu, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Anh bị viêm dạ dày mãn tính kể từ sau vụ tai nạn, bác sĩ đã cảnh báo anh tuyệt đối không được chạm vào chất kích thích nồng độ cao.
"Quân Nhạc... dạ dày tôi không chịu nổi... làm ơn..." Lục Hi khẩn cầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Tôi bảo em uống." Thẩm Quân Nhạc cúi xuống, bóp chặt lấy cằm Lục Hi, ép anh ngẩng lên. "Hay là em muốn tôi để Trương tổng đưa em vào phòng riêng để 'dạy bảo' thay vì chỉ uống một ly rượu?"
Lục Hi run rẩy cầm lấy ly rượu bằng đôi bàn tay đang thương tổn. Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh như thuốc độc. Anh nhắm mắt, nén cơn đau từ vết thương ở tay, nốc cạn ly rượu trong một hơi.
Cảm giác nóng cháy như lửa đốt từ cổ họng sộc thẳng xuống dạ dày. Lục Hi ho sặc sụa, nước mắt trào ra.
"Tốt lắm. Tiếp tục, ly thứ hai." Thẩm Quân Nhạc lạnh lùng ra lệnh.
Hết ly thứ hai đến ly thứ ba. Thẩm Quân Nhạc cố tình để Lục Hi uống thay mình mỗi khi có khách đến mời. Anh nhìn Lục Hi ôm lấy bụng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, nhưng trong lòng lại thấy một sự khoái cảm bệnh hoạn. Anh muốn nhìn thấy sự kiêu ngạo cuối cùng của "Hoàng tử Piano" bị rượu làm cho vấy bẩn, muốn thấy anh lảo đảo, mất đi lý trí để chỉ có thể bám víu lấy anh.
Đến ly thứ năm, Lục Hi không trụ vững nữa. Anh ngã rạp xuống sàn, đôi tay ôm chặt lấy bụng, toàn thân co quắp.
"Oẹ..."
Lục Hi nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Nhưng thứ anh nôn ra không chỉ là rượu, mà là những bãi dịch vị trộn lẫn với những vệt máu đỏ tươi tươi rói. Máu nhỏ xuống thảm nhung đắt tiền, một màu đỏ chói mắt.
Thẩm Quân Nhạc nhìn thấy vết máu, đồng tử co rút lại. Cơn giận và sự hoảng loạn thoáng qua trong đầu, nhưng cái tôi kiêu ngạo đã ngăn anh lại.
"Giả vờ sao?" Anh bước tới, dùng chân hất nhẹ vào vai Lục Hi. "Đứng dậy. Đừng làm bẩn bữa tiệc của tôi."
Lục Hi không trả lời, anh chỉ rên rỉ trong cổ họng, ý thức dần mờ mịt. Máu vẫn tiếp tục trào ra khỏi miệng anh, thấm đẫm vào chiếc bao tay lụa trắng.
Lúc này, một người đàn ông đứng tuổi từ phía xa bước lại – đó là Triệu Minh, một nhà phê bình âm nhạc cũng là người cũ từng rất yêu quý Lục Hi. Ông nhìn thấy cảnh tượng này, không kìm lòng được mà quát lên:
"Thẩm Quân Nhạc! Cậu điên rồi sao? Cậu đang giết chết cậu ấy đấy! Cậu ấy là nghệ sĩ, không phải là con vật để cậu mang ra làm nhục!"
Thẩm Quân Nhạc quay sang, ánh mắt sắc lẹm: "Triệu lão, đây là chuyện riêng của Thẩm gia. Ông không có quyền can thiệp."
"Chuyện riêng? Cậu nhìn xem cậu ấy đang nôn ra máu kìa!" Triệu Minh tiến tới định đỡ Lục Hi dậy, nhưng Thẩm Quân Nhạc đã nhanh hơn một bước.
Anh thô bạo xốc Lục Hi dậy, vác anh lên vai như một bao tải hàng. Sự chiếm hữu của anh đã biến thành cơn cuồng nộ. Anh không cho phép bất cứ ai, kể cả một người thầy cũ, được bày tỏ sự quan tâm đến "món đồ" của mình.
"Ai cho phép ông chạm vào em ấy?" Thẩm Quân Nhạc gằn giọng. Anh nhìn quanh đám đông đang xì xào bàn tán. "Bữa tiệc tối nay kết thúc ở đây. Bất cứ ai dám rò rỉ một chữ về chuyện tối nay, cứ chuẩn bị tinh thần đón nhận hậu quả từ Thẩm Thị."
Về đến biệt thự, Thẩm Quân Nhạc ném Lục Hi vào trong bồn tắm đầy nước lạnh. Anh không gọi bác sĩ, cũng không cho quản gia vào giúp. Anh muốn Lục Hi phải tỉnh táo để cảm nhận nỗi đau này.
"Tỉnh lại cho tôi!" Anh dìm đầu Lục Hi xuống nước lạnh, rồi kéo lên.
Lục Hi sặc nước, ho ra thêm một ngụm máu nữa hòa vào làn nước trong vắt. Anh lờ mờ mở mắt, thấy gương mặt vặn vẹo của Thẩm Quân Nhạc.
"Quân Nhạc... giết tôi đi... làm ơn..." Lục Hi thầm thì, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
"Giết em? Em nghĩ chết là xong sao?" Thẩm Quân Nhạc bóp chặt lấy cổ anh, ép anh nhìn vào gương phòng tắm. "Nhìn xem, Lục Hi. Nhìn cái bộ dạng thảm hại này của em đi. Em từng là thiên tài, từng là ánh trăng sáng cơ mà? Bây giờ em chỉ là một bãi rác để tôi giẫm đạp thôi!"
Anh cầm lấy đôi tay quấn băng của Lục Hi, thô bạo xé toạc lớp lụa dính máu ra. Những vết thương bị nước lạnh và rượu tác động càng thêm sưng tấy, trông vô cùng kinh dị.
"Đôi tay này... nếu nó không thể đàn, nó cũng không được phép nhận lấy sự thương hại của bất kỳ ai khác." Thẩm Quân Nhạc lấy ra một con dao nhỏ từ ngăn kéo – con dao gọt hoa quả.
Anh không cắt vào mạch máu, anh chỉ dùng mũi dao khắc từng nét lên cánh tay gầy gò của Lục Hi. Anh khắc một chữ "THẨM" thật lớn.
"Để cho tất cả những kẻ muốn bao nuôi em, muốn cứu em nhìn cho kỹ. Em là tài sản riêng của Thẩm Quân Nhạc. Vĩnh viễn không bao giờ thay đổi."
Nỗi đau đớn tột cùng khiến Lục Hi ngất đi hoàn toàn. Thẩm Quân Nhạc nhìn chữ cái rỉ máu trên tay anh, lòng anh không có chút nhẹ nhõm nào, mà chỉ có một hố đen của sự cô độc và điên cuồng đang nuốt chửng lấy anh.
Anh vẫn chưa hối lỗi. Anh đứng dậy, nhìn Lục Hi nằm bất tỉnh trong bồn tắm đầy máu và nước lạnh, rồi lạnh lùng nói với không khí:
"Em nợ tôi, Lục Hi. Cả đời này em cũng không trả hết được."