Không gian của căn biệt thự Thẩm gia đêm nay chìm trong một sự tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên như những nhịp gõ khô khốc của tử thần. Trong phòng làm việc, Thẩm Quân Nhạc ngồi bất động trước bàn, ánh đèn từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của anh. Anh không làm việc, đôi mắt anh dán chặt vào chiếc máy tính bảng đặt bên cạnh.
Trên màn hình là thông số từ chiếc đồng hồ định vị gắn trên tay Lục Hi.
Số hiển thị nhịp tim rất chậm và yếu.
Nó không còn nhảy múa một cách hoảng loạn như khi anh hành hạ cậu vào chiều nay nữa. Nó đang chậm dần, đều đặn một cách yếu ớt, giống như một ngọn nến sắp cạn dầu giữa cơn gió lốc. Một cảm giác bất an kỳ lạ nảy sinh trong lòng Thẩm Quân Nhạc, nhưng anh ngay lập tức dùng sự hận thù để trấn áp nó.
"Chắc chắn là em lại dùng khổ nhục kế." Anh lẩm bẩm, tay siết chặt ly rượu whisky mạnh. "Lục Hi, em tưởng tôi sẽ sợ sao?"
Nhưng khi con số tụt xuống 42, rồi 40, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Thẩm Quân Nhạc. Anh đứng bật dậy, chiếc ghế xoay va mạnh vào tường tạo nên một tiếng động chói tai. Anh sải bước dài về phía căn phòng giam lỏng Lục Hi.
Cánh cửa phòng bật mở. Mùi máu tanh nồng quyện với mùi nước lạnh và thuốc sát trùng rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Thẩm Quân Nhạc.
Lục Hi nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo nơi anh đã bỏ mặc cậu sau màn "đánh dấu chủ quyền" tàn khốc. Nước trong bồn tắm đã tràn ra ngoài, làm ướt sũng bộ đồ lụa trắng kem giờ đã thấm đẫm sắc đỏ của máu. Gương mặt Lục Hi trắng bệch như tờ giấy, đôi môi tím tái, hơi thở mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Thẩm Quân Nhạc bước tới, định dùng chân hất nhẹ vào vai cậu như mọi khi để đánh thức "kẻ giả vờ", nhưng khi nhìn thấy đôi bàn tay của Lục Hi, chân anh bỗng khựng lại giữa không trung.
Chữ "THẨM" rỉ máu trên cánh tay Lục Hi giờ đây không còn màu đỏ tươi nữa, vùng da xung quanh nó đã chuyển sang màu tím tái, sưng vù và có dấu hiệu mưng mủ. Những vết thương từ mảnh thủy tinh chiều nay cũng bắt đầu nhiễm trùng do ngâm trong nước bẩn quá lâu.
"Lục Hi, dậy đi!" Thẩm Quân Nhạc quỳ xuống, thô bạo lay mạnh vai cậu.
Đầu Lục Hi ngoẹo sang một bên, cơ thể cậu mềm nhũn như một con búp bê vải đứt dây. Thẩm Quân Nhạc chạm tay vào trán cậu – nóng như lửa đốt. Nhưng khi chạm vào đôi bàn tay, nó lại lạnh ngắt như đá. Sự tương phản cực đoan đó khiến tim anh hẫng một nhịp.
"Chết tiệt! Tôi đã cho phép em chết chưa?"
Thẩm Quân Nhạc gầm lên, anh bế xốc Lục Hi dậy. Lúc này, từ miệng Lục Hi lại trào ra một dòng máu đen sẫm, vấy bẩn lên chiếc áo sơ mi thủ công đắt giá của Thẩm Quân Nhạc. Đó là máu từ dạ dày đã bị tàn phá bởi rượu mạnh và sự bỏ đói.
Phòng cấp cứu của bệnh viện tư nhân thuộc Thẩm Thị đèn sáng trưng suốt đêm. Các bác sĩ giỏi nhất thành phố được điều động trong tình trạng khẩn cấp.
Thẩm Quân Nhạc đứng bên ngoài hành lang, đôi bàn tay anh vẫn còn dính vết máu khô của Lục Hi. Anh nhìn qua ô cửa kính, thấy các bác sĩ đang hối hả đặt ống thở, truyền dịch và thực hiện các biện pháp cầm máu nội tạng cho cậu.
"Thẩm tổng, tình trạng của bệnh nhân rất nguy kịch." Vị viện trưởng bước ra, trán lấm tấm mồ hôi. "Xuất huyết dạ dày cấp tính trên nền viêm loét lâu năm, lại thêm nhiễm trùng máu nặng từ các vết thương hở ở tay. Nhịp tim của cậu ấy... đã có lúc ngừng đập."
Thẩm Quân Nhạc nghe thấy tiếng ù đi trong tai. Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên cổ: "Tôi không cần biết các ông làm cách nào. Nếu em ấy chết, cái bệnh viện này cũng không cần tồn tại nữa."
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng..." Vị viện trưởng ngập ngừng nhìn vào vết thương trên cánh tay Lục Hi qua hồ sơ bệnh án. "Thẩm tổng, những vết thương trên tay cậu ấy... dường như không phải do tai nạn thông thường. Đó là những vết cắt mới, có cả dấu hiệu của bỏng nước và sự hành hạ."
"Đó không phải việc của ông!" Thẩm Quân Nhạc gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm khiến vị viện trưởng phải cúi đầu lùi lại.
Anh quay lưng đi về phía ghế chờ, lòng tràn đầy sự bực bội. Anh tự nhủ rằng mình lo sợ chỉ vì chưa hành hạ Lục Hi đủ, vì nếu cậu chết sớm như vậy, món nợ bảy năm qua sẽ không có ai trả. Đúng, chỉ là như vậy thôi. Anh không thể để "món đồ chơi" của mình hỏng quá nhanh.
Hai tiếng sau, Lục Hi được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, toàn thân chằng chịt dây nhợ và ống truyền. Cậu được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).
Thẩm Quân Nhạc đứng bên giường bệnh, nhìn Lục Hi nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa đống máy móc. Đôi bàn tay của cậu được quấn băng trắng toát, dầy đặc như hai cái kén. Anh ngồi xuống ghế cạnh giường, đưa bàn tay dính máu lên xoa mặt.
Cảm giác hối lỗi? Không, trong lòng anh vẫn là sự bướng bỉnh và độc đoán.
"Em nhìn xem, Lục Hi." Anh thì thầm vào khoảng không gian chỉ có tiếng máy thở tít tít. "Em yếu ớt đến mức này, vậy mà bảy năm trước dám một mình bỏ trốn khỏi tôi? Em nghĩ cái chết có thể cứu rỗi em sao? Không bao giờ."
Anh chợt nhớ đến chiếc ba lô cũ kỹ của Lục Hi vẫn còn để ở biệt thự. Anh muốn tìm xem trong đó có bí mật gì không, có phải cậu đang dùng loại thuốc nào đó để giả bệnh hay không. Anh lập tức lái xe quay về nhà.
Trong căn phòng u tối của Lục Hi tại biệt thự, Thẩm Quân Nhạc thô bạo đổ sạch đồ trong chiếc ba lô bạc màu ra sàn. Một vài bộ quần áo lót cũ kỹ, một hộp thuốc giảm đau đã hết hạn, và một xấp hóa đơn viện phí từ nhiều năm trước.
Anh lật giở những tờ hóa đơn. Toàn bộ đều là những khoản chi phí khổng lồ cho việc phẫu thuật tay và phục hồi chức năng thần kinh. Ngày tháng trên hóa đơn bắt đầu từ ngay sau cái ngày Lục Hi biến mất bảy năm trước.
"Phục hồi chức năng?" Thẩm Quân Nhạc nhíu mày. "Bảy năm qua em dùng tiền của tôi để chữa đôi tay này sao?"
Anh vẫn đinh ninh rằng Lục Hi biến mất là để ôm tiền bỏ trốn cùng một kẻ khác, hoặc đơn giản là để rũ bỏ trách nhiệm với anh khi Thẩm gia gặp khó khăn. Những tờ hóa đơn này trong mắt anh chỉ là bằng chứng cho thấy Lục Hi vẫn luôn khao khát được quay lại sân khấu piano, khao khát cái hào quang đã mất hơn là sự tồn tại của anh.
"Nực cười. Em vẫn muốn đàn đến thế sao? Ngay cả khi đã phản bội tôi?"
Cơn giận lại bùng lên. Anh vo nát những tờ hóa đơn, ném chúng vào thùng rác. Anh chưa hề biết rằng, đằng sau những tờ hóa đơn đó là cả một bầu trời sụp đổ mà Lục Hi đã âm thầm gánh chịu. Anh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy: Một Lục Hi ích kỷ, chỉ quan tâm đến đôi bàn tay của mình.
Anh quay lại bệnh viện khi trời đã gần sáng. Lục Hi vẫn chưa tỉnh, nhịp tim trên màn hình máy theo dõi đã ổn định hơn một chút nhưng vẫn rất thấp.
Thẩm Quân Nhạc tiến lại gần, cầm lấy bàn tay đang quấn băng của Lục Hi. Anh siết nhẹ, đủ để nếu Lục Hi tỉnh táo sẽ thấy đau.
"Lục Hi, tỉnh lại đi." Anh thì thầm, giọng nói đầy sự đe dọa vặn vẹo. "Tỉnh lại để xem tôi làm thế nào để bẻ gãy hy vọng quay lại sân khấu của em. Em muốn chữa tay phải không? Tôi sẽ cho em thấy, trên thế giới này, người duy nhất có thể cho em chạm vào phím đàn là tôi, và người khiến em không bao giờ đàn được nữa, cũng chỉ có thể là tôi."
Lục Hi trong cơn hôn mê sâu khẽ nhíu mày, một giọt nước mắt vô thức lăn dài từ khóe mắt thấm vào gối. Cậu đang chìm trong những cơn ác mộng về ánh đèn sân khấu vỡ vụn và khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Quân Nhạc.
Thẩm Quân Nhạc đưa tay lau đi giọt nước mắt ấy, nhưng động tác của anh không hề dịu dàng. Anh miết mạnh vào gò má cậu, để lại một vệt đỏ dài.
"Đừng khóc. Em không có quyền được khóc trước mặt tôi."
Anh vẫn đứng đó, như một bóng ma cai quản sự sống và cái chết, hoàn toàn không biết rằng bản thân đang bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. Sự hành hạ của anh đã chuyển sang một giai đoạn mới: Không chỉ là thể xác, mà là bẻ gãy mọi hy vọng mong manh nhất của Lục Hi về nghệ thuật.