MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNốt Lặng Của Bảng Giao HưởngChương 8: THANH ÂM CỦA SỰ CÂM LẶNG

Nốt Lặng Của Bảng Giao Hưởng

Chương 8: THANH ÂM CỦA SỰ CÂM LẶNG

1,089 từ · ~6 phút đọc

Mùi thuốc sát trùng trong phòng bệnh ICU nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn. Ánh sáng từ những dãy đèn led trên trần nhà trắng xóa, lạnh lẽo, hắt xuống gương mặt hốc hác của Lục Hi. Sau ba ngày hôn mê, những ngón tay quấn băng trắng của cậu khẽ cử động, chậm chạp và run rẩy như đôi cánh của một con bướm bị tẩm thuốc độc.

Lục Hi từ từ mở mắt. Cậu nhìn trần nhà, nhìn những ống truyền dịch đang nhỏ giọt đều đặn vào huyết quản mình. Ký ức cuối cùng của cậu là vị máu tanh nồng trong bồn tắm và nụ cười tàn độc của Thẩm Quân Nhạc. Cậu hy vọng mình đã chết, nhưng cái đau râm ran từ dạ dày và sự tê liệt nơi cổ tay báo hiệu một sự thật phũ phàng: Cậu vẫn còn sống.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Thẩm Quân Nhạc bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ. Anh nhìn thấy cậu đã tỉnh, nhưng thay vì một lời hỏi thăm hay một chút nhẹ nhõm, đôi mắt anh lại phủ một lớp sương giá.

"Tỉnh rồi sao? Mạng em đúng là lớn thật đấy."

Lục Hi nhìn anh, đôi môi khô khốc mấp máy định nói điều gì đó, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Cậu hốt hoảng, cố gắng dùng sức ở cổ họng, nhưng chỉ có những tiếng khè khè đứt quãng.

Thẩm Quân Nhạc nhíu mày, tiến lại gần, bóp lấy cằm cậu: "Lại trò gì nữa đây? Lục Hi, em định giả câm để trốn tránh tôi à?"

Lục Hi lắc đầu điên cuồng, nước mắt trào ra. Cậu không giả vờ. Cú sốc tâm lý quá lớn cộng với việc bị sặc nước lạnh vào phổi và thực quản tổn thương đã khiến dây thanh quản của cậu tạm thời tê liệt. Cậu muốn hét lên rằng mình không diễn kịch, nhưng sự im lặng tuyệt đối chỉ càng làm tăng thêm sự hoài nghi của người đàn ông trước mặt.

"Được, em thích diễn, tôi sẽ cho em diễn." Thẩm Quân Nhạc hất hàm, ném bộ đồ bệnh nhân xuống đất. "Bác sĩ nói em có thể xuất viện rồi. Về nhà, tôi có một món quà đặc biệt dành cho 'người câm' như em."

Về đến biệt thự, Thẩm Quân Nhạc không đưa Lục Hi về phòng ngủ. Anh lôi cậu xuống tầng hầm – nơi chứa những kho lưu trữ cũ của Thẩm gia.

Anh mở cửa một căn phòng đầy bụi bặm. Bên trong là hàng chục chiếc cúp bạc, những tấm bằng khen quốc tế và những bức ảnh chân dung của Lục Hi thời còn là "Hoàng tử Piano". Tất cả đều được bọc trong lớp nilon cũ kỹ, nằm lăn lóc như những đống rác rưởi.

"Nhìn kỹ đi." Thẩm Quân Nhạc đẩy Lục Hi ngã xuống sàn. "Đây là tất cả những gì em tôn thờ hơn cả tôi. Những thứ hào quang phù phiếm này đã khiến em phản bội tôi đúng không?"

Anh cầm lấy một chiếc cúp vàng danh giá của cuộc thi Chopin năm xưa, thản nhiên thả tay để nó rơi xuống ngay trước mặt Lục Hi. Tiếng kim loại va chạm với sàn đá khô khốc.

"Bắt đầu từ hôm nay, công việc của trợ lý 'câm' là dọn dẹp căn phòng này. Tôi muốn em dùng chính đôi bàn tay rách nát kia để lau chùi từng chiếc cúp, từng tấm bằng khen. Tôi muốn em mỗi ngày đều phải nhìn thấy mình đã từng ở đâu, và bây giờ đang thảm hại như thế nào."

Lục Hi nhìn những kỷ vật bị vấy bẩn bởi bụi và sự thù hận, tim cậu thắt lại. Đối với một người nghệ sĩ, việc phải tự tay lau chùi những bằng chứng về thời hoàng kim đã mất trong tư thế của một kẻ nô lệ là sự sỉ nhục đau đớn nhất.

"Em không nói được, nhưng tay em vẫn còn cử động được mà, đúng không?" Thẩm Quân Nhạc ngồi xuống chiếc ghế cũ, thong thả châm một điếu thuốc. "Lau đi. Lau đến khi nào tôi thấy mặt mình phản chiếu được trên đống phế liệu này thì thôi."

Lục Hi run rẩy cầm lấy mảnh giẻ lau. Đôi bàn tay vẫn còn quấn băng mỏng rỉ ra chút dịch vàng, thấm qua lớp vải trắng. Cậu quỳ trên sàn, chậm chạp lau đi lớp bụi trên tấm bằng khen mang tên mình.

Cơn đau từ dạ dày lại âm ỉ kéo đến. Thuốc giảm đau ở bệnh viện đã hết tác dụng, và Thẩm Quân Nhạc cũng chẳng có ý định cho cậu dùng thêm.

"Lau mạnh tay vào!"

Thẩm Quân Nhạc đột ngột đứng dậy, dùng chân dẫm lên bàn tay trái của Lục Hi. Áp lực từ chiếc giày da đắt tiền đè nặng lên những vết thương chưa lành, khiến máu tươi lại bắt đầu thấm ra lớp băng gạc.

Lục Hi há miệng không ra tiếng, gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn tột độ. Cậu nhìn anh với ánh mắt van xin, nhưng Thẩm Quân Nhạc chỉ thấy trong đó là sự phản kháng.

"Đau sao? Khi em bỏ rơi tôi, trái tim tôi còn đau hơn thế này gấp nghìn lần." Anh nghiến mũi giày thêm một vòng. "Đừng dùng đôi mắt đó nhìn tôi. Lục Hi, em phải nhớ, đây là cái giá của sự im lặng bảy năm trước. Nếu em đã chọn im lặng để ra đi, thì bây giờ hãy im lặng mà nhận lấy sự trừng phạt của tôi."

Anh buông tay, để lại Lục Hi nằm co quắp trên sàn, giữa đống kỷ vật rách nát. Anh quay lưng bước ra ngoài, không quên khóa trái cửa căn hầm lại.

"Lau không sạch thì tối nay em không cần ăn cơm."

Trong bóng tối của hầm đá, Lục Hi ôm lấy bàn tay nát bấy, vùi mặt vào đống bằng khen cũ mà khóc không thành tiếng. Cậu không biết mình có thể trụ vững được bao lâu nữa. Sự hành hạ của Thẩm Quân Nhạc đã không còn ranh giới, anh không chỉ muốn cậu đau, mà anh muốn cậu phải hoàn toàn tuyệt vọng, muốn cậu phải tự mình phủ nhận sự tồn tại của chính mình trong quá khứ.

Bản giao hưởng của họ giờ đây chỉ còn là những âm thanh vỡ vụn, và Lục Hi là nốt nhạc cuối cùng đang bị nghiền nát dưới gót giày của hận thù.