Bóng tối trong căn hầm như một loài sinh vật sống, nó đặc quánh, lạnh lẽo và nuốt chửng mọi tia hy vọng mỏng manh nhất của con người. Lục Hi ngồi co quắp giữa những chiếc cúp bạc lạnh ngắt, hơi thở của cậu nặng nề, phả ra những làn khói mờ ảo trong không gian ẩm thấp. Cơn sốt sau trận xuất huyết dạ dày và nhiễm trùng máu chưa bao giờ thực sự rời bỏ cậu; nó chỉ chực chờ lúc cậu yếu lòng nhất để bùng lên, thiêu đốt chút ý thức cuối cùng.
Đôi bàn tay rách nát của Lục Hi không còn đủ sức để cầm giẻ lau. Cậu lờ mờ nhìn thấy trong đống đồ cũ một khung ảnh bị vỡ kính. Đó là bức ảnh duy nhất còn sót lại từ thời niên thiếu của cậu — không phải ảnh biểu diễn, mà là ảnh chụp cậu cùng một cậu bé có đôi mắt rất giống mình. Đó là Lục Minh, đứa em trai đã mất trong vụ tai nạn bảy năm trước, lý do khiến Lục Hi từ bỏ tất cả để đánh đổi một mạng sống không thành.
Trong cơn mê sảng, Lục Hi ôm chặt khung ảnh vào lòng. Những mảnh kính vỡ còn sót lại cứa vào da thịt, nhưng cậu không cảm thấy đau. Cậu chỉ thấy lạnh, một cái lạnh thấu tận xương tủy.
"Minh... Minh à... đừng đi..." Lục Hi thầm thì, giọng nói khản đặc, không rõ âm tiết nhưng đầy rẫy sự thống thiết. "Anh... anh sai rồi... cứu anh..."
Thẩm Quân Nhạc đứng bên ngoài cánh cửa sắt, tay cầm chìa khóa nhưng không mở. Anh đã đứng đó mười phút, lắng nghe những tiếng động nhỏ nhất phát ra từ bên trong. Anh tự nhủ mình quay lại chỉ để kiểm tra xem "con mồi" đã lau sạch đống rác rưởi kia chưa, nhưng nhịp tim hỗn loạn trong lồng ngực lại phản bội anh.
Khi nghe thấy những tiếng lầm bầm đứt quãng từ bên trong, Thẩm Quân Nhạc dứt khoát vặn khóa.
Cửa mở ra, ánh đèn hành lang hắt vào một vệt sáng dài, rọi thẳng lên dáng hình nhỏ bé đang nằm cuộn tròn giữa đống kỷ vật. Thẩm Quân Nhạc bước tới, cơn giận bùng lên khi thấy đống cúp bạc vẫn còn vương bụi, nhưng khi nhìn thấy thứ Lục Hi đang ôm trong lòng, bước chân anh bỗng khựng lại.
Lục Hi đang ôm một khung ảnh, miệng lẩm bẩm một cái tên mà Thẩm Quân Nhạc chưa từng nghe qua với tông giọng dịu dàng và đau đớn đến xé lòng.
"Minh... đừng bỏ anh... Minh..."
Cái tên "Minh" như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Thẩm Quân Nhạc. Trong thế giới của anh, Lục Hi chỉ được phép thuộc về anh, nhớ về anh, và gọi tên anh. Bảy năm qua, anh đã tự lừa dối mình rằng Lục Hi bỏ trốn là để chạy theo một cuộc sống giàu sang khác, và giờ đây, cái tên lạ lẫm ấy giống như một bằng chứng đanh thép cho sự "phản bội" mà anh hằng lo sợ.
"Em gọi ai?" Thẩm Quân Nhạc bước tới, thô bạo túm lấy tóc Lục Hi, ép cậu phải ngẩng gương mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt lên. "Lục Hi! Em đang gọi tên thằng khốn nào?"
Lục Hi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê, đôi mắt đờ đẫn mất tiêu cự nhìn Thẩm Quân Nhạc. Cậu không nói được, chỉ có thể khẽ mấp máy môi, bàn tay vẫn ôm khăng khăng cái khung ảnh như ôm lấy báu vật cuối cùng.
"Đưa đây!" Thẩm Quân Nhạc gầm lên, anh dùng sức giằng lấy khung ảnh.
Lục Hi hoảng loạn, cậu dùng đôi bàn tay đang rỉ máu bám chặt lấy khung hình, tiếng "khè khè" trong cổ họng phát ra đầy tuyệt vọng. Sự kháng cự này càng làm Thẩm Quân Nhạc điên tiết hơn. Với anh, sự bảo vệ này chính là minh chứng cho việc Lục Hi đang dành tình cảm cho một người đàn ông khác.
Xoảng!
Thẩm Quân Nhạc giật được khung ảnh và ném mạnh vào tường. Bức ảnh văng ra khỏi khung, rơi xuống vũng nước bẩn trên sàn.
"Thì ra đây là lý do em bỏ rơi tôi? Vì thằng Minh này sao?" Thẩm Quân Nhạc bóp chặt cổ Lục Hi, ép cậu lùi sát vào bức tường đá lạnh lẽo. "Tôi đã đối xử với em chưa đủ tốt sao? Tôi đã cho em tất cả hào quang, tiền bạc, tình yêu... vậy mà em lại đi ôm ấp hình bóng của một thằng đàn ông khác trong lúc tôi đang phát điên vì tìm em?"
Lục Hi lắc đầu điên cuồng, nước mắt giàn giụa. Cậu muốn hét lên đó là em trai mình, đó là người thân duy nhất đã chết để bảo vệ cậu, nhưng cổ họng cậu như bị khóa chặt bởi một tảng đá nghìn cân.
"Em câm thật hay giả vờ câm để không phải thừa nhận?" Thẩm Quân Nhạc cười cay đắng, nụ cười méo mó vì ghen tuông bệnh hoạn. "Được, nếu em đã quý trọng nó như vậy, tôi sẽ cho em thấy cái giá của việc tơ tưởng đến kẻ khác khi đang ở bên cạnh tôi."
Anh thô bạo lôi Lục Hi đứng dậy, kéo cậu đi xồng xộc qua dãy hành lang tối tăm, mặc cho đôi chân trần của Lục Hi bị cọ xát đến chảy máu trên nền đá nhám.
Thẩm Quân Nhạc ném Lục Hi vào trong phòng làm việc của mình. Anh cầm lấy tập hồ sơ buổi chiều, ném nó vào mặt cậu.
"Em có biết Lãnh Phong — gã đàn ông ở buổi đấu giá — vừa gọi cho tôi không? Hắn nói hắn sẵn sàng chi một cái giá trên trời để có em một đêm. Em rốt cuộc đã quyến rũ bao nhiêu người rồi?"
Sự chiếm hữu của Thẩm Quân Nhạc giờ đây đã chuyển sang trạng thái cực đoan. Anh không còn quan tâm đến sự thật, anh chỉ muốn phá nát mọi thứ mà Lục Hi trân trọng.
Anh cầm lấy đôi bàn tay đang quấn băng của Lục Hi, thô bạo giật phăng lớp băng gạc ra, mặc cho những vết thương bị xé mở một lần nữa. Anh ép bàn tay cậu đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch.
"Đôi tay này dùng để đàn cho nó nghe, hay dùng để vuốt ve nó?"
Thẩm Quân Nhạc lấy ra một chiếc kẹp giấy bằng kim loại nặng, anh nhìn vào những ngón tay thon dài nhưng tàn tạ của Lục Hi với ánh mắt lạnh lẽo.
"Nếu em không thể gọi tên tôi, thì em cũng không cần đôi tay này để nhớ về kẻ khác nữa."
Rắc.
Tiếng khớp xương kêu lên khô khốc. Lục Hi trợn trừng mắt, một cơn đau thấu trời xanh xuyên qua đại não. Cậu ngã quỵ xuống sàn, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét. Thẩm Quân Nhạc vừa bẻ gãy một ngón tay của cậu – ngón tay áp út của bàn tay trái, nơi đáng lẽ phải đeo nhẫn cưới nếu họ không tan vỡ.
"Đau không?" Thẩm Quân Nhạc quỳ xuống, thì thầm vào tai cậu, hơi thở nồng nặc mùi hận thù. "Cơn đau này chỉ là một phần nghìn so với những gì tôi cảm thấy khi nghe em gọi tên thằng đó. Lục Hi, tôi sẽ bẻ gãy từng mảnh tự trọng của em, cho đến khi trong đầu em chỉ còn lại tên của tôi, và trong tim em chỉ còn lại nỗi sợ hãi mang tên Thẩm Quân Nhạc."
Lục Hi nằm lịm trên sàn, ngón tay gãy gập lại một góc kinh dị. Trong cơn đau tột cùng, cậu nhìn thấy bức ảnh của em trai mình đang bị bỏ lại trong hầm tối, bị nước bẩn thấm nhòe. Cậu chợt nhận ra, sự giải thích giờ đây đã không còn ý nghĩa gì nữa. Thẩm Quân Nhạc đã không còn là người anh yêu, mà là một con quái vật được nuôi dưỡng bởi sự hiểu lầm và hận thù.
Thẩm Quân Nhạc đứng dậy, anh nhìn đôi bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn Lục Hi đang thoi thóp dưới chân. Một thoáng hối hận mỏng manh lướt qua tâm trí nhưng nhanh chóng bị cơn ghen tuông nuốt chửng.
"Bác Lâm! Nhốt cậu ta vào phòng kín trên tầng ba. Không có lệnh của tôi, không được cho uống thuốc, không được băng bó."
Thẩm Quân Nhạc quay lưng bước đi, để lại Lục Hi trong sự im lặng của tuyệt vọng. Anh vẫn chưa biết rằng, cái tên "Minh" mà anh hận thù thấu xương ấy, chính là người đã hiến dâng đôi mắt và mạng sống để anh có thể nhìn thấy ánh sáng sau vụ nổ năm đó. Và đôi bàn tay mà anh vừa bẻ gãy, chính là đôi bàn tay đã che chở cho anh trước những mảnh vỡ tử thần.
Sự thật vẫn bị chôn vùi, và hành trình hành hạ chỉ mới bước vào giai đoạn thảm khốc nhất.