Căn phòng trên tầng ba là một nơi sang trọng nhưng lạnh lẽo, một chiếc lồng kính hoàn hảo để Thẩm Quân Nhạc quan sát con mồi của mình. Lục Hi nằm trên giường, cơn sốt cao khiến đôi môi cậu khô khốc đến rướm máu. Ngón tay bị bẻ gãy sưng vù, chuyển sang màu xanh tím đáng sợ, từng nhịp tim đập đều kéo theo cơn đau xuyên thấu tâm can.
Cậu không thể nói, không thể khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ thấm đẫm gối lụa. Trong cơn mê sảng, cậu thấy mình đang đứng giữa một sân khấu rực rỡ, nhưng khi cậu vừa chạm tay vào phím đàn, những phím đàn biến thành những lưỡi dao sắc lẹm, cắt nát đôi tay cậu.
Cạch.
Tiếng mở cửa khô khốc vang lên. Thẩm Quân Nhạc bước vào, theo sau anh là một chàng trai trẻ với gương mặt thanh tú, ăn mặc khá mát mẻ. Đó là Tô Thanh – một ca sĩ trẻ đang lên, kẻ luôn tìm mọi cách để bám lấy cái đùi vàng của Thẩm Thị.
Thẩm Quân Nhạc đi đến bên giường, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành, kéo Tô Thanh ngồi lên đùi mình. Anh liếc nhìn Lục Hi, ánh mắt đầy vẻ chế nhạo.
"Tỉnh rồi à? Nhìn cho kỹ đi, đây là người sẽ thay thế vị trí của em trong dự án âm nhạc mới."
Lục Hi khó khăn mở mắt, nhìn cảnh tượng trước mặt. Tô Thanh cố ý rúc vào cổ Thẩm Quân Nhạc, giọng nũng nịu: "Thẩm tổng, sao anh lại đưa em đến đây? Nhìn người này... đáng sợ quá."
"Đáng sợ sao? Cậu ta từng là thần tượng của biết bao nhiêu người đấy." Thẩm Quân Nhạc cười lạnh, bàn tay anh mơn trớn trên eo Tô Thanh nhưng đôi mắt lại găm chặt vào gương mặt tái nhợt của Lục Hi. "Nhưng giờ đây, cậu ta chỉ là một phế nhân không biết điều."
Thẩm Quân Nhạc cố tình cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi Tô Thanh ngay trước mắt Lục Hi. Anh muốn thấy sự đau khổ, sự ghen tuông, hay bất kỳ một phản ứng mãnh liệt nào từ cậu. Anh muốn chứng minh rằng Lục Hi chẳng là gì cả, anh có thể có bất kỳ ai tốt hơn, ngoan ngoãn hơn.
Lục Hi nhìn cảnh tượng đó, trái tim cậu không còn đau vì ghen tuông nữa, mà là một sự chết lặng. Cậu thấy thương hại cho chính mình, và thương hại cho cả chàng trai kia — kẻ đang tưởng mình có được tình yêu của một con quỷ. Cậu nhắm mắt lại, quay mặt vào tường, sự im lặng của cậu là đòn phản công duy nhất còn sót lại.
"Mở mắt ra! Tôi cho phép em nhắm mắt sao?" Thẩm Quân Nhạc quát lên, đẩy Tô Thanh sang một bên. Anh bước tới giường, thô bạo xoay người Lục Hi lại.
"Em đang khinh bỉ tôi sao? Em lấy cái quyền gì để khinh bỉ tôi trong khi em đang sống bằng tiền của tôi, thở bằng sự ban ơn của tôi?"
Anh cầm lấy bàn tay có ngón tay bị gãy của Lục Hi, thô bạo bóp mạnh.
"Á... khè..." Lục Hi đau đến mức toàn thân co giật, cổ họng phát ra những tiếng kêu xé lòng nhưng vẫn không thành tiếng.
"Thẩm tổng... anh làm cậu ấy đau kìa..." Tô Thanh đứng bên cạnh bắt đầu thấy sợ hãi trước sự điên cuồng của Thẩm Quân Nhạc.
"Cút ra ngoài!" Thẩm Quân Nhạc gầm lên với Tô Thanh.
Sau khi Tô Thanh sợ hãi chạy mất, Thẩm Quân Nhạc cúi xuống sát mặt Lục Hi, hơi thở nồng nặc mùi rượu và sự chiếm hữu cực đoan:
"Em nghĩ cái tên 'Minh' đó sẽ đến cứu em sao? Tôi đã cho người đi lùng sục khắp nơi rồi. Bất kể hắn là ai, bất kể hắn trốn ở đâu, tôi sẽ bắt hắn quỳ dưới chân em để nhìn xem em đã bị tôi chơi đùa như thế nào."
Lục Hi nhìn anh, trong đôi mắt đục ngầu vì cơn sốt bỗng hiện lên một tia chế giễu đau đớn. Cậu muốn cười, cười cho sự ngu ngốc của người đàn ông này. "Minh" đã chết rồi, chết để cứu chính anh, chết để anh có được ngày hôm nay. Anh đang ghen với một bộ xương khô dưới lòng đất, anh đang hành hạ người duy nhất trên đời này yêu anh hơn cả mạng sống.
Thấy ánh mắt đó, Thẩm Quân Nhạc càng điên tiết hơn. Anh lấy từ trong túi ra một lọ thuốc lá màu trắng — thuốc kích dục nồng độ cao dành cho động vật mà anh đã sai người mua về.
"Em thích đóng vai thanh cao, thích giữ gìn cho thằng đó đúng không? Được, tôi sẽ xem em thanh cao được đến bao giờ."
Anh bóp miệng Lục Hi, ép cậu nuốt chửng những viên thuốc đó.
"Tôi sẽ nhốt em ở đây. Không có lệnh của tôi, ai cũng không được vào. Khi nào em bò đến chân tôi, cầu xin tôi, và gọi tên tôi thay vì cái tên khốn kiếp kia, thì tôi mới cân nhắc đến việc tha cho em."
Thẩm Quân Nhạc bước ra ngoài, khóa chặt ba lớp cửa. Anh đứng ở hành lang, nghe thấy tiếng Lục Hi bắt đầu cào cấu vào cửa gỗ, tiếng móng tay trà xát nghe rợn người. Anh tự nhủ mình đang làm đúng, anh đang "dạy bảo" cậu. Nhưng bàn tay anh đang run rẩy, và lồng ngực anh đau thắt lại như có ai bóp nghẹt.
Anh vẫn chưa hối lỗi. Anh vẫn tin rằng mình là nạn nhân của sự phản bội.