Bóng tối bao trùm lấy căn phòng kín trên tầng ba, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa sổ hẹp, rọi xuống sàn nhà đá cẩm thạch lạnh lẽo. Lục Hi nằm co quắp dưới chân giường, hơi thở của cậu dồn dập và nóng hổi như lửa đốt. Loại thuốc mà Thẩm Quân Nhạc ép cậu nuốt không phải là thuốc độc giết người ngay lập tức, mà là một loại độc dược tàn phá ý chí, nó khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất trong một cơ thể đã kiệt quệ.
Dưới tác động của thuốc, tầm nhìn của Lục Hi nhòe đi, từng thớ thịt trên cơ thể cậu như có hàng nghìn con kiến lửa đang bò lổm ngổm. Cơn nóng rực bùng lên từ bụng dưới, lan nhanh ra tứ chi, khiến cậu mất đi khả năng kiểm soát lý trí. Nhưng đau đớn thay, ngay cả khi dục vọng bị cưỡng ép trỗi dậy, nỗi đau từ ngón tay bị bẻ gãy vẫn hiện hữu như một lời nhắc nhở tàn khốc về thực tại. Mỗi khi cậu vô tình chạm tay xuống sàn, cơn đau buốt tận óc lại giáng một đòn chí mạng vào sự tỉnh táo mong manh còn sót lại.
"Khè... khè..." Lục Hi cào cấu vào cổ họng mình, những móng tay ngắn ngủn để lại những vết đỏ rỉ máu trên làn da trắng bệch. Cậu muốn gọi tên ai đó, muốn cầu cứu, nhưng cổ họng vẫn im lìm như một ngôi mộ cổ. Cậu bò về phía cửa, dùng hết sức lực cuối cùng đập tay vào gỗ.
Thình... thình... thình...
Tiếng đập cửa yếu ớt vang vọng trong hành lang vắng lặng của biệt thự Thẩm gia. Lục Hi hy vọng bác Lâm sẽ nghe thấy, hy vọng có ai đó sẽ thương hại cậu. Nhưng cậu quên mất rằng, ở nơi này, mệnh lệnh của Thẩm Quân Nhạc là luật pháp tối cao. Không ai dám bước tới căn phòng này khi chưa có sự cho phép của quỷ dữ.
Trong khi đó, tại phòng làm việc ở tầng dưới, Thẩm Quân Nhạc đang ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ chiếc bật lửa khắc chữ "L" thỉnh thoảng lóe lên rồi tắt lịm. Trên bàn là một xấp tài liệu vừa được thám tử tư gửi đến bằng chuyển phát nhanh hỏa tốc.
Đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và rượu mạnh. Anh lật trang đầu tiên của báo cáo điều tra về cái tên "Minh".
“Báo cáo về Lục Minh (20 tuổi): Em trai ruột của Lục Hi. Mất ngày 15 tháng 10 năm 2018 tại bệnh viện trung tâm thành phố S. Nguyên nhân tử vong: Chấn thương sọ não và đa chấn thương sau tai nạn nổ xe.”
Thẩm Quân Nhạc khựng lại. Ngón tay anh siết chặt lấy mép giấy đến mức làm nó nhăn nhúm. Ngày 15 tháng 10 năm 2018... đó chính là ngày diễn ra buổi biểu diễn piano định mệnh của Lục Hi, cũng là ngày mà chiếc xe chở Thẩm Quân Nhạc bị cài bom nổ tung.
Anh lật tiếp sang trang sau, nơi có những dòng chữ được in đậm và gạch dưới:
“Theo hồ sơ bảo mật từ ngân hàng tạng quốc gia: Bệnh nhân Lục Minh trước khi chết đã ký giấy hiến tạng tự nguyện. Giác mạc và một phần mô thần kinh của Lục Minh đã được chuyển nhượng khẩn cấp cho bệnh nhân Thẩm Quân Nhạc trong cuộc phẫu thuật ngay đêm hôm đó.”
Chiếc bật lửa trên tay Thẩm Quân Nhạc rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động thanh thúy. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim mình, khiến anh không thể hô hấp.
Đôi mắt mà anh đang dùng để nhìn thế giới này, đôi mắt mà anh dùng để nhìn Lục Hi với sự khinh miệt và thù hận... hóa ra lại là của em trai cậu. Hóa ra, lý do Lục Hi biến mất không phải là vì tiền, không phải vì một người đàn ông nào khác, mà là vì cậu phải đi chôn cất đứa em trai duy nhất – người đã chết để anh được sống.
"Không... không thể nào..." Thẩm Quân Nhạc thầm thì, giọng nói run rẩy đến không ngờ. "Đây chắc chắn là giả. Lục Hi, em lại lừa tôi đúng không? Em đã mua chuộc thám tử để dựng lên vở kịch này đúng không?"
Sự tự phụ của một kẻ luôn cho mình là nạn nhân không cho phép anh tin vào sự thật này. Nếu đây là thật, thì bảy năm qua anh là cái gì? Những trận đòn roi, những lời nhục mạ, việc anh bẻ gãy ngón tay cậu... tất cả sẽ trở thành những tội ác không thể dung thứ. Thẩm Quân Nhạc cười điên dại, anh ném tập tài liệu vào lò sưởi, nhìn ngọn lửa liếm lấy những trang giấy trắng.
"Mày muốn tao hối hận sao, Lục Hi? Mày muốn tao phải quỳ xuống cầu xin mày sao? Đừng mơ!"
Anh loạng choạng đứng dậy, cầm lấy chai rượu, loạng choạng bước lên tầng ba. Cơn ghen tuông và sự hoảng sợ tột độ hòa quyện vào nhau, biến anh thành một con dã thú đang bị dồn vào đường cùng. Anh cần phải thấy Lục Hi, cần phải thấy cậu quỳ dưới chân anh, cầu xin anh, để anh có thể tự thuyết phục mình rằng cậu vẫn là kẻ có lỗi.
Rắc... Cạch...
Cửa phòng bật mở. Thẩm Quân Nhạc bước vào, mang theo mùi rượu nồng nặc và hơi lạnh của bóng đêm.
Cảnh tượng bên trong khiến anh tỉnh rượu ngay lập tức.
Lục Hi không nằm trên giường. Cậu đang nằm dưới đất, trong vũng nước lạnh từ bình hoa bị vỡ. Toàn thân cậu đỏ bừng một cách bất thường, mồ hôi đầm đìa làm ướt sũng bộ đồ lụa trắng, khiến nó dính chặt vào cơ thể gầy gò, lộ rõ từng dẻ sườn nhô ra. Đôi mắt cậu trợn trừng, đồng tử giãn to, nhìn trân trân lên trần nhà nhưng không có tiêu cự.
Điều kinh khủng nhất là đôi bàn tay của cậu. Để chống lại tác động của thuốc kích dục, Lục Hi đã dùng ngón tay bị gãy của mình nghiền mạnh vào những mảnh vỡ của bình hoa trên sàn. Máu tươi hòa lẫn với nước, nhuộm đỏ một khoảng sàn nhà. Cậu dùng nỗi đau thể xác để trấn áp những dục vọng bẩn thỉu mà Thẩm Quân Nhạc đã ép lên người mình.
"Lục... Lục Hi?" Thẩm Quân Nhạc thảng thốt gọi.
Lục Hi nghe thấy tiếng động, cậu khó khăn quay đầu lại. Khi nhìn thấy gương mặt của Thẩm Quân Nhạc, một sự sợ hãi bản năng trỗi dậy. Cậu không bò đến cầu xin như anh mong đợi. Ngược lại, cậu dùng hết sức bình sinh, lết cái thân thể rệu rã lùi vào góc tối, thu mình lại như một con vật bị săn đuổi đang chờ đợi nhát dao cuối cùng.
"Đừng... đừng tới đây..." Tiếng lòng của Lục Hi thét gào, nhưng đầu lưỡi cậu chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Thẩm Quân Nhạc nhìn đôi bàn tay đẫm máu của cậu, nhìn ngón tay áp út gãy gập đang bị mảnh sành đâm xuyên qua. Một cảm giác kinh tởm chính bản thân mình trào dâng trong lòng anh.
"Hi Hi, tôi đưa em đi bệnh viện..." Thẩm Quân Nhạc bước tới, định bế cậu lên.
Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào vai cậu, Lục Hi đột ngột lên cơn co giật dữ dội. Cậu vung tay đánh loạn xạ, những mảnh sành trong lòng bàn tay cứa vào tay Thẩm Quân Nhạc, nhưng cậu không quan tâm. Cậu đang rơi vào trạng thái sốc phản vệ và chấn thương tâm lý cực độ.
"Cút đi! Khè... cút!" Lục Hi cố gắng đẩy anh ra, đôi mắt cậu tràn ngập sự ghê tởm và tuyệt vọng.
"Lục Hi! Bình tĩnh lại! Là tôi, Quân Nhạc đây!" Thẩm Quân Nhạc gào lên, anh dùng sức ôm chặt lấy cậu, mặc cho cậu cắn vào vai mình đến bật máu.
Lục Hi dần lịm đi trong vòng tay anh. Cơn sốt cao cộng với tác dụng phụ của thuốc đã khiến tim cậu bắt đầu loạn nhịp. Đầu cậu gục xuống vai anh, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt một mảnh sứ vỡ, như thể đó là vũ khí duy nhất để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng.
"Bác Lâm! Gọi bác sĩ! Gọi xe cấp cứu ngay lập tức!" Tiếng gào của Thẩm Quân Nhạc vang vọng khắp biệt thự, xé toang sự tĩnh lặng của đêm đen.
Anh bế cậu chạy xuống cầu thang, trái tim anh đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lục Minh trong bản báo cáo điều tra và gương mặt tàn tạ của Lục Hi chồng chéo lên nhau. Anh nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của cậu, chợt nhận ra mình đã mù quáng đến mức nào. Anh có đôi mắt của Lục Minh, nhưng anh lại dùng nó để nhìn người mà Lục Minh yêu quý nhất bằng ánh mắt của quỷ dữ.
Bệnh viện một lần nữa chìm trong bầu không khí căng thẳng. Lục Hi được đưa thẳng vào phòng rửa ruột và cấp cứu thần kinh. Thẩm Quân Nhạc ngồi trên băng ghế hành lang, đầu gối vào hai bàn tay, máu của Lục Hi vẫn còn dính trên áo anh, lạnh lẽo và hôi tanh.
Vị bác sĩ bước ra, gương mặt vô cùng nghiêm trọng: "Thẩm tổng, đây không còn là vấn đề sức khỏe thông thường nữa. Bệnh nhân bị đầu độc bằng một loại thuốc kích thích thần kinh mạnh, kết hợp với việc suy kiệt cơ thể và chấn thương tâm lý nặng nề. Nếu chậm năm phút nữa, tim cậu ấy sẽ ngừng đập do quá tải."
Thẩm Quân Nhạc im lặng, đôi vai anh run lên bần bật.
"Còn một việc nữa..." Vị bác sĩ ngập ngừng. "Chúng tôi tìm thấy trong tay bệnh nhân mảnh vỡ này."
Ông đưa ra một khay y tế, bên trong là mảnh sứ vỡ từ bình hoa, nhưng trên đó có dán một mảnh giấy nhỏ đã ướt sũng máu. Đó là bức ảnh nhỏ của Lục Minh mà Lục Hi đã lén giữ lại được từ hầm tối. Mảnh giấy bị móng tay cậu bấm nát, nhưng vẫn có thể nhìn rõ gương mặt tươi cười của cậu thiếu niên năm ấy.
Thẩm Quân Nhạc cầm lấy mảnh giấy, nước mắt anh cuối cùng cũng rơi xuống, hòa lẫn với vết máu khô.
"Tôi đã làm gì thế này..." Anh thầm thì, giọng nói vỡ vụn. "Tôi đã làm cái gì với người đã cứu mạng mình thế này?"
Sự thật không còn là thứ anh có thể phủ nhận nữa. Nó hiện hữu ở đây, trong mảnh ảnh đẫm máu này, trong đôi bàn tay tàn phế của Lục Hi, và trong đôi mắt của chính anh.
Thẩm Quân Nhạc đứng dậy, anh đi tới trước cửa phòng hồi sức, nhìn qua lớp kính. Lục Hi nằm đó, nhỏ bé và mong manh như một sợi tơ nhện. Anh muốn bước vào, muốn quỳ xuống, muốn dùng cả tính mạng để cầu xin sự tha thứ, nhưng anh biết mình không xứng đáng. Anh là kẻ đã bẻ gãy cánh của thiên thần, rồi lại dùng muối xát vào vết thương của họ.
Sáng hôm sau, Lục Hi tỉnh lại. Cậu không còn sốt, nhưng đôi mắt cậu trống rỗng như một mặt hồ không đáy. Cậu nhìn thấy Thẩm Quân Nhạc đang ngồi cạnh giường, gương mặt anh hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu với vẻ van lơn.
Thẩm Quân Nhạc thấy cậu tỉnh, vội vàng cầm lấy tay cậu (không phải bàn tay bị thương), giọng run rẩy: "Hi Hi... em tỉnh rồi. Đói không? Tôi bảo người nấu cháo cho em nhé?"
Lục Hi nhìn anh, không có hận thù, không có sợ hãi, chỉ có một sự mệt mỏi cùng cực. Cậu chậm rãi rút tay mình ra khỏi tay anh, rồi quay mặt đi chỗ khác.
Cái quay đầu đó đau đớn hơn bất kỳ trận đòn roi nào mà Thẩm Quân Nhạc từng giáng xuống cậu.
"Tôi biết hết rồi." Thẩm Quân Nhạc nghẹn ngào. "Về Lục Minh... về vụ tai nạn... về đôi mắt này. Hi Hi, tôi xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi..."
Lục Hi vẫn im lặng. Cậu không thể nói, và có lẽ cậu cũng không còn muốn nói nữa. Sự thật đã sáng tỏ, nhưng những mảnh vỡ trong tim cậu đã quá nát để có thể hàn gắn chỉ bằng một lời xin lỗi.
Thẩm Quân Nhạc quỳ xuống bên giường bệnh, anh áp mặt vào bàn tay quấn băng của cậu, khóc nức nở như một đứa trẻ. Sự kiêu ngạo, tính chiếm hữu, sự tàn độc... tất cả đã tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông đang quằn quại trong vũng bùn của sự hối hận muộn màng.
"Em cứ đánh tôi đi, giết tôi cũng được. Nhưng đừng im lặng như thế này... cầu xin em..."
Lục Hi vẫn không nhìn anh. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh chim đang tự do bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Trong lòng cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Bản giao hưởng này, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc rồi.
Nhưng Thẩm Quân Nhạc thì không nghĩ vậy. Với anh, cuộc hành trình chuộc lỗi đầy đau đớn và cực đoan chỉ mới bắt đầu. Anh sẽ không để cậu chết, anh sẽ dùng cả đời này để giữ cậu lại, dù là trong một chiếc lồng ấm áp hơn, hay trong một sự sùng bái điên cuồng khác. Sự chiếm hữu của anh vẫn còn đó, nhưng nó đã chuyển sang một trạng thái khác — một sự chiếm hữu mang tên "bù đắp" đầy tuyệt vọng.