Căn biệt thự Thẩm gia vốn là một lăng tẩm huy hoàng của hận thù, giờ đây đột ngột chuyển mình thành một bệnh viện thu nhỏ, sang trọng và tĩnh mịch đến đáng sợ. Thẩm Quân Nhạc đã cho dỡ bỏ tất cả những lớp khóa sắt, thay thế toàn bộ rèm cửa tối màu bằng những dải lụa trắng nhẹ nhàng, hy vọng ánh sáng mặt trời có thể len lỏi vào tâm hồn đã mục nát của Lục Hi.
Nhưng anh đã lầm. Ánh sáng chỉ làm lộ rõ hơn những vết sẹo, và sự tự do muộn màng chỉ làm Lục Hi thấy lạc lõng hơn bao giờ hết.
Sau khi xuất viện, Lục Hi được đưa về căn phòng lớn nhất ở tầng hai – căn phòng vốn thuộc về Thẩm Quân Nhạc. Anh muốn cậu ngủ trên chiếc giường của mình, bao quanh bởi mùi hương của mình, như một cách để bù đắp và canh giữ. Đội ngũ y tế hàng đầu túc trực 24/24 ở phòng bên cạnh, sẵn sàng ứng cứu bất cứ lúc nào. Thẩm Quân Nhạc thậm chí còn gác lại toàn bộ công việc ở tập đoàn, chỉ để ngồi bên giường bệnh, nhìn Lục Hi ngủ, nhìn cậu thở, và nhìn cậu... héo hon.
Sáng hôm nay, nắng vàng rót mật qua khung cửa sổ. Thẩm Quân Nhạc bưng một bát cháo bào ngư nghi ngút khói vào phòng. Anh đã tự tay xuống bếp, tỉ mỉ gạt bỏ từng mảnh hành, từng chút tiêu vì biết dạ dày Lục Hi giờ đây mỏng manh như cánh ve.
"Hi Hi, dậy ăn một chút thôi em. Bác sĩ nói hôm nay em cần bổ sung đạm."
Thẩm Quân Nhạc nhẹ nhàng đỡ Lục Hi ngồi dậy. Cơ thể cậu nhẹ bẫng, như thể chỉ còn là một bộ xương được bọc trong lớp da trắng sứ. Lục Hi không phản kháng, cũng không hợp tác. Cậu để mặc anh xoay xở, đôi mắt vẫn nhìn trân trân vào khoảng không vô định phía trước. Cậu không còn lùi lại sợ hãi khi anh chạm vào, nhưng sự im lặng này còn tàn nhẫn hơn cả tiếng thét. Đó là sự phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của Thẩm Quân Nhạc.
"Ngoan, há miệng ra nào."
Thẩm Quân Nhạc thổi nhẹ thìa cháo, đưa đến bên môi Lục Hi. Cậu chậm rãi há miệng, nuốt xuống một cách máy móc. Nhưng chỉ được ba thìa, lồng ngực Lục Hi bắt đầu phập phồng dữ dội. Cậu đẩy tay anh ra, cúi người bên mép giường và nôn thốc nôn tháo.
Chút cháo ít ỏi hòa cùng dịch vị chua loét tuôn ra, vấy bẩn lên tấm thảm nhung đắt tiền. Thẩm Quân Nhạc hoảng hốt vứt bát cháo xuống sàn, vuốt lưng cho cậu, lòng đau như bị ai xát muối.
"Không sao, không sao... không ăn nữa. Đừng ép mình."
Lục Hi nôn đến mức chỉ còn ra nước vàng, cả người lả đi trong vòng tay Thẩm Quân Nhạc. Cậu mắc chứng rối loạn ăn uống cấp tính do tâm lý bài trừ. Cơ thể cậu muốn sống, nhưng ý chí của cậu muốn chết. Đối với Lục Hi, mỗi miếng ăn Thẩm Quân Nhạc đưa tới đều mang theo mùi vị của sự nhục nhã và hận thù của những ngày qua. Cậu không thể nuốt trôi sự "tử tế" của kẻ đã bẻ gãy tay mình.
Thẩm Quân Nhạc dùng khăn ấm lau mặt cho cậu, tay anh run rẩy khi chạm vào vết bầm tím trên cổ chân – dấu tích của sợi dây xích bạc đêm tiệc rượu.
"Tôi xin lỗi... Hi Hi, tôi thực sự xin lỗi..." Anh lặp đi lặp lại câu nói ấy hàng nghìn lần trong những ngày qua, như một lời tụng niệm vô vọng.
Lục Hi khẽ cử động. Cậu nhìn vào đôi mắt của Thẩm Quân Nhạc – đôi mắt của em trai mình. Trong một giây phút ngắn ngủi, Thẩm Quân Nhạc thấy tim mình đập nhanh vì hy vọng, anh tưởng cậu sẽ nói gì đó, hoặc ít nhất là nhìn anh với tư cách một con người.
Nhưng Lục Hi chỉ đưa bàn tay đang quấn băng trắng lên, chạm nhẹ vào hốc mắt của Thẩm Quân Nhạc. Ngón tay cậu run rẩy, lướt qua hàng mi dài. Rồi đột ngột, cậu dùng móng tay bấm mạnh vào khóe mắt anh, đôi mắt cậu bùng lên một tia căm hận tột cùng trước khi tắt ngấm thành sự trống rỗng.
Cậu hận đôi mắt này. Tại sao nó lại thuộc về anh? Tại sao em trai cậu lại hy sinh cho một con quỷ?
Thẩm Quân Nhạc không tránh né, dù cơn đau từ khóe mắt khiến anh chảy máu. Anh nắm lấy bàn tay ấy, áp nó vào mặt mình, nghẹn ngào: "Nếu em muốn, tôi sẽ trả lại đôi mắt này cho Minh. Chỉ cần em đừng bỏ cuộc, được không?"
Lục Hi rút tay lại, nằm xuống và đắp chăn kín đầu. Cậu lại chìm vào thế giới của riêng mình, nơi không có Thẩm Quân Nhạc, không có piano, chỉ có bóng tối êm đềm của cái chết đang vẫy gọi.
Đêm hôm đó, Thẩm Quân Nhạc có một cuộc họp khẩn cấp qua video với hội đồng quản trị. Anh ngồi ở phòng làm việc ngay cạnh phòng Lục Hi, mắt không rời khỏi màn hình camera giám sát.
Trên màn hình, Lục Hi nằm im lìm. Nhưng khoảng một giờ sáng, cậu đột ngột ngồi dậy. Động tác của cậu rất chậm, nhẹ nhàng như một bóng ma. Lục Hi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Cậu đi về phía bàn trang điểm, nơi có một chiếc lọ thủy tinh cắm hoa hồng trắng mà Thẩm Quân Nhạc vừa thay mới lúc chiều.
Thẩm Quân Nhạc nhíu mày, định tắt máy tính để sang với cậu. Nhưng hành động tiếp theo của Lục Hi khiến anh lạnh toát sống lưng.
Lục Hi cầm chiếc lọ thủy tinh lên, không chút do dự, cậu đập mạnh nó vào cạnh bàn đá.
Choảng!
Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Lục Hi nhặt lấy một mảnh thủy tinh sắc nhọn nhất. Cậu không rạch vào cổ tay để kết liễu mạng sống ngay lập tức. Thay vào đó, cậu nhìn vào bàn tay trái của mình – bàn tay có ngón áp út vừa mới được phẫu thuật cố định lại xương.
Với một vẻ mặt bình thản đến rợn người, Lục Hi dùng mảnh thủy tinh rạch mạnh vào đúng vết mổ còn đỏ hỏn. Cậu rạch từng nhát, từng nhát một, như đang muốn lột bỏ lớp da thịt mà Thẩm Quân Nhạc đã dày công cứu chữa. Máu đỏ tươi tuôn ra, chảy dọc theo cánh tay, nhỏ xuống sàn nhà thành những vũng đậm màu.
"Lục Hi!"
Thẩm Quân Nhạc đạp cửa xông vào. Anh lao đến như một cơn lốc, tước đoạt mảnh thủy tinh từ tay cậu.
"Em làm cái gì vậy? Em điên rồi sao?" Thẩm Quân Nhạc gào lên, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng.
Anh dùng tay không bóp chặt lấy vết thương trên tay Lục Hi để cầm máu, máu của cậu thấm đẫm qua kẽ tay anh. Lục Hi không hét lên, cũng không kháng cự. Cậu nhìn anh bằng đôi mắt bình thản, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt. Đó là lần đầu tiên cậu cười kể từ khi gặp lại anh – một nụ cười đầy sự giải thoát và khinh miệt.
Anh muốn cứu đôi tay này sao? Anh muốn tôi tiếp tục sống để anh bù đắp sao? Tôi sẽ hủy hoại nó ngay trước mặt anh.
"Bác sĩ! Bác sĩ đâu!"
Thẩm Quân Nhạc bế xốc Lục Hi lên, anh chạy điên cuồng về phía phòng y tế. Nước mắt anh rơi xuống mặt Lục Hi, hòa cùng dòng máu nóng hổi.
"Đừng làm thế... Hi Hi, tôi cầu xin em. Đừng hành hạ tôi bằng cách này..."
Sau khi được gây mê và khâu lại vết thương, Lục Hi nằm lịm trên giường bệnh. Bác sĩ trưởng khoa tâm lý đứng cạnh Thẩm Quân Nhạc, thở dài đầy bất lực:
"Thẩm tổng, đây là biểu hiện của chứng tự ngược đãi bản thân (Self-harm) nghiêm trọng. Bệnh nhân không muốn chết ngay, cậu ấy muốn phá hủy những gì ngài trân trọng nhất trên cơ thể cậu ấy. Trong trường hợp này là đôi tay. Cậu ấy biết ngài muốn cứu đôi tay này, nên cậu ấy sẽ dùng nó làm vũ khí để trả thù ngài."
Thẩm Quân Nhạc gục đầu vào tường, hai bàn tay đấm mạnh vào gạch đá đến rỉ máu. Anh hiểu rồi. Lục Hi đang dùng chính mạng sống và niềm đau của mình để hành hạ anh. Cậu biết anh yêu cậu – một tình yêu vặn vẹo và muộn màng – nên cậu sẽ tự xẻ thịt lột da mình để anh phải sống trong dằn vặt đến chết.
Những ngày tiếp theo là một cuộc chiến cân não đầy tuyệt vọng. Thẩm Quân Nhạc cho dọn sạch tất cả vật dụng có thể gây sát thương trong phòng. Ngay cả thìa ăn cơm cũng được thay bằng nhựa mềm. Anh không rời cậu nửa bước, thậm chí lúc ngủ cũng dùng dây vải mềm buộc tay mình vào tay cậu để nếu cậu cử động, anh sẽ tỉnh giấc ngay lập tức.
Anh bắt đầu đọc nhật ký của Lục Minh cho cậu nghe. Đó là những dòng chữ ngây ngô về tình anh em, về việc Minh muốn anh trai mình được tỏa sáng trên sân khấu. Thẩm Quân Nhạc hy vọng những ký ức về em trai sẽ khơi dậy bản năng sống trong Lục Hi.
"Em nghe thấy không? Minh muốn em được hạnh phúc. Em chết rồi, Minh ở dưới kia làm sao yên lòng?"
Lục Hi nghe đến tên em trai, hàng mi khẽ rung động. Cậu quay sang nhìn Thẩm Quân Nhạc, ánh mắt chứa đựng một nỗi u uất vạn dặm. Cậu ra hiệu muốn giấy bút.
Thẩm Quân Nhạc mừng rỡ, vội vàng đưa cho cậu.
Lục Hi dùng bàn tay không bị thương, khó khăn viết xuống một dòng chữ nguệch ngoạc:
"Đừng dùng em ấy để uy hiếp tôi. Anh không xứng đáng nhắc đến tên em ấy."
Thẩm Quân Nhạc khựng lại, tờ giấy trên tay anh rơi xuống đất. Anh cười khổ, nước mắt lại trào ra. Đúng, anh không xứng. Một kẻ đã dùng đôi mắt của người em để hành hạ người anh, làm sao có tư cách nói về sự hạnh phúc?
"Tôi biết tôi không xứng. Nhưng Hi Hi... tôi phải làm gì đây? Làm sao để em chịu ăn một miếng cơm? Làm sao để em không tự làm đau mình nữa?"
Lục Hi viết tiếp một dòng thứ hai, ngắn gọn và tàn nhẫn:
"Thả tôi đi. Hoặc nhìn tôi chết."
Thẩm Quân Nhạc nhìn dòng chữ đó, cảm thấy như có một nghìn mũi dao đâm xuyên qua phổi. Thả cậu đi? Thả cậu đi đâu khi cậu không còn người thân, không còn tiền bạc, đôi tay lại tàn phế? Thả cậu đi để cậu âm thầm tìm một xó xỉnh nào đó mà kết liễu cuộc đời sao?
"Không bao giờ." Thẩm Quân Nhạc xé nát tờ giấy, đôi mắt anh lại đỏ ngầu sự cố chấp. "Dù em hận tôi, dù em muốn giết tôi, tôi cũng sẽ giữ em lại bên mình. Em muốn chết? Tôi sẽ xuống địa ngục cùng em. Nhưng ở kiếp này, em chỉ có thể ở trong tầm mắt của Thẩm Quân Nhạc."
Sự hối lỗi của anh không đi kèm với sự buông bỏ. Ngược lại, nó biến thành một loại tình yêu chiếm hữu còn đáng sợ hơn cả hận thù. Anh bắt đầu ép cậu truyền dịch dinh dưỡng khi cậu từ chối ăn. Anh bắt đầu dùng những lời lẽ van xin kết hợp với đe dọa để ép cậu uống thuốc.
Một buổi chiều, khi Thẩm Quân Nhạc đang giúp Lục Hi lau người, anh thấy cậu nhìn vào chiếc đàn Piano đặt ở góc phòng – chiếc đàn mà anh đã mang tới với hy vọng cậu sẽ chơi lại.
Lục Hi nhìn nó rất lâu, rồi cậu chỉ vào đôi bàn tay quấn băng của mình, rồi chỉ vào Thẩm Quân Nhạc, miệng phát ra những tiếng cười khàn đặc, ghê rợn. Tiếng cười của một người không còn thanh quản để phát ra âm thanh, nó giống như tiếng xé lụa, đầy rẫy sự mỉa mai.
Anh nhìn đi, đây là tác phẩm của anh. Anh cứu nó để làm gì khi chính anh đã nghiền nát tâm hồn tôi?
Thẩm Quân Nhạc quỳ xuống chân giường, ôm lấy đôi chân gầy gò của cậu, khóc đến khản cả giọng. Anh biết mình đang thua. Anh đang sở hữu một cái xác không hồn, và mỗi ngày anh cố gắng cứu sống cái xác đó, là một ngày anh đẩy cậu sâu hơn vào hầm ngục của sự tuyệt vọng.
Nhưng con quỷ trong lòng Thẩm Quân Nhạc vẫn chưa chịu đầu hàng. Nếu Lục Hi không thể yêu anh, anh sẽ để cậu hận anh đến tận xương tủy, miễn là cậu còn sống để hận.