Bầu trời đêm trên độ cao mười nghìn mét là một khoảng không đen đặc, lạnh lẽo, nơi những vì sao trông thật xa xôi và đơn độc. Bên trong khoang hạng nhất của chuyên cơ riêng Thẩm gia, ánh sáng được điều chỉnh ở mức vàng nhạt dìu dịu, nhằm tạo ra một cảm giác bình yên giả tạo. Tiếng động cơ máy bay gầm rú đều đặn như một nhịp tim máy móc, che giấu đi sự ngột ngạt đang bóp nghẹt hai con người bên trong.
Thẩm Quân Nhạc ngồi ở ghế đối diện với chiếc giường y tế di động, nơi Lục Hi đang nằm. Anh không ngủ, đôi mắt hằn sâu những tia máu vì thức trắng nhiều đêm liên tiếp. Anh nhìn chằm chằm vào những trang hồ sơ bệnh án từ bệnh viện Charité ở Berlin — nơi có vị bác sĩ tài hoa đã hứa sẽ cho Lục Hi một cơ hội để nói lại, và thậm chí là cầm lại phím đàn.
"Sắp tới nơi rồi, Hi Hi." Thẩm Quân Nhạc thì thầm, giọng anh khàn đục. Anh vươn tay định vuốt ve mái tóc của cậu, nhưng khi thấy bờ vai Lục Hi khẽ run lên một cái, anh lại rụt tay về như bị bỏng. "Ở đó họ rất giỏi. Em sẽ nói được, sẽ mắng tôi được... Chỉ cần em đừng im lặng như thế này."
Lục Hi vẫn nhắm mắt, gương mặt cậu dưới ánh đèn nhợt nhạt trông như một pho tượng sáp đã cạn kiệt sinh khí. Cậu không đáp lại, cũng không mở mắt nhìn anh lấy một lần kể từ khi lên máy bay. Cậu giống như một linh hồn đã rời bỏ thể xác, mặc cho Thẩm Quân Nhạc kéo lê cái xác ấy đi khắp thế gian để tìm kiếm sự chuộc lỗi.
Khoảng ba giờ sáng, Lục Hi đột ngột mở mắt. Cậu nhìn sang Thẩm Quân Nhạc, thấy anh đang gục đầu bên cạnh giường, hơi thở nặng nề vì mệt mỏi quá độ. Đây là lần đầu tiên trong suốt hành trình, sự cảnh giác của con dã thú mang tên Thẩm Quân Nhạc nới lỏng.
Lục Hi chậm rãi ngồi dậy. Động tác của cậu cực kỳ nhẹ nhàng, từng hơi thở đều được nén lại để không tạo ra tiếng động. Cậu nhìn vào bàn tay trái của mình — vết mổ vừa được khâu lại lần thứ hai vẫn còn tấy đỏ dưới lớp băng gạc mới. Sự sống đối với cậu bây giờ không phải là một món quà, mà là một sự sỉ nhục kéo dài. Mỗi lần Thẩm Quân Nhạc cứu cậu, cậu lại thấy mình như một món đồ chơi bị hỏng được chủ nhân cố công dán lại bằng những lớp keo nhầy nhụa của sự hối hận.
Cậu nhấc chân xuống sàn tàu bay, cảm giác lạnh lẽo từ lớp thảm len cao cấp truyền lên khiến cậu rùng mình. Lục Hi tiến về phía buồng vệ sinh ở cuối khoang.
Khi cánh cửa buồng vệ sinh khép lại và tiếng khóa cạch vang lên, Lục Hi mới thực sự cảm thấy mình được tự do. Trong không gian chật hẹp chỉ vài mét vuông này, không có ánh mắt chiếm hữu của Thẩm Quân Nhạc, không có mùi tuyết tùng nồng nặc khiến cậu ngạt thở.
Lục Hi đưa tay vào túi áo choàng bệnh nhân, lấy ra một chiếc lọ nhỏ không nhãn mác. Bên trong là hơn hai mươi viên thuốc ngủ màu trắng — kết quả của việc mỗi ngày cậu đều giả vờ nuốt thuốc trước mặt y tá rồi lén dùng lưỡi giữ lại, sau đó giấu vào kẽ giường. Cậu đã kiên nhẫn tích lũy cái chết cho mình suốt một tuần qua, từng viên, từng viên một, như tích lũy những mảnh vụn của hy vọng để đổi lấy sự giải thoát cuối cùng.
Cậu nhìn mình trong gương. Gương mặt trong gương lạ lẫm đến mức cậu không nhận ra. Đây là người mà Thẩm Quân Nhạc yêu sao? Một kẻ tàn phế, câm lặng và mục nát? Cậu khẽ vuốt ve cổ họng mình — nơi từng phát ra những nốt nhạc cao vút, giờ đây chỉ là một vùng da thịt chết lặng.
Lục Hi mở nắp lọ thuốc. Cậu không có nước, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Cậu dốc toàn bộ số thuốc vào miệng, cố gắng nuốt xuống bằng tất cả sự căm hận dành cho thực tại. Vị đắng chát của thuốc tan ra trên đầu lưỡi, xộc lên tận đại não, nhưng Lục Hi lại thấy ngọt ngào lạ kỳ.
Minh à, anh đến với em đây.
Cậu ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, tựa lưng vào vách tàu bay. Cảm giác buồn ngủ bắt đầu kéo đến, nhẹ nhàng và êm ái như một bản nhạc Nocturne của Chopin. Ý thức của Lục Hi dần tan ra thành những đám mây trắng xóa ngoài cửa sổ máy bay. Cậu không còn nghe thấy tiếng động cơ, không còn thấy đau ở cổ tay, chỉ thấy một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, nơi em trai đang đứng đợi và mỉm cười với cậu.
Mười lăm phút sau.
Thẩm Quân Nhạc giật mình tỉnh giấc. Bản năng của một kẻ săn mồi khiến anh ngay lập tức nhận ra sự bất thường. Chiếc giường y tế trống rỗng, chăn gối đã nguội lạnh.
"Lục Hi?" Anh gọi lớn, giọng nói lạc đi.
Không có tiếng trả lời. Anh lao về phía phòng khách, rồi buồng bếp, và cuối cùng là đứng khựng lại trước cửa buồng vệ sinh đang hiển thị màu đỏ của chốt khóa.
"Lục Hi! Em ở trong đó phải không? Mở cửa cho tôi!" Thẩm Quân Nhạc đập cửa điên cuồng. "Lục Hi! Trả lời tôi đi!"
Sự im lặng đáng sợ từ bên trong như một bàn tay bóp nghẹt cổ họng anh. Thẩm Quân Nhạc không đợi thêm một giây nào nữa, anh dùng bả vai to lớn của mình tông mạnh vào cánh cửa.
Rầm!
Cánh cửa bật tung. Thẩm Quân Nhạc nhìn thấy Lục Hi đang ngồi bất động trên sàn, đầu ngoẹo sang một bên, chiếc lọ nhựa rỗng không lăn lóc cạnh đôi chân gầy gò.
"Không... không... Lục Hi!"
Thẩm Quân Nhạc lao đến, bế xốc cậu lên. Anh dùng ngón tay thô bạo móc vào miệng cậu, hy vọng có thể khiến cậu nôn ra, nhưng thuốc đã bắt đầu ngấm. Lục Hi như một sợi dây đã đứt, mềm nhũn và lạnh ngắt trong vòng tay anh.
"Tỉnh lại đi! Tôi ra lệnh cho em tỉnh lại!" Thẩm Quân Nhạc gào lên, âm thanh xé toang không gian yên tĩnh của chuyến bay. "Em không được chết! Tôi chưa cho phép em chết!"
Anh bế cậu ra khoang chính, đặt lên giường và bắt đầu thực hiện các biện pháp sơ cứu điên cuồng. Anh ép tim, anh hô hấp nhân tạo, nước mắt anh rơi lã chã xuống gương mặt tím tái của Lục Hi.
"Đội ngũ y tế! Vào đây ngay! Cứu em ấy!"
Các bác sĩ đi cùng chuyến bay hối hả xông vào. Một khung cảnh hỗn loạn diễn ra trên độ cao mười nghìn mét. Tiếng máy sốc điện, tiếng hô hoán, tiếng khóc nghẹn ngào của người đàn ông quyền lực nhất thành phố S hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
"Thẩm tổng, nhịp tim bệnh nhân đang yếu dần... chúng tôi phải dùng thuốc trợ tim liều cao..."
Thẩm Quân Nhạc quỳ sụp xuống sàn máy bay, anh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lục Hi, áp nó vào mặt mình. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy quyền lực, tiền bạc và sự kiêu ngạo của mình trở nên nực cười đến thế. Anh có thể điều khiển cả một tập đoàn tài chính, có thể xoay chuyển thị trường, nhưng anh không thể ngăn một con người muốn rời bỏ mình.
"Lục Hi... tôi sai rồi... tôi thực sự sai rồi." Anh nức nở, tiếng khóc khàn đặc vì hối hận. "Tôi sẽ trả tự do cho em... tôi sẽ không giam cầm em nữa... chỉ cần em mở mắt ra nhìn tôi một lần thôi... tôi cầu xin em."
Sau ba tiếng đồng hồ giành giật với tử thần, máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống một sân bay quân sự ở Thụy Sĩ thay vì Đức để được hỗ trợ y tế nhanh nhất.
Lục Hi được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê sâu. Thẩm Quân Nhạc đứng bên ngoài phòng cấp cứu, đôi bàn tay anh trầy xước vì đập cửa, chiếc áo sơ mi thủ công đắt tiền nát bươm và dính đầy dịch vị của thuốc. Anh đứng đó, bất động như một bức tượng, nhìn các bác sĩ đẩy những xe thiết bị chạy qua chạy lại.
Bác sĩ điều trị bước ra, tháo khẩu trang, vẻ mặt mệt mỏi: "Chúng tôi đã rửa ruột thành công, nhưng do bệnh nhân đã uống một lượng lớn thuốc ngủ khi cơ thể đang suy kiệt, não bộ có dấu hiệu thiếu oxy nhẹ. Việc cậu ấy có tỉnh lại hay không... bây giờ chỉ còn phụ thuộc vào ý chí của chính cậu ấy."
Ý chí...
Thẩm Quân Nhạc cười khổ. Ý chí của Lục Hi là gì? Là cái chết. Là sự biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt anh. Anh chính là người đã giết chết ý chí sống của cậu, và giờ đây anh lại mong chờ nó cứu mạng cậu sao?
Anh được phép vào thăm khi tình trạng của Lục Hi tạm ổn định. Căn phòng hồi sức tích cực chìm trong tiếng bíp bíp đơn điệu của máy theo dõi nhịp tim. Lục Hi nằm đó, mỏng manh như một cánh hoa tàn sau cơn bão.
Thẩm Quân Nhạc ngồi xuống cạnh giường, anh không dám nắm tay cậu nữa, chỉ dám khẽ chạm vào vạt áo của cậu.
"Tôi tìm thấy cái này trong túi áo em." Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ bị vo nát mà bác sĩ tìm thấy khi thay đồ cho Lục Hi.
Trên mảnh giấy chỉ có ba chữ, nét chữ mờ nhạt vì thấm nước mắt:
"Để tôi đi."
Mỗi chữ như một nhát dao đâm vào tim Thẩm Quân Nhạc. Cậu không xin lỗi, không oán trách, cậu chỉ xin được ra đi. Một sự cự tuyệt tuyệt đối, không chừa cho anh bất kỳ một con đường lùi nào.
Thẩm Quân Nhạc nhìn đôi bàn tay của Lục Hi — đôi bàn tay từng lướt trên những phím đàn đen trắng để tạo ra những âm thanh kỳ diệu nhất thế gian. Bây giờ, chúng chằng chịt những vết sẹo mới cũ, những vết rạch của sự tự hành hạ. Anh đưa tay lên, hôn nhẹ vào những vết sẹo ấy, nụ hôn nồng mùi thuốc sát trùng và sự thống khổ.
"Được... tôi sẽ để em đi." Anh thầm thì, từng chữ thốt ra như rút đi toàn bộ sinh lực của anh. "Nhưng không phải là cái chết. Tôi sẽ đưa em đến Berlin, chữa khỏi cho em... sau đó, tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời em. Tôi sẽ trả lại thế giới cho em, trả lại âm nhạc cho em... chỉ cầu xin em hãy sống tiếp."
Anh biết, đây là hình phạt lớn nhất dành cho mình. Yêu một người đến phát điên nhưng phải tự tay đẩy người đó ra xa, sống trong bóng tối để người đó được nhìn thấy ánh sáng. Sự chiếm hữu của anh đã biến thành một sự bảo vệ vặn vẹo — anh sẽ đứng từ xa, dùng quyền lực của mình để dọn sạch mọi chông gai cho cậu, nhưng mãi mãi không bao giờ được phép chạm vào cậu nữa.
Đêm hôm đó, Thẩm Quân Nhạc viết một bản thỏa thuận. Anh chuyển giao toàn bộ tài sản cá nhân của mình vào một quỹ tín thác đứng tên Lục Hi, và một văn bản cam kết sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nếu cậu không cho phép.
Anh đặt bản thỏa thuận lên bàn cạnh giường bệnh.
"Bản giao hưởng của chúng ta... đến lúc hạ màn rồi, Hi Hi."
Nước mắt Thẩm Quân Nhạc rơi xuống bản thỏa thuận, làm nhòe đi chữ ký của anh. Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, tuyết bắt đầu rơi — những bông tuyết trắng xóa và lạnh lẽo, phủ lên vạn vật một lớp màng ngăn cách, giống như rào cản vĩnh cửu giữa anh và cậu.
Lục Hi vẫn nằm đó, yên lặng và bí ẩn. Cậu chưa tỉnh lại để biết rằng mình đã thắng, nhưng cái giá của chiến thắng này là một tâm hồn đã vỡ vụn đến mức không gì có thể hàn gắn nổi.