Berlin vào mùa đông là một thành phố của những mảng màu xám xịt và những cơn gió rít qua những khe tường gạch cổ kính. Trong căn phòng hồi sức đặc biệt của bệnh viện Charité, sự tĩnh lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng bước chân khẽ khàng của các y tá Đức.
Lục Hi tỉnh lại sau một tuần chìm trong bóng tối của cơn hôn mê do ngộ độc thuốc ngủ. Khi đôi mắt cậu chậm chạp mở ra, điều đầu tiên cậu tìm kiếm không phải là ánh sáng, mà là bóng hình đáng sợ của người đàn ông đã giam cầm mình. Cậu chuẩn bị tâm thế cho một sự chiếm hữu điên cuồng khác, một cái nắm tay siết chặt hay một ánh mắt đầy tính áp đặt.
Nhưng không có gì cả.
Căn phòng rộng lớn chỉ có cậu và một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, đang ngồi kiên nhẫn bên cửa sổ. Thấy Lục Hi cử động, ông ta đứng dậy, cúi chào một cách lịch thiệp.
"Chào cậu Lục, tôi là Luật sư Weber. Tôi đại diện cho Thẩm tổng để bàn giao một số vấn đề pháp lý và y tế cho cậu."
Lục Hi mím môi, cổ họng cậu khô khốc và đau đớn như bị ai đó xát mảnh sành vào. Cậu không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn quanh.
"Thẩm tổng không có ở đây." Weber dường như đọc được suy nghĩ của cậu. "Ngài ấy đã rời khỏi Berlin từ ba ngày trước ngay khi bác sĩ xác nhận cậu đã qua cơn nguy kịch. Đây là bản thỏa thuận mà ngài ấy để lại."
Lục Hi run rẩy nhận lấy xấp tài liệu. Từng con chữ nhảy múa trước mắt cậu, nhưng nội dung của nó đủ để khiến trái tim vốn đã nguội lạnh của cậu khẽ run lên: Thẩm Quân Nhạc cam kết không xuất hiện trong bán kính 10km quanh nơi Lục Hi sinh sống. Toàn bộ chi phí điều trị, phục hồi chức năng và một khoản quỹ tín thác trị giá hàng chục triệu đô la đã được chuyển sang tên cậu. Cậu hoàn toàn tự do.
Lục Hi nhìn dòng chữ ký mạnh mẽ, dứt khoát của Thẩm Quân Nhạc ở cuối trang giấy. Vết mực dường như hơi nhòe đi ở một góc, như thể có giọt nước nào đó từng rơi xuống. Cậu siết chặt tờ giấy, trong lòng không phải là sự nhẹ nhõm thuần túy, mà là một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. Con quỷ đã buông tha cho cậu, nhưng nó cũng mang đi cả sự hận thù duy nhất vốn là sợi dây liên kết cậu với sự sống.
MỘT NĂM SAU: THỊ TRẤN CỦA NHỮNG LINH HỒN LẶNG LẼ
Tại một thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp, nơi những cánh đồng oải hương chỉ còn trơ gốc xám xịt dưới bầu trời đông, có một cửa hiệu nhỏ mang tên "Âm thanh của Gió". Đó là một cửa hàng bán nhạc cụ cũ kết hợp với lớp dạy piano cho trẻ em địa phương.
Người thầy dạy piano là một chàng trai châu Á gầy gò, luôn quàng chiếc khăn len dày che kín cổ và đeo găng tay lụa ngay cả khi không ở ngoài trời. Cư dân ở đây gọi cậu là "Monsieur L". Cậu không nói chuyện, mọi giao tiếp đều qua một cuốn sổ nhỏ hoặc những ký hiệu đơn giản. Nhưng khi đôi bàn tay của cậu chạm vào phím đàn, cả thị trấn dường như chìm vào một cõi mộng mị u buồn mà lộng lẫy.
Lục Hi đã tìm lại được âm thanh của mình, dù nó không còn trọn vẹn. Sau ba cuộc phẫu thuật thanh quản phức tạp ở Berlin, cậu đã có thể phát ra những âm thanh đơn giản, nhưng giọng nói của cậu giờ đây khàn đục và mỏng manh, không bao giờ có thể hát hay nói to được nữa. Đôi bàn tay cũng vậy, ngón áp út bị bẻ gãy năm xưa dù đã nối lại nhưng thỉnh thoảng vẫn run lên khi trời trở lạnh, ngăn cản cậu chơi những bản nhạc có nhịp độ quá nhanh.
Nhưng Lục Hi không quan tâm. Với cậu, việc có thể đàn lại một bản nhạc đơn giản đã là một sự ban ơn của số phận.
Mỗi tối, sau khi lớp học kết thúc, Lục Hi thường ngồi lại bên chiếc piano gỗ cũ kỹ, nhìn ra cửa sổ cửa hàng. Cậu luôn có một cảm giác kỳ lạ. Suốt một năm qua, dù cậu đi đâu, làm gì, cậu luôn thấy một chiếc xe đen sang trọng đỗ ở góc đường khuất nắng. Cậu thấy những bó hoa hồng trắng vô danh đặt trước cửa nhà mỗi sáng thứ Hai. Cậu thấy những món nợ của cửa hàng luôn được thanh toán một cách bí ẩn bởi một quỹ từ thiện nào đó.
Lục Hi biết đó là ai. Dù không nhìn thấy mặt, nhưng mùi hương tuyết tùng và sự chiếm hữu âm thầm ấy không thể lẫn vào đâu được. Thẩm Quân Nhạc đã giữ lời thề không xuất hiện trước mặt cậu, nhưng anh lại biến mình thành một bóng ma, bao vây cuộc đời cậu bằng một sự bảo vệ vặn vẹo.
Cậu hận anh, hận đến thấu xương tủy mỗi khi nhìn vào những vết sẹo trên tay. Nhưng cậu cũng biết, nếu không có sự "bảo vệ" đáng nguyền rủa đó, một kẻ tàn phế không gia đình như cậu khó lòng sống sót yên ổn ở một nơi xa lạ này.
CUỘC CHẠM TRÁN TRONG BÓNG TỐI
Mạch truyện bắt đầu chuyển hướng vào một đêm bão tuyết đầu tháng mười hai. Lục Hi rời cửa hàng muộn hơn thường lệ. Khi cậu đang đi bộ trên con đường lát đá dốc đứng dẫn về căn hộ nhỏ của mình, một nhóm thanh niên say xỉn từ quán bar gần đó bắt đầu bám theo.
"Này, chàng trai xinh đẹp, sao lại đi một mình thế?" Một gã to con chặn đường cậu.
Lục Hi lùi lại, tay siết chặt túi xách. Cậu định dùng ngôn ngữ ký hiệu để xua đuổi bọn chúng, nhưng một gã khác đã thô bạo túm lấy khăn quàng cổ của cậu, lộ ra vết sẹo dài mờ ảo ở cổ họng.
"Chà, nhìn vết sẹo này xem. Chắc là một món đồ chơi bị hỏng nhỉ?"
Lục Hi hoảng loạn, cậu cố gắng hét lên nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè vô vọng. Đúng lúc gã đàn ông định vung tay tát cậu, một bóng đen cao lớn lao ra từ bóng tối của con hẻm.
Bốp!
Một cú đấm đầy uy lực khiến gã to con ngã gục ngay lập tức. Người đàn ông lạ mặt không dừng lại, anh ta như một con thú điên cuồng, lao vào đánh gục ba tên còn lại bằng những đòn thế tàn nhẫn và dứt khoát. Tiếng xương gãy và tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng trong đêm tuyết.
Lục Hi đứng sững lại, hơi thở dồn dập. Người đàn ông đó quay lại. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, gương mặt mà cậu hằng đêm vẫn thấy trong những cơn ác mộng hiện ra.
Thẩm Quân Nhạc.
Anh trông già đi nhiều so với một năm trước. Mái tóc hơi rối, đôi mắt hốc hác đầy những tia máu, và trên bàn tay anh — bàn tay vừa đánh gục đám lưu manh — đang rỉ máu. Anh đứng cách cậu đúng năm mét, không dám bước tới gần hơn, giữ đúng cái khoảng cách tôn nghiêm cuối cùng của bản thỏa thuận.
"Em có sao không?" Thẩm Quân Nhạc hỏi, giọng anh run rẩy đến mức khó nhận ra.
Lục Hi nhìn anh, đôi môi cậu run bần bật. Cậu muốn mắng anh, muốn đuổi anh đi, muốn hỏi tại sao anh vẫn không buông tha cho cậu. Nhưng cuối cùng, cậu chỉ có thể đứng đó, mặc cho tuyết phủ đầy trên vai.
"Tôi... tôi đã hứa không xuất hiện." Thẩm Quân Nhạc lùi lại một bước, giọng đầy vẻ hối lỗi và tự ti. "Nhưng bọn chúng định chạm vào em... tôi không thể..."
Lục Hi đột ngột bước tới. Một bước, hai bước... cho đến khi khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một mét. Cậu ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt của em trai mình đang hiện hữu trên gương mặt kẻ thù. Cậu chậm rãi tháo găng tay, đưa bàn tay tàn phế lên, tát mạnh vào mặt Thẩm Quân Nhạc.
Chát.
Cái tát không mạnh, nhưng nó khiến Thẩm Quân Nhạc sững sờ. Anh không né tránh, trái lại, anh còn nghiêng mặt như để đón nhận nó.
"Đã... thỏa mãn chưa?" Lục Hi cố gắng phát ra âm thanh từ cổ họng, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
"Chưa bao giờ là đủ." Thẩm Quân Nhạc quỳ sụp xuống mặt đường đầy tuyết, anh không dám chạm vào cậu, chỉ dám áp trán mình vào đôi giày của cậu. "Dù em có giết tôi, cũng không bao giờ đủ để bù đắp. Hi Hi, tôi không yêu cầu em tha thứ. Tôi chỉ cầu xin em... cho phép tôi được đứng ở nơi em không nhìn thấy để bảo vệ em. Đừng đuổi tôi đi vào đêm nay."
Lục Hi nhìn người đàn ông quyền lực đang quỳ dưới chân mình trong sự thảm hại cùng cực. Cậu thấy vừa nực cười, vừa chua chát. Sự chiếm hữu của Thẩm Quân Nhạc đã chuyển hóa thành một loại sùng bái bệnh hoạn. Anh không còn muốn làm chủ nhân của cậu, anh muốn làm nô lệ của cậu.
"Anh... biến đi." Lục Hi thầm thì, rồi cậu quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.