Buổi sáng tại thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp bắt đầu bằng tiếng chuông nhà thờ thanh thoát và mùi bánh mì nướng thơm lừng từ tiệm bánh đối diện. Lục Hi ngồi bên chiếc cửa sổ lớn của tiệm "Âm thanh của Gió", tay cầm một tách trà thảo mộc nóng để xoa dịu cái lạnh đang âm ỉ tàn phá những khớp xương tay. Sau cuộc chạm trán đầy kịch tính với Thẩm Quân Nhạc trong đêm bão tuyết, tâm trí cậu không thể nào bình lặng trở lại. Cậu nhìn ra con đường lát đá, nơi chiếc xe đen quen thuộc đã biến mất, nhưng cảm giác bị rình rập vẫn bao trùm lấy từng hơi thở.
Hôm nay là buổi kiểm tra định kỳ cho các học sinh nhỏ tuổi. Lục Hi mở cuốn sổ danh sách học viên, đôi mắt cậu dừng lại ở những cái tên quen thuộc: Marie, con gái của một thợ làm đồng hồ; Jean, con trai của bà chủ tiệm hoa; và đặc biệt là bé Linh, một cô bé gốc Việt có đôi mắt rất sáng, người mà Lục Hi luôn dành một sự quan tâm đặc biệt.
Bối cảnh chuyển sang buổi chiều, khi lớp học bắt đầu. Bé Linh đang lúng túng với bản nhạc đơn giản của Mozart. Lục Hi kiên nhẫn ngồi bên cạnh, dùng bàn tay trái vẫn còn hơi run để làm mẫu một đoạn nhạc. Bỗng nhiên, chiếc cặp sách của cô bé bị đổ, một sấp giấy tờ rơi ra ngoài. Lục Hi cúi xuống nhặt giúp, nhưng khi ngón tay cậu chạm vào tờ phiếu lương của cha cô bé, cả thế giới như đứng khựng lại.
Trên tờ phiếu lương không phải là tên của một xưởng cơ khí địa phương, mà là dòng chữ đỏ rực như máu: Tập đoàn Thẩm Thị - Chi nhánh Châu Âu.
Lục Hi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cậu run rẩy lục tìm thêm trong đống giấy tờ của những học sinh khác đang để trên bàn chờ đến lượt. Kết quả hoàn toàn giống nhau. Cha của Marie là quản lý kho của Thẩm Thị tại Marseille; mẹ của Jean là phiên dịch viên cấp cao của chi nhánh Lyon. Tất cả mười đứa trẻ trong lớp học này, tất cả những nụ cười ngây thơ mà cậu hằng ngày nâng niu, thực chất là những quân cờ được sắp đặt một cách tinh vi.
Cánh cửa cửa tiệm bật mở, Thẩm Quân Nhạc bước vào. Anh không còn đứng cách năm mét như thỏa thuận đêm qua. Gương mặt anh vẫn hằn rõ vết đỏ từ cái tát của Lục Hi, nhưng đôi mắt lại toát lên một sự lo âu tột độ khi thấy Lục Hi đang cầm những tờ phiếu lương kia.
Thẩm Quân Nhạc đứng yên tại chỗ, giọng nói trầm thấp đầy vẻ khẩn thiết: "Hi Hi, nghe tôi giải thích. Tôi chỉ muốn em có một cuộc sống ổn định. Tôi không muốn em phải vất vả với những học sinh không có năng khiếu hay những đồng học phí ít ỏi..."
Lục Hi nhìn anh, đôi mắt cậu đỏ ngầu vì sự sỉ nhục. Cậu cố gắng ép hơi từ lồng ngực để phát ra tiếng nói, dù mỗi từ đều đau như có dao cắt vào thực quản: "Anh... coi tôi... là cái gì? Một... con rối... để anh nuôi sao?"
Thẩm Quân Nhạc bước tới một bước, bàn tay anh định chạm vào vai cậu nhưng lại rụt về: "Không! Tôi chưa bao giờ coi em là con rối. Tôi chỉ sợ em khổ. Những đứa trẻ này, cha mẹ chúng đều là người tốt, chúng thực sự thích học nhạc với em. Tôi chỉ tạo điều kiện để em được làm công việc mình yêu thích mà không phải lo nghĩ về tiền bạc."
Lục Hi cười, một tiếng cười khàn đặc, chói tai vang vọng trong căn phòng nhỏ chứa đầy nhạc cụ. Cậu cầm lấy bản nhạc trên phím đàn, xé toạc nó ngay trước mặt anh: "Yêu thích? Anh đã... bẻ gãy tay tôi... giết chết em trai tôi... Bây giờ anh nói... anh muốn tôi... được làm việc mình yêu thích? Thẩm Quân Nhạc... anh có thấy mình... quá tởm không?"
Thẩm Quân Nhạc quỳ xuống ngay giữa những học sinh đang ngơ ngác nhìn theo. Anh không quan tâm đến hình tượng của một vị chủ tịch quyền lực, anh chỉ quan tâm đến việc Lục Hi đang run lên vì giận dữ: "Em muốn tôi làm gì cũng được. Em muốn tôi rút hết bọn họ đi, tôi sẽ làm ngay. Nhưng xin em, đừng tự hành hạ bản thân nữa. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó."
Lục Hi tiến lại gần anh, cậu dùng đôi bàn tay tàn phế túm lấy cổ áo của Thẩm Quân Nhạc, ép anh phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy những vết sẹo tâm hồn của mình: "Tôi sẽ không... dạy nữa. Tôi sẽ... biến mất... một lần nữa. Để xem... anh có thể... mua hết thế giới này... để tìm tôi không."
Thẩm Quân Nhạc hoảng sợ, anh ôm chặt lấy đôi chân của Lục Hi, giọng nói lạc đi: "Đừng! Hi Hi, tôi xin em. Em có thể đánh tôi, có thể sỉ nhục tôi hằng ngày, nhưng đừng đi. Nếu em đi, tôi sẽ phát điên mất. Tôi sẽ cho tất cả những người này mất việc, tôi sẽ phá hủy cái thị trấn này nếu em rời bỏ tôi. Em biết tôi có thể làm được mà!"
Sự chiếm hữu bệnh hoạn lại một lần nữa bùng phát. Thẩm Quân Nhạc không còn là kẻ hối lỗi cúi đầu, anh đang dùng chính sự tàn độc của mình để van xin cậu ở lại. Anh sẵn sàng biến mình thành ác quỷ thêm một lần nữa, miễn là giữ được bóng dáng cậu trong tầm mắt.
Lục Hi buông thắt lưng anh ra, cậu đứng nhìn người đàn ông đang điên cuồng vì tình yêu vặn vẹo kia bằng một sự khinh bỉ tột cùng. Cậu chậm rãi nhặt chiếc găng tay lụa lên, đeo vào bàn tay trái đang rỉ máu vì vết mổ bị động mạnh.
Lục Hi ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc nhưng tàn nhẫn nhất: "Vậy thì... hãy nhìn cho kỹ. Tôi sẽ ở lại... nhưng tôi sẽ sống... như một cái xác. Và mỗi ngày... anh nhìn thấy tôi... anh sẽ thấy... tội ác của chính mình."
Thẩm Quân Nhạc đứng lặng người nhìn Lục Hi bước vào phòng trong và khóa trái cửa. Anh biết mình đã thắng trong việc giữ cậu lại, nhưng anh đã thua hoàn toàn trong việc giành lại trái tim cậu. Cuộc hành hạ mới đã bắt đầu, nhưng lần này người cầm dao không phải là anh, mà là Lục Hi — người dùng chính sự tàn tạ của mình để xéo nát linh hồn kẻ đang yêu cậu.