MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 1

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 1

1,581 từ · ~8 phút đọc

Đầu đau như búa bổ. Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi ý thức của Thẩm Nhược Hi dần quay trở lại.

Không phải là cái đau nhói buốt óc của mảnh đạn xuyên qua hộp sọ trong nhiệm vụ cuối cùng, mà là một cơn đau âm ỉ, nặng trịch, kéo theo cảm giác tê dại lan tỏa khắp tứ chi. Mùi hương ngòn ngọt, nồng nặc đến mức buồn nôn xộc thẳng vào mũi cô. Là Mê Tình Hương? Loại hương liệu rẻ tiền thường dùng trong chốn lầu xanh để kích thích dục vọng. Tại sao một đặc công cấp S như cô lại ngửi thấy mùi này vào lúc chết?

"Đã chết chưa?"

Một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo vang lên ngay bên cạnh, không mang theo chút hơi ấm nào, tựa như đang hỏi về một con súc vật vừa bị làm thịt.

"Mạch đập đã ngừng. Xem ra độc dược của Nhị ca thực sự không màu không mùi, tiễn ả đi cũng coi như êm thấm." Một giọng nói khác đáp lại, thanh âm trong trẻo như tiếng suối chảy nhưng lời lẽ lại tàn nhẫn đến rợn người. "Cuối cùng cái phủ Quận chúa ô uế này cũng sạch sẽ rồi."

Thẩm Nhược Hi vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng mọi giác quan đã được kích hoạt đến mức tối đa. Bản năng sinh tồn tr tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến nói cho cô biết: Cô chưa chết, hoặc đã sống lại trong một hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.

Cô đang nằm trên một bề mặt mềm mại, có lẽ là giường lớn. Xung quanh có tiếng hít thở của ít nhất ba người đàn ông. Nhịp thở của họ đều đặn, bình tĩnh, chứng tỏ họ không hề hoảng sợ trước cái chết của người đang nằm đây. Ngược lại, trong không khí còn lảng vảng sát khí sắc bén lạnh lẽo.

"Đừng đắc ý sớm. Nếu Hoàng đế biết ả chết đêm nay, chúng ta đều khó thoát tội." Giọng nói thứ ba vang lên, khàn khàn và đầy vẻ chán ghét. Tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, hình như là tiếng rút dao. "Tốt nhất là tạo hiện trường giả. Cứ nói ả ham mê sắc dục quá độ, dẫn đến thượng mã phong mà chết. Dù sao danh tiếng của Phượng Cửu Ninh cũng nát bét rồi, thêm một cái chết nhục nhã cũng chẳng sao."

Phượng Cửu Ninh?

Cái tên lạ lẫm vừa vang lên, một luồng ký ức khổng lồ, hỗn độn như thủy triều ồ ạt tràn vào não bộ Nhược Hi. Những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc hiện lên: Một Quận chúa quyền uy nhưng mang tiếng lẳng lơ, bảy người đàn ông tuyệt sắc bị ép gả vào phủ, những đêm tiệc tùng thâu đêm suốt sáng, và cả ánh mắt khinh bỉ tột cùng của thế gian dành cho nàng.

Nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng và trụy lạc đó, Nhược Hi cảm nhận được một nỗi bi ai và cô độc đến thấu xương của nguyên chủ. Cô ta không chết vì thượng mã phong. Cô ta chết vì tâm lực tiều tụy, và vì chén trà độc được chính tay người chồng thứ hai dâng lên đêm nay.

"Để ta rạch thêm vài vết trên người ả, trông sẽ giống một cuộc ẩu đả vì ghen tuông hơn."

Tiếng bước chân tiến lại gần. Mùi sát khí áp sát ngay đỉnh đầu.

Ngay khoảnh khắc lưỡi dao lạnh lẽo sắp chạm vào cổ, đôi mắt phượng đang nhắm nghiền của người con gái trên giường bất ngờ mở bừng ra.

Không hề có nét lờ đờ, dâm dật hay yếu đuối thường ngày của Phượng Cửu Ninh. Đôi mắt ấy đen thẳm, sắc lẹm và tĩnh lặng như mặt hồ nước chết, chứa đựng sự uy áp của một kẻ đứng trên vạn người.

Người đàn ông cầm dao sững lại trong tích tắc. Chính một giây chần chừ đó đã định đoạt cục diện.

Thẩm Nhược Hi – giờ đây là Phượng Cửu Ninh – dù cơ thể còn đang tê liệt vì dư lượng độc tố, nhưng kỹ thuật giết người đã ăn sâu vào tủy xương. Cô không dùng sức mạnh cơ bắp. Cô dùng lực đòn bẩy.

Bàn tay thon dài, trắng nõn như ngọc của cô vươn ra nhanh như một tia chớp, bắt lấy cổ tay đang cầm dao của đối phương. Ngón cái ấn mạnh vào huyệt Nội Quan, đồng thời xoay cổ tay hắn một vòng theo chiều ngược lại.

"Rắc."

Tiếng xương cốt trật khớp vang lên khô khốc giữa căn phòng tĩnh mịch.

"A!" Tiếng kêu đau đớn bị kìm nén trong cổ họng người đàn ông. Con dao găm rơi xuống, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị bàn tay còn lại của Nhược Hi hứng trọn.

Mọi thứ diễn ra chưa đầy ba giây.

Khi hai người đàn ông còn lại kịp phản ứng, tình thế đã đảo ngược hoàn toàn. Người đàn ông vừa định rạch mặt cô – một nam nhân có vóc dáng cao lớn, vạm vỡ – giờ đây đang bị cô đè nghiến xuống giường. Lưỡi dao găm lạnh lẽo, sáng loáng kề sát yết hầu hắn, chỉ cần ấn nhẹ một li nữa là máu sẽ phun trào.

Nhược Hi thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cơ thể này quá yếu ớt, chỉ một đòn vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, làm ướt đẫm những lọn tóc đen nhánh xõa tung trên vai trần gợi cảm.

Cô ngước mắt lên, quét một vòng nhìn ba người đàn ông trong phòng.

Dưới ánh nến lung linh mờ ảo của căn phòng tân hôn được trang hoàng lộng lẫy sắc đỏ, dung mạo của họ hiện lên rõ ràng, mỗi người một vẻ kinh diễm trần gian.

Người bị cô đè dưới thân, ngũ quan cương nghị, mày kiếm mắt sáng, trên người toát ra khí chất thiết huyết của quân nhân, dù đang bị khống chế nhưng trong mắt chỉ có sự giận dữ chứ không hề sợ hãi. Đây là Đại phu quân – Lãnh Dạ Hàn, cựu Tướng quân uy danh lẫy lừng.

Đứng bên cạnh bàn trà là một nam tử mặc áo trắng thanh tao, dung mạo như tiên nhân nhưng nụ cười trên môi lại lạnh lẽo thấu xương. Hắn đang cầm một chiếc khăn tay lau ngón tay thon dài của mình, ánh mắt nhìn cô đầy sự kinh ngạc pha lẫn tìm tòi. Nhị phu quân – Thần y Vân Thanh Từ.

Và người cuối cùng, đang đứng dựa lưng vào cột, toàn thân vận hắc y, khuôn mặt bị che khuất một nửa trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén như loài chim ưng. Tứ phu quân – Dạ Vô Ưu, thủ lĩnh ám vệ.

"Các người muốn ta chết đến thế sao?"

Nhược Hi mở miệng, giọng nói khàn đặc vì khát nước và trúng độc, nhưng âm vực lại trầm ổn, uy nghiêm đến lạ thường. Cô không hề tỏ ra hoảng loạn hay van xin. Cô đang tra hỏi.

Lãnh Dạ Hàn bị đè dưới thân cô, cảm nhận được sức nặng và hơi ấm từ cơ thể mềm mại của người phụ nữ, nhưng thứ khiến hắn rùng mình lại là lưỡi dao kề cổ. Hắn nghiến răng: "Phượng Cửu Ninh, đừng giả vờ nữa. Giết được thì giết đi. Nếu ta còn sống, người chết chắc chắn sẽ là cô."

Nhược Hi nhếch mép cười. Một nụ cười không hề lả lơi như trước kia, mà mang theo sự ngạo nghễ và tàn nhẫn.

"Giết ngươi?" Cô ghé sát vào tai hắn, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến cơ bắp toàn thân hắn căng cứng. "Giết ngươi thì quá dễ dàng. Nhưng cái mạng này của ta, Diêm Vương còn chưa dám nhận, các ngươi dựa vào cái gì mà đòi lấy?"

Nói đoạn, cô đột ngột buông tay, đẩy mạnh Lãnh Dạ Hàn ra rồi lăn người ngồi dậy. Chiếc áo ngủ mỏng tang bằng lụa đỏ trễ xuống, để lộ bờ vai trần và xương quai xanh tinh tế, cùng dấu vết đỏ hồng mờ ám trên cổ - tàn dư của những cuộc hoan lạc (hoặc giả vờ hoan lạc) trước đó.

Nhưng lúc này, không ai dám nhìn cô bằng ánh mắt dâm dục.

Cô ném con dao găm cắm phập xuống mặt bàn gỗ lim, ngay cạnh tay của Vân Thanh Từ, khiến vị thần y vốn điềm tĩnh cũng phải giật mình rụt tay lại.

"Ta không chết, các ngươi thất vọng lắm đúng không?" Nhược Hi vuốt lại mái tóc rối, ánh mắt sắc bén lướt qua từng khuôn mặt. "Từ giờ trở đi, mạng của ta, do ta quyết định. Còn mạng của các ngươi..."

Cô ngừng lại một chút, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt của Lãnh Dạ Hàn – người vừa bị cô bẻ trật cổ tay.

"...cũng thuộc về ta."

Căn phòng tân hôn nồng nặc mùi son phấn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như hầm băng. Ba người đàn ông trao đổi ánh mắt, lần đầu tiên họ nhận thấy, Quận chúa lẳng lơ, vô dụng mà họ vẫn hằng khinh bỉ, dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Một con quái vật xinh đẹp vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài.