MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 2

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 2

1,478 từ · ~8 phút đọc

Không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Lãnh Dạ Hàn. Vị tướng quân từng chinh chiến sa trường, đối mặt với vạn quân không hề nao núng, giờ đây lại cảm thấy một luồng áp lực vô hình bóp nghẹt cổ họng khi đối diện với người phụ nữ trước mắt.

Nhược Hi loạng choạng đứng dậy. Chất độc vẫn còn âm ỉ tàn phá cơ thể này, khiến bước chân cô không vững. Cô tiến lại phía chiếc gương đồng lớn kê góc phòng, nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong đó. Một khuôn mặt diễm lệ đến kinh hồn bạt vía, đôi môi đỏ mọng như máu, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.

"Thanh Từ," cô gọi, giọng nói không còn khàn đặc mà trở nên trong trẻo, sắc lẹm. "Trà ngon lắm. Tiếc là tay nghề của ngươi vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu."

Vân Thanh Từ nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này đôi lông mày thanh tú khẽ nhếch lên. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi khi bị vạch trần, ngược lại còn ung dung phủi nếp áo trắng tinh khôi của mình, mỉm cười nhạt nhẽo: "Quận chúa quả nhiên mạng lớn. Độc dược 'Vô Sắc Tán' do chính tay ta điều chế, lẽ ra cô nên tắt thở từ nửa canh giờ trước mới đúng."

"Vậy sao?" Nhược Hi nhếch môi, tay với lấy chiếc áo choàng lụa đỏ khoác lên vai, che đi những mảng da thịt trần trụi. "Có lẽ là do diêm vương chê ta quá lẳng lơ, sợ ta xuống dưới đó quấy nhiễu hậu cung của ông ta nên mới trả về chăng?"

Cô quay lại, điềm nhiên ngồi xuống ghế chủ vị, tư thế hiên ngang, đôi chân dài vắt chéo một cách tùy ý nhưng lại toát lên uy quyền của một kẻ đứng đầu. Sự thay đổi khí chất này khiến Dạ Vô Ưu – người nãy giờ vẫn đứng trong bóng tối – phải nheo mắt đầy nghi hoặc.

"Nói đi," Nhược Hi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn. "Hoàng đế hứa hẹn gì với các ngươi? Giết ta xong, các ngươi sẽ được tự do? Hay là được phục chức?"

Lãnh Dạ Hàn gượng dậy, tay trái ôm lấy cổ tay phải vừa bị cô bẻ trật, gằn giọng: "Ả đàn bà độc ác, cô không cần dùng lời lẽ ly gián. Chúng ta vào phủ này là nhục nhã, giết cô là vì dân trừ hại. Cần gì Hoàng đế phải hứa hẹn?"

"Vì dân trừ hại?" Nhược Hi bật cười khanh khách, tiếng cười mang theo sự mỉa mai tột cùng. "Ngươi nghĩ mình là anh hùng sao, Lãnh tướng quân? Một vị tướng bị tước binh quyền, bị phế gân tay, bị tống vào phủ làm nam sủng để làm nhục... Ngươi tưởng giết ta xong, ngươi có thể hiên ngang bước ra khỏi cái kinh thành này à? Hay là ngay khi ta vừa tắt thở, vạn mũi tên của ám vệ ngoài kia sẽ biến các ngươi thành những cái tổ ong để bịt đầu mối?"

Lời nói của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu ba người đàn ông. Dạ Vô Ưu khẽ cử động, thanh kiếm trong tay hắn khẽ run lên.

Nhược Hi không dừng lại, cô liếc nhìn Vân Thanh Từ: "Còn ngươi, vị thần y tài ba. Môn phái của ngươi bị gán tội mưu nghịch, cả nhà bị tru di, chỉ còn mình ngươi sống sót vì có nhan sắc lọt vào mắt 'Quận chúa lăng loàn' là ta. Ngươi tưởng lấy mạng ta là trả thù được cho phụ mẫu sao? Kẻ ra lệnh diệt môn phái ngươi đang ngồi trên ngai vàng kia kìa, không phải kẻ đang nằm trên giường này."

Sắc mặt Vân Thanh Từ lần đầu tiên biến đổi. Nụ cười giả tạo trên môi hắn tắt ngấm, đôi mắt hiện lên tia máu đỏ quạch vì hận thù bị chạm đúng chỗ đau.

Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột nạt. Nhược Hi biết mình đã đánh trúng tử huyệt của bọn họ. Trong ký ức của nguyên chủ, Phượng Cửu Ninh thu nạp bảy người này không phải vì dục vọng, mà vì cô ta biết họ là những kẻ bị Hoàng đế dồn vào đường cùng. Cô ta dùng danh nghĩa "nam sủng" để giữ mạng cho họ, gom góp những mảnh vỡ quyền lực để chờ ngày phản công. Tiếc là, cô ta chưa kịp nói thật thì đã bị chính những người mình bảo vệ kết liễu.

"Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng," Nhược Hi đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Dạ Vô Ưu đang đứng trong bóng tối. Cô không hề sợ hãi thanh kiếm trên tay hắn, ngược lại còn đưa tay vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm sắc lạnh.

"Hợp tác với ta, các ngươi sẽ có thứ mình muốn. Lãnh Dạ Hàn, ta sẽ giúp ngươi nối lại gân tay, đưa ngươi trở lại vị trí thống lĩnh mười vạn đại quân. Vân Thanh Từ, ta sẽ đưa cái đầu của kẻ sát hại gia đình ngươi đến trước mộ của họ. Dạ Vô Ưu, ta sẽ trả lại tự do cho người thân đang bị giam cầm của ngươi."

Dạ Vô Ưu sững sờ, đôi mắt chim ưng nhìn trừng trừng vào cô: "Làm sao cô biết...?"

Nhược Hi ghé sát vào mặt hắn, hơi thở của cô mang theo hương thơm của rượu mạnh và một chút mùi máu nhạt: "Trong cái phủ này, không có gì qua mắt được ta. Trước đây ta đóng kịch cho các ngươi xem, nhưng từ giờ, ta muốn các ngươi cùng ta diễn một vở kịch lớn hơn. Vở kịch mang tên: Lật đổ vương triều."

Lãnh Dạ Hàn cười lạnh: "Cô tưởng chúng ta sẽ tin sao? Cô lấy gì để đảm bảo?"

Nhược Hi đột nhiên tiến lại gần Lãnh Dạ Hàn, bàn tay thon dài bất ngờ luồn vào trong vạt áo của hắn, chạm vào lồng ngực săn chắc đang phập phồng vì giận dữ. Cảm giác ấm nóng và cơ bắp cứng cáp khiến cô khẽ nheo mắt, bản năng của một đặc công nói cho cô biết đây là một vũ khí sống cực kỳ lợi hại.

Cô áp sát cơ thể mình vào người hắn, cảm nhận được hơi thở dồn dập của vị tướng quân đang cố kìm nén sự bài xích.

"Thứ đảm bảo duy nhất," cô thì thầm, giọng nói đầy ma mị và quyền lực, "chính là mạng sống của ta đang nằm trong tay các ngươi. Nhưng nếu các ngươi chọn phản bội..."

Cô đột ngột dùng tay bóp mạnh vào vết thương cũ trên ngực hắn, khiến hắn đau đến mức hít một hơi lạnh. Ánh mắt cô lóe lên sự tàn nhẫn: "...thì ta sẽ kéo cả bảy người các ngươi cùng xuống địa ngục."

Đúng lúc đó, từ bên ngoài phủ vang lên tiếng chuông gõ dồn dập. Tiếng bước chân của đội tuần tra hoàng cung đang tiến gần.

Nhược Hi buông Lãnh Dạ Hàn ra, vẻ mặt trở lại bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô điềm nhiên nằm lại lên giường, kéo chăn phủ lên người, để lộ ra đôi chân dài trắng muốt đầy khêu gợi.

"Vân Thanh Từ, thu hồi chén trà của ngươi đi. Dạ Vô Ưu, ẩn nấp. Lãnh Dạ Hàn, lên giường nằm cạnh ta."

Lãnh Dạ Hàn khựng lại, mặt đỏ bừng vì nhục nhã: "Cô nói cái gì?"

"Muốn sống thì làm theo lời ta!" Nhược Hi gằn giọng, uy áp của cô khiến hắn không thể phản kháng. "Quân lính của Hoàng đế sắp vào kiểm tra xem ta đã chết hay chưa. Nếu ngươi muốn bọn chúng thấy chúng ta đang 'ân ái' thay vì thấy một cái xác, thì khôn hồn mà nằm xuống."

Lãnh Dạ Hàn nghiến răng kèn kẹt, nhưng nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Vân Thanh Từ và sự biến mất nhanh chóng của Dạ Vô Ưu, hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hắn cởi bỏ lớp áo ngoài, miễn cưỡng nằm xuống cạnh người phụ nữ mà hắn căm ghét nhất thế gian.

Ngay khi cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Lãnh Dạ Hàn cảm thấy một đôi tay mềm mại vòng qua cổ mình, kéo đầu hắn xuống. Nhược Hi áp môi mình vào tai hắn, tiếng rên rỉ nhẹ nhàng đầy vẻ tình tứ vang lên, nhưng lời nói lại lạnh thấu xương:

"Diễn cho tốt vào, Đại tướng quân. Nếu không, đầu của ngươi sẽ rơi xuống trước ta đấy."

Cánh cửa mở toang, ánh đuốc rực trời rọi vào phòng. Kịch hay, giờ mới chính thức bắt đầu.