MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 3

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 3

1,383 từ · ~7 phút đọc

Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo bị đẩy mạnh đến mức đập vào vách tường, tạo nên một âm thanh khô khốc. Một toán binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, tay cầm đuốc rực lửa xông vào, dẫn đầu là tên thống lĩnh cấm quân Lý Ngạc – kẻ vốn là con chó săn trung thành nhất của Hoàng đế.

Ánh đuốc bập bùng rọi lên bức màn trướng bằng lụa đỏ mỏng manh, soi rõ hai bóng thân thể đang quấn quýt lấy nhau phía sau lớp màn. Tiếng rên rỉ khẽ khàng, đứt quãng của người phụ nữ vang lên đầy tình tứ, xen lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân.

Lý Ngạc nhếch mép cười hiểm ác, bàn tay đặt trên chuôi kiếm siết chặt. Hắn nhận được mật lệnh tối nay Phượng Cửu Ninh chắc chắn phải chết, nhiệm vụ của hắn là "nhặt xác" và bắt giữ đám phu quân về quy án.

"Quận chúa, đêm hôm khuya khoắt, có kẻ báo cáo trong phủ có thích khách, mạt tướng phụ mệnh hoàng mệnh đến để hộ giá!" Lý Ngạc giọng nói oang oang, bước chân vẫn tiến sát về phía giường lớn, hoàn toàn không có ý định tránh né.

"Cút... cút ra ngoài..." Giọng của Phượng Cửu Ninh vang lên từ sau bức màn, nghe có vẻ lười nhác và đầy hơi xuân, dường như nàng đang ở đỉnh điểm của sự sung sướng mà bị quấy rầy. "Lý Ngạc, gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi... dám xông vào tận phòng ngủ của ta?"

Lý Ngạc khựng lại một nhịp, đôi mắt híp lại đầy nghi hoặc. Hắn rõ ràng đã nhận được tin từ Vân Thanh Từ rằng độc đã phát tác. Tại sao ả vẫn còn sống?

"Mạt tướng lo lắng cho sự an nguy của Quận chúa. Nếu không tận mắt thấy người bình an, mạt tướng không thể giao phó."

Nói đoạn, Lý Ngạc không đợi phản ứng, dùng thanh kiếm trong tay hất tung bức màn trướng.

Cảnh tượng trước mắt khiến đám binh lính phía sau phải đồng loạt nín thở.

Phượng Cửu Ninh đang ngồi trên người Lãnh Dạ Hàn, chiếc áo yếm màu đỏ thắm lỏng lẻo treo trên vai, để lộ tấm lưng trần trắng muốt đầy những vết cào đỏ hồng đầy ám muội. Nàng hơi ngoảnh mặt lại, đôi mắt phượng mờ mịt hơi nước nhưng lại sắc sảo như dao cạo, nhìn thẳng vào Lý Ngạc.

Dưới thân nàng, Lãnh Dạ Hàn nằm đó, khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ đây đỏ bừng vì nhục nhã và giận dữ, hơi thở dồn dập, đôi tay to lớn đang siết chặt lấy eo Nhược Hi, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Nhìn vào ai cũng nghĩ hắn đang cuồng nhiệt, nhưng chỉ Nhược Hi mới biết hắn đang muốn bóp gãy eo cô vì quá ghê tởm màn kịch này.

"Thấy rồi chứ?" Nhược Hi khẽ nhếch môi, bàn tay thon dài lướt nhẹ từ ngực Lãnh Dạ Hàn lên đến cổ hắn, móng tay khẽ cào nhẹ một đường dài. "Lý thống lĩnh muốn đứng đó xem tiếp, hay muốn vào đây cùng chung vui?"

Lý Ngạc mặt biến sắc, sự thô lỗ của Phượng Cửu Ninh hắn đã nghe danh, nhưng sự uy áp trong ánh mắt của nàng lúc này lại khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn nhìn kỹ sắc mặt của nàng, tuy có chút nhợt nhạt nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu trúng độc.

Đúng lúc này, Lãnh Dạ Hàn đột ngột xoay người, lật ngược Nhược Hi xuống dưới thân mình, dùng tấm lưng rộng lớn che khuất tầm nhìn của đám lính, giọng nói khàn đặc đầy sát khí vang lên: "Cút! Hay muốn ta giết sạch các ngươi?"

Khí thế của một vị tướng quân dù đã bị phế vẫn khiến đám lính run sợ lùi lại một bước. Lý Ngạc nghiến răng, dù không cam lòng nhưng trước mặt bao nhiêu người, hắn không thể vô cớ giết chết một Quận chúa còn đang sống sờ sờ.

"Là mạt tướng lỗ mãng. Chúng ta đi!"

Cánh cửa đóng lại, tiếng bước chân xa dần. Chỉ đến khi không khí im ắng trở lại, Lãnh Dạ Hàn mới như bị điện giật mà bật người dậy, lao thẳng xuống giường. Hắn cầm lấy chiếc áo choàng quấn chặt thân mình, đứng ở góc phòng, ánh mắt nhìn Nhược Hi đầy vẻ ghê tởm xen lẫn phức tạp.

"Cô thực sự là một con quỷ." Hắn rít qua kẽ răng.

Nhược Hi điềm nhiên ngồi dậy, kéo lại chiếc áo yếm đã bị tuột xuống. Cô không hề có chút xấu hổ của một người phụ nữ bị nhìn thấy cơ thể, ngược lại còn bình thản vén tóc: "Nếu không có con quỷ này, bây giờ đầu của ngươi đã treo ở cổng thành rồi, Đại tướng quân ạ."

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh lẽo nhưng ánh mắt lại hướng về phía trần nhà: "Vô Ưu, xuống đi. Ngươi trốn trên đó nhìn cũng đủ lâu rồi."

Một bóng đen nhẹ nhàng từ xà nhà rơi xuống, không tạo ra một tiếng động nhỏ nào. Dạ Vô Ưu quỳ một gối xuống sàn, đầu cúi thấp: "Quận chúa."

"Tối nay có bao nhiêu kẻ tham gia ám sát ta?" Nhược Hi lạnh lùng hỏi.

"Ngoài Lý Ngạc bên ngoài, trong phủ có ba nam sủng cấp thấp đã bị Vân thần y mua chuộc để tẩm độc vào trà. Hiện tại... bọn chúng đã bị Vân thần y thủ tiêu để bịt đầu mối." Dạ Vô Ưu bình thản báo cáo, dường như việc giết chóc trong phủ này là điều hiển nhiên.

Nhược Hi khẽ cười lạnh, nhìn về phía góc phòng tối nơi Vân Thanh Từ đang đứng tựa lưng vào tường. Vị thần y trắng trẻo ấy vẫn giữ vẻ mặt bình thản như một vị tiên không vướng bụi trần, dù bàn tay hắn vừa mới nhuốm máu.

"Thanh Từ, ngươi ra tay nhanh thật đấy."

Vân Thanh Từ bước ra ánh sáng, chiếc khăn tay trắng của hắn giờ đã thấm những vệt máu lốm đốm: "Kẻ không làm được việc thì không nên tồn tại. Quận chúa, mạng của cô thực sự cứng hơn ta tưởng. Nhưng cô đừng quên, độc trong người cô vẫn chưa giải hết đâu."

Nhược Hi tiến lại gần hắn, bước chân cô uyển chuyển nhưng đầy tính đe dọa. Cô dừng lại khi chỉ cách hắn một gang tay, hương thuốc thanh khiết trên người hắn hòa quyện với mùi máu tanh tạo nên một cảm giác kích thích kỳ lạ.

"Ngươi sẽ giải cho ta," Nhược Hi đưa tay chạm vào lồng ngực hắn, nơi trái tim đang đập một nhịp điệu bình ổn đến đáng sợ. "Vì nếu ta chết, bí mật về thân phận thực sự của ngươi và đống sổ sách gian lận tài chính của Tiêu Mặc sẽ được gửi thẳng đến bàn làm việc của Hoàng đế vào sáng mai."

Vân Thanh Từ nheo mắt, sát khí lại trỗi dậy nhưng lần này hắn không ra tay. Hắn nhận ra, Phượng Cửu Ninh này không còn là kẻ có thể bị thao túng bằng nhan sắc hay tình dục nữa. Cô ấy là một thợ săn thực thụ.

"Bắt đầu từ ngày mai," Nhược Hi quay lại nhìn cả ba người đàn ông. "Phủ Quận chúa sẽ đóng cửa tiếp khách. Lãnh Dạ Hàn, ngươi bắt đầu huấn luyện lại đám ám vệ của Vô Ưu theo sơ đồ ta đưa. Vân Thanh Từ, ngươi lo chế tạo độc dược và dược liệu dự trữ. Đừng để ta thấy bất cứ sự lười biếng nào."

Cô dừng lại trước cửa sổ, nhìn về phía cung điện xa xôi đang chìm trong bóng tối.

"Vì trong vòng ba tháng tới, ta sẽ biến nơi này thành địa ngục của những kẻ muốn ta chết."

Đêm đó, trong phủ Quận chúa, lần đầu tiên có một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Bảy người chồng, mỗi người một tâm tính, bắt đầu cảm nhận được luồng gió lạnh của một cuộc đại biến đang cận kề. Và người cầm lái, lại chính là người phụ nữ mà họ từng khinh miệt nhất.