Sáng hôm sau, Phủ Quận chúa không còn vẻ náo nhiệt, dâm dật thường thấy. Không gian yên tĩnh đến lạ thường, nhưng dưới lớp mặt nạ đó là một sự căng thẳng tột độ.
Nhược Hi ngồi trong thư phòng, trước mặt cô là một chồng sổ sách cao ngất ngưởng. Cô lật từng trang với tốc độ chóng mặt, đôi mắt đặc công sắc sảo không bỏ sót bất kỳ một con số bất thường nào.
"Cộp. Cộp."
Tiếng gõ quạt giấy nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa. Một nam nhân vận y phục bằng lụa thượng hạng màu vàng kim, thêu họa tiết mây bay ẩn hiện bước vào. Hắn có khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt đào hoa luôn nheo lại như đang cười, nhưng sâu bên trong là sự tính toán lạnh lùng của một kẻ buôn người không gớm tay.
Tam phu quân – Tiêu Mặc. Kẻ nắm giữ túi tiền của cả phủ, cũng là kẻ giảo hoạt nhất trong bảy người.
"Quận chúa sáng sớm đã chăm chỉ thế này, thực khiến Tiêu mỗ kinh ngạc." Tiêu Mặc phe phẩy quạt, giọng nói ngọt xớt như mật nhưng lại mang theo vài phần mỉa mai. "Nghe nói tối qua có khách quý ghé thăm, sao không gọi Tiêu mỗ ra tiếp đón?"
Nhược Hi không ngẩng đầu, tay vẫn lướt trên sổ sách: "Tiếp đón bằng cách đưa sổ sách giả cho hắn xem à? Hay là để hắn thấy ngươi đang ngầm chuyển ngân lượng từ ngân khố phủ vào các tiệm cầm đồ của riêng ngươi ở biên thùy?"
Cánh quạt trên tay Tiêu Mặc khựng lại. Nụ cười trên môi hắn cứng đờ trong một giây rồi nhanh chóng trở lại bình thường: "Quận chúa nói gì thế? Tiêu mỗ luôn tận tụy vì phủ, sao có thể làm chuyện đó?"
Nhược Hi đóng sầm quyển sổ lại, âm thanh khô khốc khiến Tiêu Mặc nheo mắt. Cô đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn, tiến sát về phía hắn. Tiêu Mặc tuy cao hơn cô một cái đầu nhưng khi đối mặt với ánh mắt áp bức kia, hắn vô thức lùi lại một bước.
"Năm vạn lượng vàng ròng biến mất khỏi kho vào tháng trước, ghi chép là mua phấn son và tơ lụa. Nhưng ta đã kiểm tra kho, phấn son loại này chỉ đáng giá một trăm lượng." Nhược Hi vươn tay, tóm lấy cổ áo của Tiêu Mặc, kéo mạnh hắn về phía mình. "Số tiền còn lại, ngươi dùng để mua chuộc quan viên biên giới để vận chuyển khoáng thạch đen trái phép, đúng không?"
Tiêu Mặc nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của cô, nụ cười biến mất hoàn toàn. Hắn hạ quạt xuống, giọng nói trầm hẳn đi: "Cô không phải Phượng Cửu Ninh. Phượng Cửu Ninh nhìn thấy những con số này chỉ thấy nhức đầu, nàng ta chỉ quan tâm tối nay nam nhân nào hầu hạ mình."
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, ta biết bí mật của ngươi." Nhược Hi ghé sát tai hắn, mùi hương cơ thể cô hòa cùng hương trà thanh khiết khiến Tiêu Mặc có chút ngẩn ngơ. "Và ta có một đề nghị khiến năm vạn lượng đó của ngươi nhân lên gấp trăm lần."
Tiêu Mặc là kẻ yêu tiền hơn mạng. Nghe đến "gấp trăm lần", bản năng của một thương nhân lập tức lấn át sự nghi ngờ. Hắn khẽ liếm môi: "Đề nghị gì?"
Nhược Hi buông cổ áo hắn ra, rút từ trong tay áo một bản vẽ kỹ thuật phức tạp – thứ mà cô đã thức cả đêm để phác họa từ ký ức của một đặc công.
"Khoáng thạch đen của ngươi không dùng để đúc tiền giả được đâu, vì nó là than đá loại cực phẩm. Kết hợp với lưu huỳnh và diêm tiêu theo tỉ lệ này, ngươi sẽ tạo ra thứ gọi là 'Hỏa dược'. Thứ này nếu đem bán cho các bộ tộc vùng biên viễn đang khao khát quyền lực, ngươi nghĩ giá trị là bao nhiêu?"
Tiêu Mặc nhận lấy bản vẽ, mắt hắn sáng rực lên khi lướt qua các công thức hóa học cổ đại mà cô đã chuyển ngữ. Hắn là thiên tài kinh doanh, hắn hiểu ngay lập tức sức mạnh của thứ này. Nó không chỉ là tiền, nó là quyền lực tối thượng có thể lật đổ cả một đế chế.
"Cô muốn gì ở ta?" Tiêu Mặc nhìn cô với ánh mắt hoàn toàn khác – không còn sự khinh bỉ, mà là sự thèm khát đối với một cộng sự thông minh tuyệt đỉnh.
"Ta cần tiền để nuôi mười vạn quân, và ta cần ngươi dùng mạng lưới thương hội của mình để thiết lập một đường dây tình báo xuyên quốc gia." Nhược Hi nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng nhếch lên đầy quyến rũ. "Lợi nhuận chia đôi. Và mạng của ngươi... ta sẽ bảo đảm."
Tiêu Mặc im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên hắn bật cười lớn, một nụ cười đầy sảng khoái và dã tâm. Hắn gấp bản vẽ lại, tiến tới một bước, vòng tay qua eo Nhược Hi, kéo cô sát vào lòng.
"Quận chúa... cô thực sự khiến Tiêu mỗ phát điên." Hắn cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh cổ cô. "Giao dịch này, Tiêu mỗ nhận. Nhưng trước đó... cô định trả 'tiền cọc' cho ta thế nào đây?"
Bàn tay Tiêu Mặc không yên phận lướt trên hông cô, đôi mắt đào hoa giờ đây tràn đầy dục vọng chiếm hữu. Khác với sự thô lỗ của Lãnh Dạ Hàn, sự tấn công của Tiêu Mặc mang đầy tính khiêu khích và sành sỏi.
Nhược Hi không đẩy hắn ra. Cô vòng tay lên cổ hắn, ngón tay luồn vào mái tóc đen mượt, ánh mắt mị hoặc nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi muốn tiền cọc?"
Cô đột ngột xoay người, ép ngược Tiêu Mặc xuống mặt bàn thư phòng đầy sổ sách. Giấy tờ bay tứ tung. Nhược Hi ngồi trên đùi hắn, đôi chân dài lụa là quấn chặt lấy eo nam nhân, bàn tay thon dài bắt đầu nới lỏng đai lưng của hắn.
"Ta không thích nợ nần," Nhược Hi thì thầm, giọng nói đầy quyền lực khiến máu trong người Tiêu Mặc sôi sục. "Tối nay, ta sẽ cho ngươi thấy, một đặc công... thực sự 'đàm phán' trên giường như thế nào."
Trong thư phòng yên tĩnh, tiếng thở dốc và tiếng vải lụa ma sát bắt đầu vang lên. Tiêu Mặc rên rỉ khi cảm nhận được sự chủ động mạnh mẽ và kỹ thuật điêu luyện của người phụ nữ trên người mình. Hắn nhận ra, hắn không chỉ muốn tiền của cô, hắn muốn quỳ dưới chân người đàn bà này mãi mãi.