Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp cửa giấy, soi rọi căn thư phòng lộn xộn. Giấy tờ, sổ sách rơi vãi khắp sàn nhà như minh chứng cho một cuộc "đàm phán" kịch liệt vừa diễn ra.
Trên mặt bàn gỗ lim rộng lớn, Nhược Hi chậm rãi ngồi dậy. Cô thản nhiên kéo lại lớp áo lụa mỏng manh, che đi làn da trắng ngần lốm đốm những vết đỏ hồng – dấu tích của sự cuồng nhiệt mà Tiêu Mặc để lại. Khác với sự mệt mỏi thường thấy của nữ nhân sau một đêm ân ái, đôi mắt cô vẫn tỉnh táo đến đáng sợ, sắc lạnh như một thanh đoản đao vừa ra khỏi vỏ.
Dưới thân cô, Tiêu Mặc nằm đó, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt đào hoa của vị thương nhân giảo hoạt giờ đây không còn sự tính toán thường nhật, mà thay vào đó là một vẻ thất thần, pha lẫn sùng bái. Hắn chưa từng gặp người phụ nữ nào như cô – mạnh mẽ, chủ động, và nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối ngay cả trên giường. Cô không phải là người phục vụ dục vọng, cô là kẻ ban phát nó.
"Tiêu Mặc," Nhược Hi lên tiếng, giọng nói đã lấy lại sự uy nghiêm lạnh lùng. "Số thuốc nổ đen đó, trong vòng mười ngày, ta muốn thấy lô hàng đầu tiên được chuyển ra biên giới."
Tiêu Mặc gượng dậy, vớ lấy chiếc áo choàng khoác lên người, nụ cười trên môi hắn giờ đây mang theo vài phần chân thành hiếm hoi: "Quận chúa... nàng thực sự là một con yêu tinh. Với tài năng này, nếu nàng không làm Quận chúa, có lẽ đã trở thành bá chủ giới ngầm rồi."
"Ta không rảnh để nói đùa." Nhược Hi bước xuống sàn, đôi chân trần giẫm lên đống sổ sách. "Ngươi là kẻ thông minh, nên biết cái giá của việc chậm trễ."
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa dồn dập phá vỡ bầu không khí. Giọng của Dạ Vô Ưu vang lên từ bên ngoài, mang theo sự khẩn trương hiếm thấy: "Quận chúa, có biến!"
Nhược Hi nheo mắt, nhanh chóng chỉnh đốn trang phục rồi bước ra ngoài. Dạ Vô Ưu đang đứng trong bóng râm của hành lang, mặt mày xám xịt. Hắn không nhìn vào Nhược Hi (vốn vẫn còn vương mùi hương hoan lạc của Tiêu Mặc), mà cúi đầu báo cáo:
"Bốn phu quân còn lại... họ đã trốn khỏi phủ."
Nhược Hi khựng lại, đôi môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm: "Trốn? Dưới sự giám sát của ngươi mà họ vẫn trốn được?"
"Là có nội ứng từ bên ngoài," Vô Ưu quỳ sụp xuống. "Sở Lưu Ly đã dùng bí thuật của nước Sở để gây mê toàn bộ ám vệ. Mạc Thiên Cơ dùng cơ quan thú để phá cổng sau. Hiện tại họ đang tiến về phía mật viện của Hoàng đế."
Nhược Hi không hề tức giận, ngược lại còn bật cười khẽ. Một kế hoạch đào tẩu hoàn hảo. Hóa ra, trong lúc cô đang thu phục ba kẻ đầu tiên, bốn kẻ còn lại cũng không ngồi yên chờ chết. Họ tưởng rằng thoát khỏi phủ Quận chúa là thoát khỏi địa ngục, nhưng họ không biết rằng, bên ngoài cánh cửa kia mới thực sự là vực thẳm.
"Tiêu Mặc, đưa ngựa tới đây," Nhược Hi quay sang vị thương nhân vừa bước ra cửa. "Vô Ưu, chuẩn bị nỏ liên châu. Chúng ta đi đón những phu quân 'ngoan ngoãn' của ta trở về."
Tại cửa rừng phía Bắc kinh thành, bốn bóng người đang phi ngựa hối hả.
"Nhanh lên! Chỉ cần qua khỏi đoạn đường này là người của phụ hoàng sẽ đón chúng ta!" Sở Lưu Ly – vị ngũ phu quân với vẻ mặt mị hoặc giờ đây đầy vẻ lo âu.
"Ta đã nói rồi, nữ nhân đó không đơn giản. Ánh mắt cô ta nhìn ta hôm qua như muốn mổ xẻ cơ quan của ta vậy." Mạc Thiên Cơ, gã lục phu quân lập dị, vừa thúc ngựa vừa lẩm bẩm.
Đột ngột, "Vút! Vút! Vút!"
Ba mũi tên xé gió lao tới, cắm phập ngay trước vó ngựa của họ, khiến đàn ngựa lồng lên hí vang rồi dừng khựng lại.
Từ trong bóng tối của rừng cây, một bóng hồng rực rỡ như lửa từ từ tiến ra trên lưng con hắc mã. Nhược Hi cầm chiếc nỏ trên tay, thản nhiên thổi nhẹ vào đầu mũi tên còn lại. Theo sau cô là Dạ Vô Ưu và một đội ám vệ trang bị tận răng.
"Các vị phu quân, đêm hôm khuya khoắt định đi đâu mà không xin phép phu nhân vậy?" Nhược Hi nhếch mép, ánh mắt lướt qua bốn người đàn ông đang tái mặt.
Cố Tinh Dã – vị thất phu quân nhỏ tuổi nhất, tính tình hoang dã như sói – rút đoản đao ra, gầm lên: "Phượng Cửu Ninh! Bọn ta thà chết chứ không quay lại cái phủ thối nát đó để làm món đồ chơi cho ngươi nữa!"
Nhược Hi không nói một lời, cô bất ngờ tung mình rời khỏi lưng ngựa. Động tác của cô nhanh và chuẩn xác đến mức không ai kịp nhìn rõ. Chỉ trong chớp mắt, cô đã tiếp cận Cố Tinh Dã. Một cú đá xoay người cực mạnh vào cổ tay khiến con dao của hắn văng ra, tiếp đó cô túm lấy cổ áo hắn, vật ngã gã thiếu niên xuống đất.
Nhược Hi ngồi đè lên lồng ngực Cố Tinh Dã, một tay bóp nghẹt cổ hắn, tay kia đưa lưỡi dao găm sắc lạnh lướt nhẹ trên gò má của gã sát thủ trẻ tuổi.
"Sói con, ngươi muốn chết sao?" Cô thì thầm, giọng nói vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. "Ngươi tưởng người của phụ hoàng Sở Lưu Ly sẽ cứu các ngươi? Nhìn xem kìa."
Cô chỉ tay về phía bìa rừng xa xa. Một nhóm cung thủ mặc giáp đen của Hoàng đế đang giương cung, nhưng mục tiêu của chúng không phải là Nhược Hi, mà chính là bốn người bọn họ.
"Hoàng đế không cần kẻ sống sót trở về để tố cáo sự bất lực của phủ Quận chúa. Ông ta cần các ngươi chết để lấy cớ tru di cửu tộc của Phượng Cửu Ninh." Nhược Hi nhìn thẳng vào mắt Cố Tinh Dã, nơi sự hung hăng đang dần bị thay thế bởi nỗi sợ hãi tột độ.
"Bây giờ, hoặc là theo ta về và sống như những chiến binh, hoặc là ở lại đây làm những cái xác không hồn cho Hoàng đế đạt được mục đích."
Nhược Hi buông cổ Cố Tinh Dã ra, đứng dậy giữa vòng vây. Cô quay lưng lại với họ, hoàn toàn để lộ sơ hở, như thể thách thức: "Tùy các ngươi chọn."
Bốn người đàn ông nhìn nhau, rồi nhìn về phía họng cung của quân triều đình đang lấp ló sau rặng cây. Lần đầu tiên, họ nhận ra rằng người phụ nữ mà họ vẫn hằng căm ghét, thực chất lại là lá chắn duy nhất giữa họ và cái chết.
"Được, ta theo cô về!" Cố Tinh Dã nghiến răng đứng dậy, ánh mắt nhìn Nhược Hi giờ đây không chỉ có hận thù, mà còn có một sự tò mò cuồng nhiệt.
Nhược Hi mỉm cười, một nụ cười đầy thắng lợi của kẻ săn mồi. Cô biết, kể từ đêm nay, bảy thanh kiếm của cô đã thực sự hội tụ.
"Về phủ thôi. Tối nay... ta sẽ 'dạy' cho các ngươi biết thế nào là quy tắc của Phượng phủ."