Phủ Quận chúa về đêm chìm trong một bầu không khí khác lạ. Không còn tiếng nhạc sáo lả lướt, thay vào đó là nhịp chân tuần tra đều đặn của đám ám vệ và tiếng mài binh khí sắc lạnh từ phía hậu viện.
Trong gian phòng ngủ rộng lớn, Nhược Hi ngồi trên ghế dài, tay cầm một dải lụa đen thong thả lau chùi lưỡi dao găm. Ánh nến bập bùng hắt lên khuôn mặt nàng một vẻ đẹp vừa ma mị vừa nguy hiểm. Cửa phòng đẩy nhẹ, Cố Tinh Dã bước vào với xiềng xích vẫn còn quấn quanh cổ tay. Dù là kẻ bị bắt trở về, ánh mắt gã thiếu niên ấy vẫn rực cháy sự bất tuân, hệt như một con sói bị sập bẫy nhưng vẫn chực chờ cắn đứt cổ họng thợ săn.
"Quỳ xuống." Nhược Hi không ngẩng đầu, giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực nghẹt thở.
Cố Tinh Dã cười khẩy, hắn đứng thẳng tắp, bờ vai rộng hơi rung lên vì giận dữ: "Phượng Cửu Ninh, cô tưởng một vài lời hù dọa ở bìa rừng là có thể khiến ta phục tùng sao? Sát thủ của phái Vô Ảnh thà gãy chứ không cong."
Nhược Hi dừng tay, nàng đứng dậy, chậm rãi tiến về phía hắn. Đôi chân trần bước trên thảm lông thú không phát ra tiếng động. Khi chỉ còn cách một gang tay, nàng đột ngột vươn tay, không phải để tát mà là luồn vào mái tóc rối bù của hắn, kéo mạnh đầu hắn ra phía sau, buộc hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Ngươi gọi đó là sát thủ?" Nàng thì thầm, hơi thở thơm mát phả vào mặt hắn. "Để quân triều đình vây khốn, để nội ứng lừa gạt... Với ta, ngươi chỉ là một con cún con đang cố gầm gừ."
"Ngươi!" Cố Tinh Dã gầm lên, hắn định vung tay đấm trả nhưng Nhược Hi nhanh hơn. Nàng dùng đầu gối hích mạnh vào bụng hắn, đồng thời xoay người tống một đòn cùi chỏ vào gáy.
"Rầm!"
Thân hình cường tráng của gã sát thủ trẻ đổ gục xuống sàn. Nhược Hi không dừng lại, nàng ngồi đè lên lưng hắn, dùng dải lụa đen vừa nãy siết chặt hai tay hắn ra sau lưng. Động tác khóa người chuyên nghiệp của đặc công khiến Cố Tinh Dã hoàn toàn bất động, dù hắn có vùng vẫy đến đỏ gay cả mặt.
"Buông ra! Đồ đàn bà thối tha, có giỏi thì giết ta đi!"
"Giết ngươi thì phí quá." Nhược Hi cúi thấp người, đôi môi ghé sát vào vành tai đang nóng bừng của hắn. Nàng bất ngờ cắn nhẹ vào thùy tai hắn, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng Cố Tinh Dã. "Sói con, ngươi có biết tại sao ngươi thua không? Vì ngươi chỉ có bản năng, mà thiếu sự phục tùng."
Nàng lật ngược hắn lại. Cố Tinh Dã thở dốc, đôi mắt vốn đầy hận thù giờ đây thoáng qua một sự hoảng loạn khi thấy Nhược Hi bắt đầu nới lỏng đai lưng của mình. Ánh mắt nàng nhìn hắn không phải là sự thèm khát dâm dật của nguyên chủ, mà là cái nhìn của một kẻ thống trị đang kiểm tra món đồ chơi mới.
"Đêm nay, ta sẽ dạy ngươi bài học đầu tiên: Thế nào là quyền kiểm soát."
Nhược Hi cúi xuống hôn hắn. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một cuộc xâm lược. Nàng cắn môi hắn đến bật máu, vị sắt của máu hòa cùng vị ngọt của mật đào đầu lưỡi. Cố Tinh Dã ban đầu còn kháng cự, nhưng cơ thể thanh xuân đầy sức sống của hắn sớm phản bội lại ý chí. Khi bàn tay mềm mại nhưng đầy vết chai của Nhược Hi lướt qua lồng ngực săn chắc, hắn rên rỉ một tiếng đầy nhục nhã.
Dục vọng hoang dại bị kìm nén bấy lâu bùng phát. Nhược Hi buông dây trói ở tay hắn ra, nhưng Cố Tinh Dã không còn ý định bỏ chạy. Hắn lật ngược tình thế, đè nàng xuống tấm thảm, đôi mắt đỏ ngầu vì khao khát và sự phẫn nộ bị chuyển hóa thành dục năng.
"Đây là cô tự chuốc lấy!" Hắn gầm nhẹ, điên cuồng hôn lên cổ và xương quai xanh của nàng.
Nhược Hi không hề hoảng sợ, nàng vòng chân qua eo hắn, kéo hắn sát vào mình, nụ cười trên môi đầy vẻ khiêu khích: "Đúng thế, mạnh hơn nữa đi, cho ta xem bản lĩnh của sát thủ Vô Ảnh..."
Trong căn phòng tràn ngập hương trầm, một cuộc chiến khác bắt đầu diễn ra. Không có kiếm cung, chỉ có hơi thở dồn dập, tiếng da thịt va chạm và tiếng xiềng xích khua vang kịch liệt trên mặt sàn. Cố Tinh Dã giống như một con thú hoang lần đầu được nếm trải hương vị của sự chinh phục, hắn tấn công điên cuồng, muốn dùng sức mạnh thể xác để lấn át người phụ nữ dưới thân. Nhưng Nhược Hi, với kỹ năng điêu luyện và sự điềm tĩnh lạ lùng, luôn là kẻ dẫn dắt nhịp điệu, khiến hắn chìm sâu vào một loại khoái cảm chưa từng có, một loại khoái cảm đi kèm với sự sùng bái.
Khi cao trào đi qua, Cố Tinh Dã gục đầu vào vai Nhược Hi, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Hắn nhận ra, dù hắn có ở phía trên, kẻ chiến thắng thực sự vẫn là nàng.
"Sau đêm nay," Nhược Hi vuốt ve những lọn tóc đẫm mồ hôi của gã thiếu niên, giọng nói lạnh lùng trở lại. "Ngươi là bóng của ta. Ta bảo ngươi cắn ai, ngươi phải cắn kẻ đó. Rõ chưa?"
Cố Tinh Dã im lặng hồi lâu, rồi hắn khẽ gật đầu, vùi mặt sâu hơn vào cổ nàng. Con sói đầu đàn đã thực sự bị bẻ gãy ý chí.
Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen thầm lặng đứng đó từ bao giờ. Dạ Vô Ưu siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt nhìn vào ánh đèn mờ ảo trong phòng đầy sự phức tạp. Hắn biết, kể từ giờ, phủ Quận chúa sẽ không còn là một cái lồng chim, mà là một tổ quỷ đang dần hoàn thiện lớp vảy sắc bén của mình.