MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 7

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 7

1,067 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái ngói cong vút của phủ Quận chúa, một tiếng còi đồng vang lên chói tai, xé toạc không gian yên tĩnh.

Bảy người đàn ông, với bảy trạng thái khác nhau, bị cưỡng ép tập trung tại sân tập võ hậu viện. Cố Tinh Dã là người đến sớm nhất, khuôn mặt gã thiếu niên vẫn còn vương chút lúng túng và vệt đỏ trên cổ, nhưng ánh mắt nhìn Nhược Hi đã mất đi vẻ hung hăng, thay vào đó là một sự phục tùng thầm lặng. Lãnh Dạ Hàn vẫn lạnh lùng, Vân Thanh Từ vẫn thanh tao, Tiêu Mặc thì ngáp ngắn ngáp dài luyến tiếc đống sổ sách.

Nhược Hi xuất hiện trong một bộ võ phục gọn gàng màu đen, tóc buộc cao, tay cầm một cây roi da dài. Thần thái của nàng lúc này không có nửa điểm của một nữ nhân yếu đuối, mà là một huấn luyện viên đặc công thực thụ.

"Bắt đầu từ hôm nay, trong Phủ này không có phu quân, chỉ có chiến binh." Nhược Hi quét ánh mắt lạnh lẽo qua từng người. "Kẻ nào không chịu được nhiệt, có thể cút ra cổng chính, ta sẽ đích thân tiễn các ngươi đến chỗ Lý Ngạc để lĩnh án tử."

Nàng ném một xấp bản vẽ xuống đất. "Lãnh Dạ Hàn, ngươi phụ trách huấn luyện đối kháng và kỹ năng dàn trận. Mạc Thiên Cơ, trong vòng ba ngày phải biến những thứ này thành hiện thực cho ta."

Mạc Thiên Cơ cầm bản vẽ lên, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng sáng rực: "Đây là... bẫy chông liên hoàn và nỏ cầm tay tự động? Cô lấy những thứ này ở đâu ra?"

"Đừng hỏi nhiều, làm đi." Nhược Hi ngắt lời, rồi quay sang Ngũ phu quân – Sở Lưu Ly.

Vị hoàng tử nước Sở này từ khi bị bắt trở về vẫn luôn giữ im lặng, khuôn mặt xinh đẹp như hoa luôn mang một vẻ ưu sầu, mị hoặc. Hắn là người duy nhất chưa thực sự "quy phục" dưới tay Nhược Hi.

"Sở Lưu Ly, nghe nói nước Sở của ngươi giỏi nhất là thuật dùng độc và tơ tằm?" Nhược Hi tiến lại gần hắn.

Sở Lưu Ly khẽ cúi đầu, giọng nói mềm mại như lụa: "Quận chúa quá khen, Lưu Ly chỉ biết chút cầm kỳ thi họa để làm vui lòng người mà thôi."

"Đừng diễn kịch trước mặt ta." Nhược Hi bất ngờ vung roi, ngọn roi quấn chặt lấy thắt lưng của Sở Lưu Ly, kéo mạnh hắn về phía mình. "Tối qua ngươi dùng bí thuật gây mê ám vệ, tưởng ta không biết sao? Ta cần ngươi huấn luyện cho ám vệ cách ám sát bằng tơ và thuật ẩn mình. Nếu ngươi còn giấu nghề..."

Nàng áp sát môi vào tai hắn, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa: "Ta sẽ gửi đầu của phụ hoàng ngươi về nước Sở làm quà."

Sở Lưu Ly run lên, đôi mắt phượng đong đầy nước, vẻ mặt "yếu liễu đào tơ" của hắn khiến những người đàn ông khác cũng phải nảy sinh lòng che chở, nhưng Nhược Hi thì không. Nàng hiểu rõ, đằng sau vẻ yếu đuối đó là một trái tim gián điệp sắc lạnh.

"Cả đám nhìn cái gì? Chạy 20 vòng quanh phủ cho ta! Kẻ nào về cuối, nhịn cơm trưa và tối nay phục vụ ta."

Nghe đến "phục vụ", Tiêu Mặc và Cố Tinh Dã khẽ rùng mình, nhưng là cái rùng mình của sự kích thích. Ngược lại, Lãnh Dạ Hàn và Vân Thanh Từ lại lộ vẻ khinh bỉ. Dù vậy, dưới áp lực của Nhược Hi, bảy người đàn ông xuất chúng nhất thiên hạ bắt đầu cuộc chạy đua nhục nhã nhưng đầy kịch tính.

Đến vòng thứ mười lăm, Sở Lưu Ly bắt đầu kiệt sức. Hắn ngã quỵ xuống sân, hơi thở dồn dập, mồ hôi thấm ướt lớp áo lụa mỏng để lộ những đường cong cơ thể mềm mại không kém gì nữ tử.

Nhược Hi đi tới, không hề đưa tay đỡ, mà dùng chuôi roi nâng cằm hắn lên. "Yếu đuối đến mức này, làm sao làm chồng của ta?"

Sở Lưu Ly ngước nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên thay đổi. Không còn là vẻ sầu thảm, mà là một sự mị hoặc điên cuồng. Hắn bất ngờ nắm lấy cổ chân Nhược Hi, kéo nhẹ một cái khiến nàng mất thăng bằng ngả về phía hắn.

"Quận chúa... nếu Lưu Ly không chạy nổi, nàng có thể phạt Lưu Ly 'kiểu khác' mà..." Hắn thì thầm, bàn tay mềm mại lướt trên bắp chân nàng, một loại hương thơm kỳ lạ từ người hắn tỏa ra khiến đầu óc Nhược Hi thoáng chốc tê dại.

"Mê thuật?" Nhược Hi nheo mắt. Nàng nhanh chóng bấm mạnh vào huyệt đạo trên cánh tay để tỉnh táo, rồi cúi xuống túm lấy tóc Sở Lưu Ly, ép hắn nhìn thẳng vào mình.

"Muốn dùng mị thuật với ta? Ngươi còn non lắm."

Nàng thô bạo lôi hắn vào gian phòng trống ngay cạnh sân tập, ném hắn lên bàn đá. Ánh mắt bảy người còn lại nhìn theo đầy phức tạp. Họ biết, con hồ ly nước Sở kia cuối cùng cũng đã chọc giận con báo cái này rồi.

Trong căn phòng tối, Sở Lưu Ly không hề sợ hãi, hắn tự tay nới lỏng y phục của mình, để lộ làn da trắng như tuyết và đôi xương quai xanh quyến rũ. Hắn tiến lại gần Nhược Hi, giọng nói đầy mê lực: "Quận chúa... nàng hung dữ như vậy, liệu có nam nhân nào thực lòng yêu nàng không? Hay họ chỉ sợ nàng? Để Lưu Ly cho nàng thấy thế nào là sự sung sướng thực sự..."

Nhược Hi cười lạnh, nàng đẩy hắn xuống bàn, đôi tay mạnh mẽ khống chế đôi cổ tay yếu ớt của hắn. "Để xem, cái lưỡi của gián điệp có ngọt như lời đồn không."

Đêm đó, huấn luyện chưa kết thúc, nhưng một cuộc hành hạ đầy dục vọng và đấu trí giữa Nhược Hi và Sở Lưu Ly đã bắt đầu. Nàng không dùng bạo lực, nàng dùng sự chiếm hữu lạnh lùng để bẻ gãy từng lớp phòng ngự của kẻ chuyên đi mê hoặc lòng người.