MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 8

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 8

968 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng trống bên cạnh sân tập võ không có nến, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua kẽ lá, rọi lên hai bóng người đang giằng co trên bàn đá lạnh lẽo.

Sở Lưu Ly vốn tưởng rằng mị thuật "Hương Tùy Phong" của mình có thể khiến Nhược Hi lơ là, từ đó dùng tơ tằm giấu trong kẽ móng tay khống chế nàng. Nhưng hắn đã lầm. Nhược Hi không những tỉnh táo mà còn dùng lực đạo của một chiến binh khóa chặt hai tay hắn trên đỉnh đầu.

"Dùng thuốc mê và mỹ nam kế với một đặc công?" Nhược Hi cúi xuống, môi nàng gần như chạm vào cánh mũi của hắn. "Ngươi là kẻ thứ một trăm lẻ một thất bại dưới tay ta với chiêu này rồi đấy, Lưu Ly."

Sở Lưu Ly thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn nhìn nàng, đôi mắt phượng vốn đầy vẻ mị hoặc bỗng chốc hiện lên sự bàng hoàng: "Cô... rốt cuộc cô là ai? Phượng Cửu Ninh không thể có đôi bàn tay đầy vết chai và ánh mắt của kẻ từng đi ra từ đống xác chết như vậy."

"Ta là người nắm giữ mạng sống của ngươi." Nhược Hi buông tay hắn ra, nhưng không phải để thả tự do, mà là để thô bạo xé toạc lớp áo lụa trên ngực hắn.

"Xoạt!"

Mảnh vải lụa thượng hạng rách nát, để lộ lồng ngực trắng ngần của vị hoàng tử nước Sở. Nhưng điều khiến Nhược Hi khựng lại không phải là vẻ đẹp nam tính, mà là một vết bớt hình rồng màu đỏ thẫm nằm ngay phía trên tim của hắn.

Vết bớt đó không phải tự nhiên mà có. Nó là một loại thủ thuật dùng máu của hoàng tộc Đại triều để xăm lên khi vừa sinh ra – dấu ấn chỉ dành cho đích tử của đương kim hoàng đế.

Nhược Hi nheo mắt, ký ức của nguyên chủ về một vụ tráo đổi thái tử mười lăm năm trước bỗng hiện về rõ nét. Hóa ra, Sở Lưu Ly không phải là hoàng tử con tin của nước Sở, mà là con trai bị thất lạc của Đại triều, kẻ lẽ ra phải ngồi trên ngai vàng kia.

"Hoàng đế nước Sở biết chuyện này nên mới gửi ngươi sang đây làm con tin?" Nhược Hi lạnh lùng hỏi, ngón tay nàng lướt qua vết bớt đỏ, khiến Sở Lưu Ly rùng mình run rẩy.

Hắn cười khổ, nước mắt lăn dài trên gò má xinh đẹp: "Biết thì sao? Không biết thì sao? Trong mắt hoàng đế nước Sở, ta là một cái gai. Trong mắt hoàng đế Đại triều, ta là bằng chứng của một tội ác. Phượng Cửu Ninh, nếu cô biết điều này, cô nên giết ta ngay lập tức để lập công với lão hoàng đế kia."

Nhược Hi nhìn sâu vào sự tuyệt vọng trong mắt hắn. Cô hiểu cảm giác bị chính người thân phản bội và bỏ rơi. Đó cũng là cảm giác của cô ở thế giới cũ trước khi trở thành một cỗ máy giết người.

"Giết ngươi? Không." Nhược Hi bất ngờ cúi xuống, hôn lên vết bớt hình rồng kia. Cảm giác nóng hổi và ẩm ướt khiến Sở Lưu Ly chết lặng. "Ta sẽ nuôi dưỡng con rồng này, để nó quay về cắn đứt cổ họng kẻ đã cướp ngôi của nó."

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự bá đạo và chiếm hữu: "Từ giờ, ngươi không phải là món đồ chơi của nước Sở, cũng không phải là con tin. Ngươi là nam nhân của ta. Ta sẽ đưa ngươi lên ngai vàng, và cái giá phải trả..."

Nàng kéo hắn sát vào lòng, hơi thở nồng nàn hơi men và sát khí: "...là linh hồn và thể xác của ngươi, vĩnh viễn thuộc về ta."

Sở Lưu Ly không còn phản kháng. Hắn vòng tay ôm lấy cổ Nhược Hi, như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. Sự mị hoặc giả tạo tan biến, chỉ còn lại một khát khao mãnh liệt được bảo vệ. Hắn chủ động hôn nàng, một nụ hôn điên cuồng và đầy tuyệt vọng. Đêm đó, trong gian phòng tối, Nhược Hi không dùng kỹ năng để chinh phục, nàng dùng sự đồng cảm và quyền lực tuyệt đối để thu phục trái tim của người chồng thứ năm.

Sáng hôm sau, Sở Lưu Ly xuất hiện tại sân tập với một thần thái hoàn toàn khác. Hắn không còn vẻ yếu đuối, ánh mắt sắc sảo và hành động dứt khoát hơn hẳn.

Trong khi đó, Lãnh Dạ Hàn và Dạ Vô Ưu đang đứng cạnh một vách tường đá.

"Ngươi có thấy không?" Lãnh Dạ Hàn trầm giọng hỏi.

"Thấy gì?" Vô Ưu lạnh lùng đáp.

"Ả ta đang biến chúng ta thành những quân cờ hoàn hảo." Lãnh Dạ Hàn nhìn về phía Nhược Hi đang chỉ dẫn Mạc Thiên Cơ chế tạo một loại nổ pháo mới. "Và đáng sợ nhất là... chúng ta đang tình nguyện để ả điều khiển."

Dạ Vô Ưu không nói gì, chỉ khẽ chạm vào vết thương cũ trên ngực đã được Nhược Hi đích thân bôi thuốc tối qua. Trong thâm tâm, hắn biết, sự phục tùng này không chỉ vì sợ hãi, mà vì họ đã tìm thấy một người thủ lĩnh thực thụ để tôn thờ.

Nhược Hi đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía hai người, nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn: "Dạ Hàn, Vô Ưu, chuẩn bị đi. Tối nay, chúng ta sẽ đột kích vào mật viện của triều đình. Đã đến lúc lấy lại những thứ vốn thuộc về các ngươi rồi."

Bàn cờ đã bày sẵn, và quân tiên phong chính là bảy người chồng cực phẩm này.