Kinh thành đêm nay chìm trong màn sương mù dày đặc, hệt như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lên những toan tính đẫm máu. Nhược Hi đứng trên đỉnh tháp cao nhất của phủ Quận chúa, thân hình mảnh mai ẩn trong bộ đồ bó sát bằng da đen tuyền – trang phục mà Mạc Thiên Cơ đã phải thức trắng ba đêm để may theo thiết kế kỳ quái của nàng.
Dưới chân nàng, sáu cái bóng đen khác cũng đã sẵn sàng. Duy chỉ có Tiêu Mặc được lệnh ở lại giữ phủ và điều phối tuyến đường rút lui.
"Dạ Vô Ưu dẫn đội mồi nhử phía cổng Đông. Lãnh Dạ Hàn cùng ta đột kích trực diện vào Mật Viện." Nhược Hi kiểm tra lại hai khẩu súng nỏ cải tiến gắn ở cổ tay, giọng nói lạnh lùng truyền qua lớp mặt nạ vải đen. "Mục tiêu là bản đồ bố phòng quân sự và danh sách điệp viên của Hoàng đế. Không được để lại dấu vết."
"Quận chúa, người thực sự muốn dùng thứ đồ chơi nhỏ xíu này sao?" Lãnh Dạ Hàn nhìn hai cái hộp sắt trên tay nàng bằng ánh mắt hoài nghi. Với một tướng quân trung thành với thanh trường kiếm, những thứ nhỏ nhặt này trông chẳng có chút uy lực nào.
Nhược Hi khẽ nhếch môi: "Lát nữa ngươi sẽ thấy, cái gì gọi là 'đồ chơi' lấy mạng người."
Vừa dứt lời, nàng lao mình xuống khỏi tháp cao. Động tác uyển chuyển như một con mèo rừng, nàng dùng dây thun đàn hồi (một sản phẩm khác của Thiên Cơ) để đu mình qua những mái nhà, bỏ lại sáu nam nhân đang bàng hoàng phía sau.
Mật Viện là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất kinh thành với ba lớp tuần tra liên tục. Thế nhưng, dưới sự chỉ đạo của một đặc công chuyên nghiệp, những lỗ hổng trong đội hình canh gác bị phơi bày trần trụi. Nhược Hi ra dấu hiệu, Dạ Vô Ưu cùng Cố Tinh Dã lập tức gây ra một vụ nổ nhỏ ở phía cổng Đông bằng thuốc nổ đen, thu hút toàn bộ sự chú ý của quân lính.
"Đi!" Nhược Hi ra lệnh.
Nàng và Lãnh Dạ Hàn như hai bóng ma đột nhập vào sân trong. Bất thình lình, hai lính canh từ góc khuất bước ra. Lãnh Dạ Hàn định rút kiếm, nhưng Nhược Hi đã nhanh hơn.
"Phập! Phập!"
Hai tiếng động cực nhỏ vang lên. Hai mũi tên thép ngắn bằng ngón tay, được phóng ra từ lò xo áp lực cực mạnh trên cổ tay Nhược Hi, găm thẳng vào giữa trán hai tên lính. Họ đổ gục xuống mà không kịp phát ra một tiếng kêu.
Lãnh Dạ Hàn sững sờ. Khoảng cách mười trượng, độ chính xác tuyệt đối, và quan trọng nhất là không hề có tiếng động. Đây không phải là võ công, đây là kỹ thuật giết người thuần túy.
"Đừng đứng đó ngẩn người ra, đi thôi!" Nhược Hi khẽ hất hàm.
Vào đến mật thất, Nhược Hi nhanh chóng tìm thấy ngăn kéo bí mật. Với kỹ năng bẻ khóa của một điệp viên thế kỷ 21, cái khóa cơ quan nghìn năm của Đại triều chỉ mất chưa đầy ba mươi giây để bật mở. Nàng vơ lấy những tài liệu quan trọng nhất nhét vào ngực áo.
"Kẻ nào?!" Một giọng nói uy nghiêm vang lên.
Thống lĩnh cấm quân Lý Ngạc đã quay lại cùng mười sát thủ tinh nhuệ nhất. Hắn nhìn thấy Nhược Hi, đôi mắt đỏ ngầu: "Phượng Cửu Ninh! Ngươi thực sự dám mưu phản!"
"Mưu phản?" Nhược Hi tháo lớp mặt nạ, để lộ khuôn mặt xinh đẹp nhưng tràn đầy sát khí dưới ánh trăng. "Ta chỉ đang lấy lại những thứ các ngươi đã cướp của gia đình ta mà thôi."
Lý Ngạc vung tay: "Giết chết bọn chúng cho ta!"
Mười sát thủ lao tới. Lãnh Dạ Hàn dù gân tay chưa hồi phục hoàn toàn nhưng với bản năng của một chiến thần, hắn dùng một thanh đoản đao quét ngang, bảo vệ lưng cho Nhược Hi.
Nhưng Nhược Hi không cần bảo vệ. Nàng xoay người, tay trái rút từ thắt lưng ra một vật đen ngòm – là thành quả tâm huyết nhất của nàng và Mạc Thiên Cơ: Một khẩu súng hỏa mai cải tiến dùng kíp nổ thô sơ.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ chấn động cả mật thất. Ánh lửa lóe lên trong đêm tối. Viên đạn chì xuyên thủng vai Lý Ngạc, hất văng hắn lùi lại mấy bước. Những tên sát thủ còn lại kinh hãi dừng bước, chúng chưa bao giờ nhìn thấy loại "ám khí" nào phát ra sấm sét và uy lực khủng khiếp đến thế.
"Đi thôi!" Nhược Hi nắm lấy tay Lãnh Dạ Hàn, ném xuống một quả bom khói.
Trong làn khói trắng mù mịt, nàng kéo hắn chạy thoát thân. Khi cả hai đã đứng an toàn trên một mái nhà xa Mật Viện, Lãnh Dạ Hàn vẫn còn chưa hoàn hồn. Hắn nhìn người phụ nữ đang đứng thở dốc bên cạnh mình, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi lẫn thán phục mãnh liệt.
"Nàng... rốt cuộc nàng là thần hay là quỷ?" Hắn thầm thì, bàn tay vô thức siết chặt lấy tay nàng.
Nhược Hi quay lại, ánh mắt nàng dưới ánh trăng sáng rực rỡ và đầy dã tâm: "Ta là người sẽ đưa các ngươi lên đỉnh cao của quyền lực. Dạ Hàn, tối nay ngươi đã thấy sức mạnh của ta chưa?"
Nàng đột ngột đẩy hắn vào bức tường đá phía sau, áp sát cơ thể nóng hổi của mình vào lồng ngực đang phập phồng của hắn. Sự căng thẳng của trận chiến vừa rồi chuyển hóa thành một loại dục vọng mãnh liệt. Nhược Hi hôn mạnh lên môi hắn, vị khói thuốc súng hòa cùng vị nồng của đêm tối.
Lãnh Dạ Hàn rên rỉ, hắn vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, nhấc bổng nàng lên. Hắn nhận ra mình không thể cưỡng lại được người phụ nữ này. Nàng là chất độc, nhưng cũng là liều thuốc cứu rỗi duy nhất cho cuộc đời tăm tối của hắn.
Đêm đó, trên mái nhà giữa kinh thành, một cuộc ân ái đầy dã tính và mạnh mẽ diễn ra. Lãnh Dạ Hàn dâng hiến tất cả sự tôn nghiêm của một vị tướng quân cho nàng, phục tùng nàng như một tín đồ trung thành nhất.