MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 10

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 10

1,062 từ · ~6 phút đọc

Tiếng thở dốc của Lãnh Dạ Hàn dần bình ổn lại dưới cái lạnh buốt giá của sương đêm kinh thành. Nhược Hi chỉnh lại lớp áo da bó sát, đôi mắt nàng không có lấy một tia sầu muộn sau cuộc hoan lạc, chỉ có sự tỉnh táo đến tàn nhẫn. Nàng rút tập tài liệu lấy được từ Mật Viện ra, bắt đầu lật xem dưới ánh trăng mờ.

Càng xem, ngón tay nàng càng siết chặt, khiến lớp giấy da dê nhăn nhúm lại.

"Nhược Hi, có chuyện gì sao?" Lãnh Dạ Hàn nhận ra sự bất thường, hắn tiến lại gần, bàn tay to lớn đặt lên vai nàng. Hắn đã quen gọi nàng bằng cái tên thực sự mà nàng từng tiết lộ trong những phút giây thân mật, thay vì tước hiệu Quận chúa giả tạo kia.

"Nhìn đi." Nhược Hi ném tập hồ sơ cho hắn. "Kẻ hạ lệnh diệt môn Phượng gia năm xưa, kẻ đầu độc phụ vương ta... không phải là Hoàng đế."

Lãnh Dạ Hàn lướt nhanh qua những dòng chữ đỏ thẫm ghi chép mật báo của mười lăm năm trước. Đồng tử hắn co rút lại: "Trấn Quốc Công? Là phụ thân của... Tiêu Mặc?"

Nhược Hi cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sát khí thấu xương: "Nực cười chưa? Ta dùng tiền của Tiêu Mặc để nuôi quân, dùng dã tâm của hắn để lập nghiệp, mà không biết rằng chính gia tộc hắn là kẻ đã dẫm lên máu của người thân ta để leo lên vị trí đại phú thương như hiện tại."

Hoàng đế chỉ là kẻ mượn đao giết người, còn kẻ trực tiếp cầm đao, chính là lão cáo già họ Tiêu kia.

"Nàng định làm gì? Tiêu Mặc hiện đang nắm giữ toàn bộ tài chính của phủ." Lãnh Dạ Hàn lo lắng. "Nếu hắn biết nàng đã rõ sự thật, hắn sẽ lập tức đóng băng mọi nguồn cung ứng."

"Hắn sẽ không có cơ hội đó." Nhược Hi lạnh lùng quay người, lao vút đi trong đêm tối. "Đi về phủ ngay lập tức!"

Phủ Quận chúa, giờ Dần (khoảng 3-5 giờ sáng).

Tiêu Mặc vẫn đang ngồi trong thư phòng, thong thả thưởng trà, trước mặt hắn là bản đồ phân bố các cửa hàng vàng bạc. Nghe tiếng bước chân dồn dập, hắn không ngẩng đầu, môi khẽ nhếch lên nụ cười đào hoa: "Quận chúa về rồi sao? Chuyến đi Mật Viện có vẻ thu hoạch không..."

"Chát!"

Một tập hồ sơ đẫm máu (máu của Lý Ngạc) ném thẳng vào mặt hắn, làm đổ chén trà thượng hạng trên bàn.

Nhược Hi đứng đó, khẩu súng hỏa mai vẫn còn vương mùi thuốc súng chĩa thẳng vào giữa trán Tiêu Mặc. Sáu người chồng còn lại cũng lần lượt xuất hiện tại cửa thư phòng, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.

Tiêu Mặc liếc nhìn những dòng chữ trong tập hồ sơ, nụ cười trên môi hắn dần biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Hắn đứng dậy, mặc kệ họng súng đen ngòm đang chỉ vào mình, chậm rãi bước tới trước mặt Nhược Hi.

"Nàng biết rồi sao?" Giọng hắn không có vẻ hối lỗi, mà đầy sự mệt mỏi. "Gia tộc họ Tiêu của ta là thương nhân, mà thương nhân thì chỉ quan tâm đến lợi ích. Cha ta đã chọn đứng về phía kẻ mạnh mười lăm năm trước. Đó là quy luật sinh tồn."

"Quy luật sinh tồn của ngươi là xây dựng sự giàu sang trên xác chết của gia đình ta sao?" Nhược Hi nghiến răng, ngón tay nàng đã đặt lên cò súng.

"Đúng!" Tiêu Mặc bất ngờ gào lên, hắn nắm lấy nòng súng của nàng, ấn mạnh vào ngực mình. "Nhưng Phượng Cửu Ninh... à không, Thẩm Nhược Hi, nàng có biết tại sao ta lại tình nguyện ở lại cái phủ này không? Tại sao ta lại dâng tất cả gia sản cho nàng mà không mảy may tính toán? Vì ta muốn trả nợ! Ta muốn dùng cả đời này để chuộc lỗi cho gia tộc mình!"

Ánh mắt hắn đỏ rực, chứa đựng một sự điên cuồng và si tình đến tột cùng. Hắn quỳ sụp xuống chân nàng, xé toạc vạt áo lụa của mình ra, để lộ lồng ngực gầy guộc nhưng đầy những vết sẹo tự hành hạ: "Nàng muốn mạng của ta? Cứ việc lấy. Nhưng xin nàng, đừng đuổi ta đi. Hãy để ta thấy nàng ngồi lên ngai vàng đó, rồi lúc đó ta sẽ tự tay đưa đầu mình cho nàng."

Sáu người đàn ông còn lại đứng lặng người. Họ đều có những vết thương riêng, nhưng nỗi đau và sự nhục nhã của Tiêu Mặc lúc này dường như vượt xa tất cả.

Nhược Hi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Kỹ năng đặc công dạy nàng phải giết sạch mầm mống tai họa, nhưng trái tim nàng – thứ vốn đã khô héo từ lâu – lại khẽ run rẩy trước sự trung thành điên rồ này.

Nàng từ từ hạ súng xuống, nhưng ngay sau đó, nàng dùng cán súng nện mạnh vào vai Tiêu Mặc, khiến hắn ngã nhào ra sàn.

"Muốn chết? Không dễ thế đâu." Nhược Hi cúi xuống, nắm lấy tóc hắn, ép hắn nhìn thẳng vào mình. "Ngươi nợ gia đình ta, nợ mạng sống của ta. Ngươi phải sống để làm nô lệ cho ta, làm cái ví tiền không bao giờ cạn cho đại nghiệp của ta. Cho đến khi ta không cần ngươi nữa, ngươi mới được phép chết."

Nàng đột ngột cúi xuống, cắn mạnh vào môi Tiêu Mặc đến mức bật máu, một nụ hôn đầy hận thù và chiếm hữu. Tiêu Mặc rên rỉ, vòng tay ôm chặt lấy chân nàng, khóc như một đứa trẻ.

"Vân Thanh Từ! Dạ Vô Ưu! Đưa hắn xuống mật thất." Nhược Hi đứng dậy, lau vết máu trên môi. "Bắt đầu từ hôm nay, Tiêu gia sẽ bị xóa tên. Tất cả tài sản chuyển vào tay phủ Quận chúa dưới danh nghĩa khác. Chúng ta không còn đường lùi nữa rồi."

Nàng nhìn ra bầu trời bắt đầu hửng sáng ở phương Đông.

"Hoàng đế, Trấn Quốc Công... Các người hãy đợi đấy. Trò chơi này, kẻ thắng cuộc chỉ có thể là ta."