Sau đêm biến động tại thư phòng, phủ Quận chúa không còn là một chốn lầu hồng gác tía đơn thuần. Nhược Hi đã dùng quyền lực tuyệt đối của mình để biến nó thành một công xưởng chiến tranh thu nhỏ. Tiêu Mặc sau đêm bị "phán xét" đã trở nên lầm lì hơn, nhưng hành động lại điên cuồng hơn bao giờ hết. Hắn dùng mọi mạng lưới ngầm để gom toàn bộ nguyên liệu chế tạo thuốc nổ đen về phủ, bất chấp việc bị các tai mắt của triều đình dòm ngó.
Sáng hôm đó, Nhược Hi tập hợp cả bảy người tại một mật bãi phía sau núi. Đây là lần đầu tiên cả bảy thanh kiếm của nàng đứng cạnh nhau với một tâm thế hoàn toàn khác: không còn là những nam sủng bị ép buộc, mà là những mắt xích của một bộ máy sát nhân.
"Dạ Vô Ưu, Cố Tinh Dã!" Nhược Hi lên tiếng, giọng nói đanh thép vang vọng giữa khe núi. "Hai ngươi dẫn dắt đội Ám vệ, huấn luyện cho họ kỹ thuật đột kích và ám sát bằng đoản đao. Ta không cần quân đội dàn trận, ta cần những bóng ma biết lấy mạng người trong chớp mắt."
"Lãnh Dạ Hàn!" Nàng quay sang vị tướng quân. "Ngươi phụ trách kỹ thuật phòng ngự và sử dụng nỏ liên châu. Gân tay của ngươi đã hồi phục tám phần, từ nay hãy dùng đôi tay đó để bảo vệ trái tim của đội quân này."
Nhược Hi ném cho mỗi người một cuốn sổ tay nhỏ chứa đựng các bài tập rèn luyện thể chất của đặc công hiện đại: hít đất, đu xà, và kỹ thuật di chuyển trong môi trường hẹp.
"Mạc Thiên Cơ, thứ ta yêu cầu đã xong chưa?"
Vị lục phu quân với mái tóc rối bời, gương mặt lấm lem than củi bước ra, tay đẩy một cỗ máy kỳ quái được phủ bạt đen. Hắn kéo tấm bạt xuống, để lộ một khẩu súng máy thô sơ bằng đồng, vận hành bằng trục quay tay và dùng băng chuyền đạn nỏ.
"Theo bản vẽ của nàng, ta đã cải tiến bộ phận kích nổ." Thiên Cơ hào hứng. "Nó có thể bắn ra năm mươi mũi tên thép tẩm thuốc nổ trong vòng một hơi thở."
Tất cả nam chính đều rùng mình. Nếu thứ này xuất hiện trên chiến trường, kỵ binh tinh nhuệ nhất cũng sẽ trở thành bia đỡ đạn.
"Tốt." Nhược Hi gật đầu. Nàng đột nhiên tiến lại gần Mạc Thiên Cơ. Gã thiên tài này vốn nhút nhát trong giao tiếp, thấy nàng áp sát thì mặt đỏ bừng, lúng túng lùi lại.
Nhược Hi vươn tay quàng qua cổ hắn, kéo hắn vào một nụ hôn chớp nhoáng nhưng đầy nồng nhiệt ngay trước mặt sáu người còn lại. "Phần thưởng cho sự thông minh của ngươi."
Thiên Cơ đứng hình, chân tay luống cuống như gà mắc tóc, trong khi Cố Tinh Dã hừ lạnh một tiếng đầy ghen tị, còn Lãnh Dạ Hàn thì khẽ quay mặt đi. Nhược Hi cười thầm, nàng biết cách dùng cả "roi" lẫn "kẹo" để giữ những con mãnh thú này dưới trướng.
Đêm đó, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày huấn luyện khắc nghiệt, Nhược Hi một mình ngồi trên mái nhà, tay cầm thanh đoản đao quen thuộc.
"Ai?" Nàng lạnh lùng hỏi mà không cần quay đầu.
"Là ta." Vân Thanh Từ bước ra từ bóng tối, tà áo trắng của hắn bay nhẹ trong gió đêm. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh nàng, đưa cho nàng một lọ sứ nhỏ. "Thuốc giải độc đợt cuối. Uống đi, để chất độc không còn hành hạ nàng mỗi khi trái gió trở trời."
Nhược Hi nhận lấy, uống cạn. Vị đắng ngắt tràn qua cổ họng, nhưng ngay sau đó là một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa. Cô nhìn sang vị thần y, người đã từng dâng cho cô chén trà độc đêm đầu tiên.
"Thanh Từ, ngươi hận ta không?"
Vân Thanh Từ nhìn ra xa xăm, đôi mắt nhu hòa nhưng chứa đựng sự thâm trầm của đại dương. "Từng hận. Nhưng giờ đây, ta chỉ muốn thấy nàng bình an ngồi trên ngai vàng đó. Vì khi nàng chiến thắng, nỗi oan của gia đình ta mới được gột rửa."
Hắn đột ngột nắm lấy tay nàng, kéo nàng vào lòng mình. Khác với sự mãnh liệt của Dạ Hàn hay sự hoang dã của Tinh Dã, cái ôm của Thanh Từ mang vị thanh khiết của thảo mộc và sự bao dung lặng lẽ. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng.
"Đêm nay, hãy để ta ở bên nàng... không phải với tư cách kẻ hầu hạ, mà là một người đàn ông muốn sưởi ấm cho nàng."
Nhược Hi khẽ nhắm mắt, tựa đầu vào vai hắn. Giữa cuộc chơi đầy máu và nước mắt này, sự dịu dàng của Thanh Từ chính là thứ duy nhất khiến nàng cảm thấy mình vẫn còn là một con người. Đêm đó, trong hương dược liệu thoang thoảng, Nhược Hi lần đầu tiên buông bỏ mọi cảnh giác để chìm vào một giấc ngủ yên bình thực sự trong vòng tay của nhị phu quân.
Nhưng nàng không biết rằng, ở ngoài cung, một mật lệnh tru di phủ Quận chúa đã chính thức được đóng dấu đỏ.