MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Đế Và Tám Vị Phu QuânChương 12

Nữ Đế Và Tám Vị Phu Quân

Chương 12

959 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa hạ ập đến bất ngờ, gột rửa đi cái nóng hầm hập của kinh thành nhưng lại mang theo một mùi tanh nồng của sắt thép và tử khí.

Trong phòng ngủ, Nhược Hi vừa thiếp đi trong vòng tay của Vân Thanh Từ chưa đầy một canh giờ thì đôi tai đặc công bỗng giật mạnh. Tiếng mưa rơi rất lớn, nhưng giữa những nhịp rơi ấy, có tiếng ma sát cực nhẹ của những móc sắt bám vào tường đá và tiếng đế giày da bò dẫm lên mái ngói lầy lội.

"Dậy!" Nhược Hi bật dậy như một lò xo, tay trái vớ lấy khẩu súng nỏ đặt ngay đầu giường, tay phải lay mạnh Thanh Từ.

Vân Thanh Từ tỉnh giấc, bản năng của một kẻ chuyên dùng độc giúp hắn lập tức nhận ra sự bất thường: "Mùi hương hắc ín... là đội sát thủ Hắc Tử của mật viện!"

"Đoàng!"

Cánh cửa phòng nổ tung bởi một khối bộc phá nhỏ. Năm bóng đen mặc giáp nhẹ, mặt che kín bằng mặt nạ quỷ lao vào. Nhược Hi không hề nao núng, nàng lăn mình xuống gầm giường, nã liên tiếp ba mũi tên thép từ súng nỏ cổ tay.

"Phập! Phập! Phập!"

Ba tên đi đầu đổ gục, máu bắn tung tóe lên bức rèm lụa trắng. Vân Thanh Từ cũng không vừa, hắn tung một nắm bột màu tím vào không khí. Những tên sát thủ vừa hít phải lập tức ôm cổ quỵ xuống, da thịt sưng tấy đen kịt chỉ trong vài giây.

"Nhanh, tụ họp với những người khác!" Nhược Hi nắm lấy tay Thanh Từ lao ra ngoài hành lang.

Lúc này, toàn bộ phủ Quận chúa đã biến thành một bãi chiến trường đẫm máu. Hơn một trăm sát thủ Hắc Tử – đội quân tinh nhuệ nhất của Hoàng đế – đã đột nhập qua tường bao.

"Đại ca, cẩn thận bên trái!" Tiếng thét của Cố Tinh Dã vang lên giữa sân đình.

Gã thiếu niên sát thủ đang cùng Dạ Vô Ưu tạo thành một cặp bài trùng tàn khốc. Tinh dã dùng sự hoang dã, liều mạng để thu hút kẻ địch, trong khi Vô Ưu như một bóng ma, lưỡi kiếm của hắn lướt qua yết hầu kẻ thù lạnh lùng và chuẩn xác.

Lãnh Dạ Hàn đang đứng ở bậc thềm chính, một tay cầm trường đao, một tay cầm nỏ liên châu đại cỡ. Dù gân tay còn đau nhức, hắn vẫn gầm lên như một con sư tử già, mỗi nhát đao vung ra đều chẻ đôi một kẻ địch.

"Vào đội hình hình thoi! Mạc Thiên Cơ, khai hỏa!" Nhược Hi thét lớn khi thấy vòng vây ngày càng khép chặt.

Mạc Thiên Cơ lúc này đang ngồi sau khẩu súng máy đồng vừa chế tạo xong. Đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm kìm, búa giờ đây run rẩy cầm cần gạt. "Nàng đứng tránh ra!"

"Cạch! Cạch! Cạch! Đoàng!"

Khẩu súng đồng rung chuyển dữ dội, phun ra những tia lửa dài giữa màn mưa đêm. Hàng loạt mũi tên thép tẩm thuốc nổ lao đi với tốc độ xé gió, quét sạch toàn bộ hàng tiền vệ của đối phương. Những tiếng nổ liên hoàn tạo thành một bức tường lửa ngăn cách kẻ địch.

Sở Lưu Ly đứng trên gác cao, đôi tay thon dài gẩy mạnh dây đàn. Nhưng đó không phải là tiếng nhạc, mà là những sợi tơ tằm mảnh đến vô hình được tẩm độc, quấn chặt lấy cổ những tên lính đang định đánh lén từ phía sau.

Trận chiến kéo dài đến nửa đêm. Xác chết chất chồng bên hồ sen.

Khi tên sát thủ cuối cùng ngã xuống dưới lưỡi dao của Nhược Hi, cả phủ Quận chúa chìm vào một sự im lặng rợn người. Bảy người chồng của nàng, ai nấy đều mình đầy thương tích và máu.

Lãnh Dạ Hàn bị một vết chém dài trên ngực, máu nhuộm đỏ cả áo giáp. Cố Tinh Dã bị tên bắn trúng vai. Nhưng người bị nặng nhất là Dạ Vô Ưu – hắn đã đỡ cho Nhược Hi một nhát kiếm đâm lén từ sau lưng.

"Vô Ưu!" Nhược Hi lao tới, đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của vị thủ lĩnh ám vệ.

Dạ Vô Ưu mỉm cười nhợt nhạt, bàn tay nhuốm máu chạm khẽ vào má nàng: "Mạng của ta... thuộc về người... không được... thất hứa..."

Nhược Hi nhìn vết thương sâu hoắm trên lưng hắn, đôi mắt nàng đỏ rực vì giận dữ và đau đớn. Nàng ngước nhìn về phía kinh thành, nơi ánh đèn cung đình vẫn rực rỡ một cách vô cảm.

"Hoàng đế..." Nàng nghiến răng, sát khí phát ra khiến ngay cả Lãnh Dạ Hàn cũng phải rùng mình. "Ngươi đã ép ta phải sớm ra tay."

Nàng quay sang nhìn bảy người đàn ông đang đứng đó, những người đã sẵn sàng chết vì nàng. Sự xúc động hiếm hoi dâng lên trong lòng vị đặc công lạnh lùng.

"Tối nay các ngươi đã làm rất tốt." Nàng đứng dậy, giọng nói vang vọng khắp sân phủ. "Sẽ không còn sự trốn tránh nữa. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu chiến dịch lật đổ. Tiêu Mặc, chuẩn bị ngựa và lương thảo. Chúng ta sẽ rời phủ, tiến về phía Tây – nơi mười vạn đại quân cũ của Lãnh Dạ Hàn đang đợi chủ nhân của họ trở về!"

Đêm đó, giữa những vết thương và xác chết, Nhược Hi đã ôm lấy từng người một. Không có hoan lạc dục vọng, chỉ có sự gắn kết máu thịt của những kẻ cùng đường. Nàng biết, bắt đầu từ giây phút này, nàng không còn cô độc trên con đường báo thù nữa.