Đoàn người rời khỏi kinh thành ngay trong đêm, mang theo mùi máu và khói súng chưa kịp tan. Nhờ mạng lưới giao thương phủ khắp của Tiêu Mặc, họ hóa trang thành một đoàn buôn lụa tiến về phía Tây Quan – vùng biên thùy đầy gió cát và cũng là nơi cựu bộ hạ của Lãnh Dạ Hàn đang trú đóng dưới danh nghĩa canh giữ biên ải.
Cỗ xe ngựa rộng nhất được dành cho Dạ Vô Ưu và Vân Thanh Từ. Vết kiếm đâm thấu lưng của Vô Ưu rất sâu, dù Thanh Từ đã dùng loại dược liệu tốt nhất nhưng cơn sốt cao vẫn hành hạ vị thủ lĩnh ám vệ suốt ba ngày đêm.
"Nàng nghỉ một lát đi." Vân Thanh Từ khẽ chạm vào vai Nhược Hi. Suốt quãng đường, nàng gần như không rời Vô Ưu nửa bước, tự tay thay băng và ép hắn uống thuốc.
Nhược Hi lắc đầu, đôi mắt vằn tia máu nhìn bóng dáng gầy gò của Vô Ưu trên nệm xe. "Hắn là cái bóng của ta. Nếu cái bóng biến mất, ta cũng không còn là chính mình nữa."
Nửa đêm, đoàn xe dừng lại nghỉ chân bên một hang đá sườn núi. Cái lạnh của vùng Tây Quan bắt đầu ngấm vào da thịt. Nhược Hi bảo mọi người nghỉ ngơi, còn nàng chui vào trong xe ngựa để kiểm tra Vô Ưu.
Hắn đang mê sảng, hơi thở đứt quãng, đôi môi trắng bệch mấp máy: "Quận chúa... chạy đi... đừng đợi ta..."
Nhìn vẻ mặt thống khổ của người đàn ông vốn luôn trầm mặc và kiên cường này, trái tim sắt đá của Nhược Hi thắt lại. Nàng hiểu, sự trung thành của Vô Ưu không đến từ khế ước, mà đến từ một tình yêu câm lặng nhưng mãnh liệt nhất.
Nàng cởi bỏ lớp áo choàng lông cáo, rồi chậm rãi thoát y, chỉ để lại lớp nội y mỏng manh. Nàng chui vào trong chăn, áp sát cơ thể mình vào tấm lưng đầy băng gạc và nóng như lửa đốt của Vô Ưu.
"Vô Ưu, nghe ta nói không? Ta ở đây." Nhược Hi thì thầm, vòng tay ôm chặt lấy lồng ngực hắn, dùng hơi ấm của cơ thể mình để xoa dịu cơn rùng mình vì sốt lạnh của hắn.
Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và mùi hương mạn đà la thoang thoảng từ làn da của Nhược Hi, ý thức của Dạ Vô Ưu dần quay lại. Hắn khó khăn xoay người, đối diện với khuôn mặt diễm lệ đang lo lắng cho mình.
"Quận chúa... người..." Hắn thảng thốt, định đẩy nàng ra vì sợ máu mủ trên vết thương làm bẩn nàng.
"Im lặng." Nhược Hi chặn môi hắn bằng một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Mạng của ngươi là của ta. Bây giờ, ta ra lệnh cho ngươi dùng hơi ấm của ta để sống tiếp."
Bàn tay thon dài của nàng vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của vị ám vệ. Sự tiếp xúc da thịt giữa đêm đông giá rét này không mang theo dục vọng trần trụi, mà là một sự giao thoa linh hồn sâu sắc. Vô Ưu cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Hắn không kìm được mà vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương của người phụ nữ hắn tôn thờ.
"Nếu có thể chết trong tay người thế này... Vô Ưu mãn nguyện." Hắn thều thào.
"Ngươi chết rồi, ai bảo vệ lưng cho ta?" Nhược Hi cắn nhẹ vào vai hắn, một cơn đau tê dại khiến Vô Ưu tỉnh táo hơn hẳn.
Nàng chủ động dẫn dắt, để hắn cảm nhận được nhịp đập sự sống qua từng cái chạm. Trong không gian hẹp của xe ngựa, giữa tiếng gió rít gào bên ngoài, một loại tình cảm nồng nàn và bền chặt hơn bao giờ hết đang nảy nở. Vô Ưu nhận ra, nàng không chỉ là chủ nhân, nàng là lẽ sống của hắn.
Sáng hôm sau, khi Vân Thanh Từ vào kiểm tra, hắn ngạc nhiên thấy cơn sốt của Vô Ưu đã lùi hẳn, sắc mặt cũng hồng nhuận hơn. Nhìn thấy Nhược Hi đang tựa đầu vào thành xe ngủ say, còn tay của Vô Ưu vẫn nắm chặt lấy vạt áo nàng không buông, Thanh Từ khẽ mỉm cười thở dài, nhẹ nhàng đắp thêm tấm chăn cho cả hai.
"Chủ nhân, phía trước có tin báo." Lãnh Dạ Hàn cưỡi ngựa tiến lại gần xe, giọng nói nghiêm trọng. "Phó tướng cũ của ta, Trần Hùng, đang dẫn quân chặn đường ở hẻm núi Quỷ. Hắn... đã đầu hàng Hoàng đế."
Nhược Hi mở mắt, sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là ánh nhìn sắc lạnh của một vị tướng lĩnh. Nàng bước ra khỏi xe, tay cầm khẩu súng ngắn, nhìn về phía rặng núi xa xăm.
"Trần Hùng sao? Tốt lắm. Để hắn là kẻ đầu tiên nếm mùi vũ khí mới của chúng ta."