Hẻm núi Quỷ là con đường độc đạo dẫn vào Tây Quan, hai bên vách đá dựng đứng, chỉ cần một toán quân nhỏ đóng trên cao cũng đủ để "nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai".
Phía trước, ba nghìn tinh binh của Trần Hùng đã dàn trận, giáo mác sáng loáng dưới ánh mặt trời lạnh lẽo của vùng biên thùy. Trần Hùng cưỡi trên lưng con chiến mã đại cỡ, nhìn xuống đoàn xe buôn "giả dạng" phía dưới với ánh mắt đắc ý. Hắn biết Lãnh Dạ Hàn đang ở đó, và hắn muốn dùng cái đầu của cựu chủ tử để đổi lấy tước vị công hầu.
"Lãnh tướng quân, đừng trốn trong xe ngựa như đàn bà nữa!" Trần Hùng gầm lên. "Giao nộp Phượng Cửu Ninh ra đây, ta sẽ giữ cho ngươi toàn thây!"
Trong xe ngựa, Nhược Hi khẽ nhếch môi. Nàng liếc nhìn Lãnh Dạ Hàn đang siết chặt chuôi đao, lửa giận trong mắt hắn đã bùng lên đến đỉnh điểm.
"Dạ Hàn, kẻ phản bội này giao cho ngươi." Nhược Hi vỗ nhẹ lên vai hắn, rồi quay sang Mạc Thiên Cơ và Tiêu Mặc. "Thiên Cơ, chuẩn bị 'món quà' đặc biệt cho chúng chưa?"
"Sẵn sàng, thưa nàng." Mạc Thiên Cơ cười đầy phấn khích, hắn đẩy ra bốn ống sắt ngắn, bên trong nhồi đầy thuốc nổ và mảnh thép vụn – tiền thân của pháo cối cầm tay.
Nhược Hi ra lệnh: "Tấn công theo sơ đồ Delta! Lưu Ly, Tinh Dã, hai ngươi leo vách đá tiêu diệt cung thủ. Vô Ưu bảo vệ cánh trái. Thiên Cơ, khai hỏa!"
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng nổ vang trời dậy đất rung chuyển cả hẻm núi. Trần Hùng kinh hoàng nhìn những khối lửa đen rơi giữa đội hình, khói thuốc súng khét lẹt bao trùm. Binh lính triều đình chưa bao giờ thấy "ma thuật" này, đội hình bát quái lập tức tan rã trong tiếng gào thét.
Tận dụng sự hỗn loạn, Lãnh Dạ Hàn lao ra như một mũi tên. Hắn cưỡi ngựa vượt qua làn khói, thanh đại đao chém ngang một đường hình bán nguyệt, quét sạch hàng rào phòng thủ.
Ở trên vách đá cao, Sở Lưu Ly và Cố Tinh Dã như hai bóng ma. Tơ tằm của Lưu Ly siết cổ lính bắn tỉa, trong khi đôi đoản đao của Tinh Dã cắt ngọt yết hầu kẻ thù. Hai người phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một vùng cấm địa trên cao.
Nhược Hi cầm khẩu súng ngắn, nàng không vội vã xung phong mà đứng trên nóc xe ngựa, nã đạn chính xác vào những viên chỉ huy đang cố gắng ổn định quân đội. Mỗi tiếng "đoàng" vang lên là một mạng người nằm xuống.
"Trần Hùng, đền mạng đi!"
Lãnh Dạ Hàn đã tiếp cận được phó tướng phản bội. Hai thanh đao chạm nhau phát ra tia lửa điện. Trần Hùng cậy sức mạnh thể chất, nhưng Lãnh Dạ Hàn dưới sự chỉ dạy về kỹ thuật cận chiến hiện đại của Nhược Hi đã biến ảo khôn lường. Hắn lách qua lưỡi đao đối phương, dùng cán đao nện mạnh vào mạn sườn, sau đó một chiêu "thuận phong hạ mã" chém rụng cánh tay cầm kiếm của Trần Hùng.
"Á!" Trần Hùng ngã nhào xuống ngựa, máu phun trào.
Lãnh Dạ Hàn đặt lưỡi đao lên cổ hắn, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi phản bội ta không sao, nhưng ngươi dám dùng lời lẽ bẩn thỉu nhắm vào người phụ nữ của ta..."
"Xoẹt!"
Cái đầu của Trần Hùng lăn lóc dưới đất. Ba nghìn quân thấy chủ tướng chết, lại bị hỏa lực kinh hồn của Nhược Hi áp đảo, đồng loạt buông vũ khí đầu hàng.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng đến mức khiến tất cả kinh ngạc. Nhược Hi bước xuống xe, bộ y phục màu đỏ sẫm nhuốm vài vệt máu khiến nàng trông giống như một nữ thần chiến tranh vừa bước ra từ địa ngục.
Lãnh Dạ Hàn tiến lại, máu của kẻ thù còn dính trên mặt. Hắn nhìn Nhược Hi, sự tôn sùng trong mắt đã đạt đến mức cuồng tín. Trước mặt hàng nghìn binh lính đang quỳ rạp, hắn đột ngột quỳ một gối xuống trước nàng, dâng lên thanh đao đẫm máu.
"Chủ nhân, vạn quân Tây Quan này từ nay chỉ biết có Phượng Cửu Ninh, không biết có Hoàng đế!"
Sáu phu quân còn lại cũng đồng loạt tiến lên, đứng bao quanh nàng. Uy áp của tám người cộng lại khiến đất trời như rung chuyển.
Đêm đó, họ đóng quân ngay tại hẻm núi Quỷ. Trong lều trại trung quân, Lãnh Dạ Hàn vẫn còn chưa thoát khỏi dư âm của trận chiến. Hắn kéo Nhược Hi vào lòng, nụ hôn nồng nặc mùi máu và chiến thắng. Sự căng thẳng của trận mạc hóa thành dục vọng nguyên thủy. Hắn muốn dùng sự phục tùng mạnh mẽ nhất của một nam nhân để chúc tụng nữ vương của mình.
"Nhược Hi... nàng là thần tích của ta..." Hắn thầm thì giữa những nhịp thở dồn dập.
Nhược Hi vòng tay qua cổ vị tướng quân, nụ cười đầy dã tâm: "Đây mới chỉ là bắt đầu. Dạ Hàn, ngày mai chúng ta sẽ vào thành Tây Quan. Ta muốn ngươi mặc bộ giáp oai phong nhất, dẫn ta đi tiếp quản giang sơn của chúng ta."