Thành Tây Quan hiện ra giữa bão cát như một con quái thú bằng đá xám xịt. Sau chiến thắng tại hẻm núi Quỷ, tàn quân của Trần Hùng đã bị thu phục hoàn toàn, đội hình tiến vào thành giờ đây oai phong lẫm liệt với lá đại kỳ thêu hình Phượng Hoàng lửa tung bay trong gió.
Nhân dân Tây Quan vốn đã chịu khổ vì sự bóc lột của các quan lại tham nhũng từ kinh thành phái đến. Khi thấy Lãnh Dạ Hàn – vị tướng quân mà họ hằng tôn kính – trở về bên cạnh một nữ nhân đầy uy quyền, họ đồng loạt quỳ rạp hai bên đường, tiếng hô "Vạn tuế" vang động cả một vùng trời.
Nhược Hi ngồi trên lưng ngựa, giáp nhẹ ôm sát đường cong cơ thể, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những dãy phố. Nàng không tận hưởng sự tung hô, nàng đang quan sát địa hình. Với một đặc công, mỗi góc phố đều là một vị trí bắn tỉa tiềm năng, mỗi ngõ nhỏ đều là một lối thoát hiểm.
"Tiêu Mặc!" Nhược Hi lên tiếng.
"Có tiểu nhân đây." Tiêu Mặc cưỡi ngựa tiến lên, dù phong trần mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực khi nhìn thấy các tiệm cầm đồ và giao thương ở Tây Quan.
"Lập tức tiếp quản ngân khố thành. Mở kho lương, phát cho dân chúng nhưng không được phát không. Hãy dùng lương thực để thuê họ tham gia xây dựng lại công sự và đào chiến hào theo bản vẽ của ta. Ta muốn trong vòng một tháng, Tây Quan phải trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm."
"Rõ! Chuyện tiền bạc và điều phối dân phu, nàng cứ yên tâm giao cho ta." Tiêu Mặc nháy mắt, nụ cười đầy dã tâm của một thương nhân thiên tài lại hiện rõ.
Đêm đó, phủ soái Tây Quan rực rỡ ánh đèn. Nhược Hi ngồi ở vị trí cao nhất, bảy người chồng vây quanh. Đây là khoảnh khắc yên bình hiếm hoi kể từ khi rời kinh thành.
"Chủ nhân, có người xin kiến diện." Dạ Vô Ưu từ trong bóng tối hiện ra, giọng nói có phần cảnh giác. "Hắn nói hắn mang theo món quà từ phương Bắc."
"Cho vào."
Một nam nhân mặc áo choàng lông sói bước vào. Khi hắn trút bỏ mũ trùm, cả gian phòng bỗng chốc lặng đi. Hắn có một khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt xanh biếc như nước hồ, mang theo hơi thở của thảo nguyên hoang dã. Hắn là Tốc đài – thủ lĩnh của bộ tộc du mục thiện chiến nhất biên giới phía Bắc.
"Phượng Quận chúa," Tốc đài đặt tay lên ngực, cúi chào theo nghi lễ của bộ tộc. "Ta đã chứng kiến trận chiến ở hẻm núi Quỷ. Thứ sấm sét mà nàng tạo ra đã thuyết phục được đại thần thảo nguyên. Ta mang theo năm vạn kỵ binh, muốn cùng nàng kết đồng minh lật đổ Đại triều."
Nhược Hi nheo mắt. Sự xuất hiện của Tốc đài là một quân bài nằm ngoài dự tính, nhưng lại là một quân bài cực mạnh.
"Cái giá là gì?" Nhược Hi hỏi thẳng.
Tốc đài nhìn lướt qua bảy người chồng của nàng, rồi dừng lại ở Nhược Hi, nụ cười của hắn mang theo sự thèm khát trần trụi: "Ta không cần tiền, không cần đất. Ta muốn một vị trí... trong phủ của nàng. Ta muốn là người chồng thứ tám."
Cả gian phòng lập tức bùng nổ sát khí. Cố Tinh Dã rút đoản đao, Lãnh Dạ Hàn siết chặt chén rượu đến mức nó vỡ vụn trong tay. Sở Lưu Ly thì nheo mắt đầy nguy hiểm.
Nhược Hi phất tay ra hiệu cho các phu quân bình tĩnh. Nàng đứng dậy, chậm rãi bước xuống bậc thềm, tiến sát về phía vị thủ lĩnh thảo nguyên. Cô dùng ngón tay nâng cằm hắn lên, đối diện với ánh mắt hoang dại kia.
"Muốn bước vào giường của ta, năm vạn kỵ binh là chưa đủ." Nhược Hi thì thầm, giọng nói đầy ma mị nhưng lạnh thấu xương. "Ngươi phải dâng lên cái đầu của Hộ quốc công – kẻ đang trấn giữ biên giới phía Bắc kia."
Tốc đài cười lớn, bàn tay to lớn của hắn bất ngờ chộp lấy eo Nhược Hi, kéo sát vào lồng ngực săn chắc của mình ngay trước mặt bảy người kia: "Thỏa thuận xong. Sáng mai, cái đầu đó sẽ ở trên bàn của nàng. Còn đêm nay... liệu nàng có thể cho ta nếm thử hương vị của 'sấm sét' không?"
Nhược Hi không đẩy hắn ra, nàng quay đầu nhìn về phía bảy vị phu quân đang sôi sục lửa ghen, nụ cười của nàng mang theo sự khiêu khích tột độ. Nàng biết, sự xuất hiện của kẻ mạnh thứ tám này sẽ khiến cuộc tranh sủng và sự cống hiến của bảy người kia trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết.
"Dạ Hàn, Vô Ưu, các ngươi lui ra đi." Nhược Hi lạnh lùng ra lệnh. "Tối nay, ta phải 'tiếp đãi' vị khách phương xa này thật chu đáo."
Cánh cửa phủ soái đóng sầm lại. Trong phòng chỉ còn lại Nhược Hi và kẻ hoang dã thảo nguyên. Một cuộc "đàm phán" bằng thể xác và uy lực bắt đầu diễn ra kịch liệt. Nhược Hi dùng sự chủ động và kỹ năng đỉnh cao của một đặc công để khuất phục con ngựa thồ thảo nguyên này, biến hắn thành một con chó săn trung thành dưới chân mình.
Bên ngoài cung điện, dưới cơn mưa tuyết đầu mùa, bảy người đàn ông đứng lặng im. Lửa hận và dục vọng chiếm hữu trong lòng họ đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ nhận ra, để giữ được vị trí bên cạnh người phụ nữ này, họ phải trở thành những kẻ mạnh nhất, tàn độc nhất.
Vương triều Đại triều sắp sụp đổ, và một đế chế mới đang được xây dựng trên máu, dục vọng và sự phục tùng tuyệt đối.