Thành phố vào hạ, nắng đổ xuống sân trường Trung học Phổ thông Thanh Xuân như những vệt vàng nóng hổi. Tiếng ve sầu kêu râm ran trên những tán phượng vĩ già nua, tạo thành một bản nhạc nền đều đặn đến mức dễ dàng bị lãng quên. Nhưng đối với Hạ Vy Anh, thế giới này chưa bao giờ yên tĩnh theo đúng nghĩa đen.
Vy Anh ngồi ở dãy bàn đầu, cạnh cửa sổ. Gió thoảng qua làm mấy lọn tóc mai chạm vào gò má trắng sứ, thanh tú. Cô đang cúi đầu viết, chiếc bút bi trên tay di chuyển nhịp nhàng, nét chữ thanh mảnh và thẳng hàng như chính cuộc đời cô vậy. Cô là hoa khôi, là con gái của tập đoàn đá quý hàng đầu, là học sinh đứng nhất khối suốt ba năm liền. Một thực thể hoàn hảo đến mức người ta chỉ dám đứng từ xa để chiêm ngưỡng.
Nhưng ngay lúc này, phía sau gương mặt điềm tĩnh ấy là một sự mệt mỏi rã rời.
「Nhìn cái tướng ngồi của nó kìa, lúc nào cũng thẳng lưng, không thấy mỏi à? Giả tạo thật sự.」 「Ước gì bài kiểm tra lần này mình ngồi gần Vy Anh, chỉ cần liếc được một câu thôi là đủ qua môn rồi.」 「Túi xách của nó là mẫu mới nhất của Chanel đúng không? Nhà giàu sướng thật, chẳng cần cố gắng cũng có tất cả.」
Những tiếng nói ấy không phát ra từ miệng. Chúng là những luồng tư duy hỗn loạn, trần trụi và đầy rẫy tạp niệm đập thẳng vào tâm trí Vy Anh. Cô có một khả năng mà cô coi là một lời nguyền: Nghe được tiếng lòng của người khác. Trong bán kính mười mét, không một bí mật nào có thể giấu được cô. Vy Anh đã học cách mỉm cười với những kẻ vừa nịnh nọt mình xong đã quay lưng nguyền rủa, học cách bao dung với những sự đố kỵ nhỏ nhen của tuổi mới lớn. Đối với cô, con người giống như những chiếc đài phát thanh bị hỏng, lúc nào cũng phát đi những âm thanh nhiễu loạn mà cô buộc phải tiếp nhận.
Vy Anh khẽ thở dài, đưa tay chỉnh lại gọng kính. Cô chỉ mong có một giây phút nào đó, thế giới này thực sự lặng im.
Bỗng nhiên, một "âm thanh" lạ lọt vào miền cảm giác của cô.
Nó không giống với những tiếng xì xào đố kỵ của đám con gái hay những ý nghĩ đầy ham muốn ẩn giấu của đám con trai trong lớp. Đó là một dòng suy nghĩ thô ráp, tự do, nhưng lại mang theo một sự cô độc kỳ lạ.
『Nắng hôm nay... nhìn giống vị kem chanh muối nhỉ? Chua loét và nóng nực. Chết tiệt, mình thà ở tiệm net còn hơn ngồi đây nghe lão thầy dạy về đạo đức giả.』
Vy Anh khựng bút lại. Một sự ví von lạ lùng: "Nắng vị kem chanh muối".
Cô khẽ ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phía cuối lớp. Ở đó, nơi góc phòng tối nhất, Khương Trình đang gác cả hai chân lên bàn, chiếc áo đồng phục phanh ra để lộ áo phông đen bên trong, mái tóc hơi rối che khuất đôi mắt sắc lạnh. Anh là "hố đen" của lớp – học kém, hay gây gổ, nhà chỉ thuộc hàng khá giả nhưng lại ngang tàng không sợ ai.
Lúc này, Khương Trình cũng đang nhìn ra cửa sổ, tay xoay xoay một chiếc vỏ lon rỗng.
『Cái cô nàng hoa khôi kia...』 – Tiếng lòng của Khương Trình đột nhiên vang lên rõ mồn một trong đầu Vy Anh – 『Lưng cô ấy nhìn từ phía sau có vẻ cứng quá. Sống mà cứ phải gồng mình lên như một bức tượng sứ như vậy, không thấy nghẹt thở sao? Nếu là mình, mình sẽ đập tan cái bức tượng đó ra để xem bên trong có gì. Chắc là một trái tim bằng pha lê... dễ vỡ lắm.』
Lồng ngực Vy Anh thắt lại. Đây là lần đầu tiên có người không nhìn vào vương miện của cô, không nhìn vào túi xách của cô, mà lại nhìn vào cái sự "gồng mình" mà cô luôn cố gắng che giấu.
Cô vội vàng thu hồi ánh mắt, tim đập nhanh hơn một nhịp. Khương Trình không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc anh nghĩ về cô, cô đã nghe thấy tất cả. Và anh cũng không hề biết rằng, chính anh lúc này cũng đang trải qua một sự thay đổi sinh lý kỳ lạ.
Khương Trình nhíu mày, đưa tay day day thái dương. Kể từ sáng nay, anh cứ cảm thấy tai mình ù đi, rồi thỉnh thoảng lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió vang lên. Ban đầu anh nghĩ mình bị ảo giác do thức khuya chơi game, nhưng giọng nói ấy cứ lặp đi lặp lại, dịu dàng và mang một chút u sầu.
「Phải hoàn thành nốt đoạn văn này... Bố sẽ không hài lòng nếu mình chỉ đạt 9.5. Phải là 10. Luôn luôn phải là 10.」
Khương Trình nhìn chằm chằm vào lưng Vy Anh. Tiếng nói vừa rồi... là của cô ấy? Anh lắc đầu, tự cười nhạo chính mình. Làm sao có thể chứ? Anh với cô là hai thế giới song song, một bên là mây trắng thanh cao, một bên là bùn đất nổi loạn.
Nhưng rồi, một ý nghĩ nghịch ngợm nảy ra trong đầu anh. Khương Trình nhìn vào gáy của Vy Anh, nơi có mấy sợi tóc tơ đang bay nhẹ, anh tập trung toàn bộ ý nghĩ của mình vào đó:
『Này, hoa khôi! Cậu có đang mệt không?』
Ở dãy bàn đầu, vai Vy Anh run nhẹ. Cô không quay lại, nhưng đầu bút bi trên mặt giấy đã để lại một vệt mực đậm màu do lực nhấn quá mạnh. Cô nghe thấy rồi. Anh đang hỏi cô. Một câu hỏi bằng ý nghĩ.
「Anh ta đang thử mình sao? Không thể nào, làm sao anh ta biết được...」 – Vy Anh thầm nghĩ, hơi thở cô trở nên gấp gáp.
Khương Trình thấy phản ứng của cô, đồng tử anh co rụt lại. Cô ấy thực sự nghe thấy? Không, chắc chắn là trùng hợp thôi. Anh quyết định đẩy trò đùa này đi xa hơn. Anh không dùng miệng, mà dùng tâm trí để "hét" lên:
『Hạ Vy Anh! Nếu cậu nghe thấy tôi, thì đừng có viết nữa. Cúi xuống nhặt cái bút chì của tôi vừa làm rơi hộ cái!』
Gia Bách cố tình đánh rơi chiếc bút chì xuống sàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong lớp học yên tĩnh.
Vy Anh cắn chặt môi dưới. Cô biết đây là một cái bẫy. Nếu cô phản ứng, bí mật của cô sẽ bị bại lộ. Cô là hoa khôi hoàn hảo, cô không thể để bất kỳ ai biết cô là một "kẻ dị biệt" có thể đọc tâm trí. Cô hít một hơi thật sâu, tiếp tục viết như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong đầu cô, một giọng nói đáp trả lại, sắc sảo và đầy kiêu ngạo: 「Tự đi mà nhặt, đồ quậy phá.」
Khương Trình suýt chút nữa là bật dậy khỏi ghế. Anh nghe thấy rồi! Giọng nói đó, âm điệu đó, rõ ràng là của Vy Anh nhưng lạnh lùng và cá tính hơn vẻ ngoài của cô gấp trăm lần.
Anh nhìn chiếc bút chì nằm trơ trọi dưới sàn, rồi nhìn cái lưng vẫn thẳng băng của cô gái phía trước. Một cảm giác phấn khích chưa từng có tràn ngập trong lòng Khương Trình. Anh không biết tại sao chuyện này lại xảy ra, nhưng anh biết một điều: Từ giây phút này, thế giới tẻ nhạt của anh đã chính thức chấm dứt.
Anh đã bắt được sóng của cô. Và cô, d dường như cũng đang bị giam cầm trong tần số của anh.
Giờ ra chơi báo hiệu bằng tiếng chuông chói tai. Vy Anh nhanh chóng thu dọn sách vở, bước ra khỏi lớp nhanh như thể đang chạy trốn. Khương Trình không đuổi theo, anh chỉ thong thả cúi xuống nhặt chiếc bút chì lên, xoay nhẹ nó trên đầu ngón tay.
『Trốn không thoát đâu, hoa khôi ạ.』 – Anh nghĩ thầm, môi khẽ nhếch thành một nụ cười ngạo nghễ.
Vy Anh bước đi trên hành lang, hai tay ôm chặt tập tài liệu trước ngực. Tim cô vẫn đập loạn nhịp. Khả năng này của cô chưa bao giờ gặp phải một "đối trọng" nào như Khương Trình. Trước đây, cô chỉ là người nghe. Nhưng với anh, dường như cô đã trở thành một người đối thoại.
「Chết tiệt thật...」 – Vy Anh thầm mắng trong lòng khi nhận ra mình vừa sử dụng từ ngữ của Khương Trình – 「Tại sao lại là anh ta? Tại sao trong số hàng ngàn người, người kết nối được với mình lại là cái tên rắc rối nhất trường này?」
Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt ập đến, xối xả lên những mái hiên. Trong tiếng mưa gào thét, hai linh hồn đơn độc giữa ngôi trường đông đúc bỗng chốc nhận ra: Họ không còn cô đơn nữa, nhưng cái giá phải trả cho sự giao thoa này, có lẽ sẽ ngọt ngào và cũng cay đắng hơn bất cứ điều gì họ từng trải qua.