MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 2: Bản nháp của những kẻ cô độc

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 2: Bản nháp của những kẻ cô độc

1,175 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai, bầu không khí lớp 12A1 đặc quánh sự căng thẳng. Tiết kiểm tra Toán 90 phút luôn là nỗi ám ảnh, ngay cả với những học sinh ưu tú nhất. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng gõ bút bồn chồn và cả những luồng suy nghĩ lo âu cứ thế đan xen, tạo thành một mớ hỗn độn trong đầu Hạ Vy Anh.

Vy Anh ngồi đó, thẳng lưng, gương mặt không chút tì vết. Cô đã quá quen với việc lọc bỏ những tạp âm vô nghĩa. Nhưng hôm nay, có một "tần số" cứ liên tục va đập vào hàng rào phòng thủ của cô.

『Câu 5... Đạo hàm của hàm hợp là cái quái gì nhỉ? Tại sao mình lại ngồi đây thay vì ở sân bóng rổ?』

Khương Trình ngồi cách cô hai dãy ghế, đang vò đầu bứt tai. Vy Anh không cần nhìn cũng hình dung ra vẻ mặt cau có của anh lúc này. Cô khẽ nhếch môi, một hành động kín đáo đến mức giáo viên giám thị cũng không nhận ra.

「Là f

′

(u)⋅u

′

, đồ ngốc.」 – Vy Anh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí cô mang theo chút ý vị trêu chọc.

Ở phía sau, Khương Trình khựng lại. Anh nghe thấy rồi. Giọng nói ấy thanh khiết như nước suối, nhẹ nhàng rót thẳng vào đại não anh. Anh ngước mắt nhìn bóng lưng của Vy Anh. Nắng sớm đậu trên vai áo trắng của cô, tạo nên một đường viền sáng lấp lánh.

『Cậu vừa nói gì cơ? Cậu nghe thấy tôi đang lẩm bẩm sao?』 – Khương Trình "phát sóng" một cách dồn dập, nhịp tim anh tăng nhanh vì hưng phấn.

Vy Anh không đáp lại bằng ý nghĩ nữa. Cô bắt đầu đặt bút viết. Những con số và ký hiệu toán học nhảy múa dưới ngòi bút của cô. Cô biết Khương Trình đang "nghe ké". Cô cố tình suy nghĩ thật chậm, trình bày từng bước giải một cách mạch lạc trong đầu, giống như một giáo viên đang giảng bài cho một học sinh đặc biệt.

「Đặt t=x

2

+1... Suy ra dt=2xdx...」

Khương Trình đờ người ra. Anh nhìn xuống tờ giấy thi trắng tinh của mình, rồi lại lắng nghe dòng tư duy đang tuôn chảy từ phía Vy Anh. Anh không hiểu tại sao mình lại có khả năng này, nhưng cảm giác được chạm vào bộ não thiên tài của hoa khôi khiến anh có một sự thỏa mãn kỳ lạ. Anh bắt đầu chép theo.

Nét chữ của Khương Trình vốn nghuệch ngoạc, nhưng lúc này lại trở nên nắn nót lạ thường.

『Vy Anh... cảm ơn nhé. Cậu đúng là thiên thần cứu nạn.』 – Tiếng lòng của anh vang lên, lần này không còn sự ngông cuồng mà mang theo một chút chân thành hiếm hoi.

Vy Anh cảm thấy lồng ngực mình hơi ấm lên. Cô vốn đã quen với việc bị người khác lợi dụng, nhưng sự biết ơn của Khương Trình có gì đó rất khác. Nó không nịnh bợ, nó chỉ là một sự kết nối thuần túy giữa hai con người đang gian lận một cách tinh vi nhất lịch sử học đường.

「Đừng có mà đắc ý. Lo mà làm câu cuối đi, nó khó hơn nhiều.」 – Vy Anh gửi đi một thông điệp ngắn gọn.

『Câu cuối à? Để xem nào...』 – Khương Trình bắt đầu tập trung. Nhưng thực chất, tâm trí anh không nằm ở đề bài. Anh đang mải ngắm nhìn đôi tai nhỏ nhắn của cô đang ửng hồng dưới nắng. – 『Vy Anh này, tóc của cậu có mùi hoa huệ đúng không? Mỗi khi gió thổi, mùi hương đó lại bay đến chỗ tôi. Nó khiến tôi khó tập trung làm bài lắm đấy.』

Cây bút trong tay Vy Anh trượt đi một đường dài trên giấy. Cô cắn môi, cố gắng giữ cho gương mặt mình không bị biến sắc. Cái tên này... giữa giờ thi mà còn có tâm trí để ngửi mùi tóc của cô sao?

「Im lặng và làm bài đi! Nếu anh còn nghĩ nhăng cuội, tôi sẽ khóa tâm trí lại ngay lập tức.」 – Cô gắt khẽ trong đầu.

Khương Trình khẽ cười thành tiếng, khiến cả phòng thi quay lại nhìn. Anh vội che miệng, giả vờ ho khan.

『Được rồi, hoa khôi đại nhân. Tôi nghe lời cậu. Nhưng mà... cậu đỏ tai rồi kìa. Cậu đang xấu hổ phải không?』

Vy Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim. Cô chưa từng gặp ai "mặt dày" như Khương Trình. Sự tâm linh tương thông này vốn dĩ là một bí mật nghiêm túc, nhưng vào tay anh, nó lại trở thành một trò chơi tình ái đầy kích thích.

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên. Cả lớp thở phào nhẹ nhõm. Vy Anh thu dọn đồ đạc thật nhanh, cô muốn rời khỏi đây trước khi bị ánh mắt của Khương Trình thiêu cháy.

Khi đi ngang qua bàn của anh để lên nộp bài, Vy Anh cố tình không nhìn anh. Nhưng đúng lúc đó, Khương Trình vươn tay ra, giả vờ như đang với lấy tờ giấy thi của mình, nhưng thực chất là để những ngón tay của anh khẽ lướt qua mu bàn tay cô.

Một luồng điện cực mạnh chạy dọc cơ thể Vy Anh. Trong khoảnh khắc va chạm vật lý đó, một đống hình ảnh ùa vào tâm trí cô: Khương Trình ngồi một mình trong căn phòng tối, anh nhìn vào bức ảnh gia đình vắng bóng mẹ, và rồi... là hình ảnh cô đứng dưới sân trường trong ngày khai giảng, rực rỡ và xa xăm.

『Hóa ra... anh đã nhìn tôi từ lâu như thế sao?』 – Vy Anh bàng hoàng suy nghĩ.

Khương Trình cũng khựng lại. Khi chạm vào cô, anh nghe thấy một tiếng thở dài thẳm sâu từ tâm hồn cô, một nỗi buồn mà không một điểm 10 nào có thể khỏa lấp được.

Anh nhìn cô, ánh mắt vốn bất cần giờ đây hiện lên một tia xót xa.

『Này...』 – Tiếng lòng anh vang lên dịu dàng đến mức khiến Vy Anh muốn khóc – 『Cậu không cần phải hoàn hảo đến mức ấy đâu. Mệt thì cứ dựa vào tôi này.』

Vy Anh không nói gì, cô giật tay lại và bước nhanh lên bục giảng. Nhưng trái tim cô đã không còn yên tĩnh được nữa. Thế giới của những tiếng ồn trắng bỗng chốc sụp đổ, nhường chỗ cho một giai điệu trầm ấm, thô ráp nhưng chân thật của Khương Trình.

Phía sau, Khương Trình nhìn theo bóng lưng cô, tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ làn da mịn màng ấy. Anh mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ trêu đùa, mà là sự bảo bọc âm thầm.

Anh chợt nhận ra, bài kiểm tra này, anh không chỉ có được đáp án của những con số, mà dường như anh đã bắt đầu tìm thấy đáp án cho trái tim mình.