Chiều muộn, thư viện trường THPT Thanh Xuân vắng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi nhảy múa trong những vệt nắng cuối ngày xiên qua khe cửa. Mùi giấy cũ quyện với mùi gỗ đàn hương tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ ngoài kia.
Hạ Vy Anh ngồi ở góc khuất nhất của dãy sách văn học. Cô không đọc sách, chỉ lơ đãng nhìn những dòng chữ nhòe đi trước mắt. Tâm trí cô đang rối bời. Sau cái chạm tay đầy "tai nạn" ở giờ thi Toán, cô cảm thấy bức tường phòng ngự bấy lâu nay của mình đang xuất hiện những vết nứt nghiêm trọng.
Cộp.
Tiếng ghế đối diện bị kéo ra. Một mùi hương nam tính pha chút vị khói nhàn nhạt ập tới. Không cần ngẩng đầu, Vy Anh cũng biết đó là ai. Tần số của anh, giờ đây đối với cô, rực rỡ và đặc trưng như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.
Khương Trình ngồi xuống, không mang theo sách vở, chỉ có một hộp sữa dâu đặt nhẹ lên bàn, đẩy về phía cô.
『Uống đi. Cậu học nhiều quá, não sắp bốc cháy rồi kìa.』 – Tiếng lòng của anh vang lên, thong dong và có chút nuông chiều.
Vy Anh ngước mắt nhìn anh. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, những đường nét trên khuôn mặt Khương Trình dường như mềm mại hơn. Đôi mắt anh không còn vẻ bất cần thường ngày mà nhìn cô chăm chú, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc hoa khôi kiêu kỳ.
Cô không cầm hộp sữa, chỉ khẽ đáp lại trong đầu: 「Ai cho phép anh ngồi đây? Đây là khu vực học tập, không phải nơi để anh bày trò.」
Khương Trình chống cằm, khóe môi hơi nhếch lên.
『Cậu lạ thật, Vy Anh. Ngoài miệng thì đuổi tôi, nhưng trong lòng lại đang nghĩ... "Sao anh ta lại biết mình thích sữa dâu nhỉ?". Đúng không?』
Vy Anh giật mình, đôi gò má nhanh chóng nhuộm một lớp hồng nhạt. Cô vội cúi đầu, giả vờ lật trang sách một cách loạn xạ. Đúng là cô đang nghĩ thế. Bí mật nhỏ nhoi về sở thích trẻ con này cô chưa từng nói với ai, kể cả bố mẹ. Thế mà anh lại nghe thấy được.
「Anh... anh là đồ biến thái nghe lén!」 – Cô mắng thầm, nhưng nhịp tim phản chủ lại đập liên hồi.
『Tôi không nghe lén, là do cậu "nói" quá to đấy chứ.』 – Khương Trình khẽ cười, tiếng cười rung động trong lồng ngực anh truyền qua mặt bàn gỗ, chạm vào khuỷu tay cô. – 『Này, Vy Anh. Cảm giác có người nghe thấy mình... thực sự tệ đến thế sao?』
Vy Anh khựng lại. Câu hỏi của anh đột ngột đi sâu vào nỗi lòng của cô. Suốt bao nhiêu năm qua, cô luôn là người nghe thấy mọi thứ: những lời dối trá, những sự ganh ghét, những tạp niệm dơ bẩn của thế gian. Cô chưa bao giờ được "nghe". Cô luôn cô đơn trong thế giới của chính mình, cho đến khi người con trai này xuất hiện, phá vỡ mọi quy tắc và ngang nhiên bước vào tâm trí cô.
Cô nhìn hộp sữa dâu, rồi nhìn bàn tay to lớn, đầy những vết chai nhỏ của Khương Trình đang đặt gần tay cô. Một ý nghĩ liều lĩnh nảy ra. Vy Anh khẽ vươn ngón tay út, chỉ một chút thôi, chạm nhẹ vào cạnh bàn nơi tay anh đang để.
Trong đầu cô, cô thả lỏng hoàn toàn, để một dòng cảm xúc dịu dàng chảy trôi: 「Thực ra... cũng không tệ lắm. Chỉ là tôi chưa quen có người ở bên trong này... cùng với mình.」
Khương Trình sững sờ. Anh không ngờ hoa khôi cao ngạo lại có lúc dịu dàng và thành thật đến thế. Sự chân thành của cô giống như một luồng điện ấm áp, xoa dịu đi những gai góc trong lòng anh. Anh không kìm lòng được, lật bàn tay lại, để lòng bàn tay mình bao trùm lấy những ngón tay nhỏ bé của cô.
Không có nụ hôn nào, không có lời tỏ tình hoa mỹ nào, nhưng trong không gian tâm linh của hai người, một bản giao hưởng ngọt ngào đang trỗi dậy.
『Vy Anh...』 – Giọng anh trầm xuống, vang vọng trong đầu cô như một lời thề nguyện – 『Từ giờ, nếu thế giới ngoài kia quá ồn ào, cậu cứ việc đóng cửa lại. Chỉ cần để một mình tôi ở bên trong là đủ rồi. Tôi sẽ là người canh cổng cho cậu.』
Vy Anh cảm thấy sống mũi mình hơi cay. Cô không rút tay lại. Dưới gầm bàn thư viện, nơi không ai nhìn thấy, hai bàn tay ấy đang đan chặt vào nhau. Một người là hoa khôi hoàn hảo, một người là nam sinh cá biệt, họ ngồi đó như hai pho tượng im lặng, nhưng trong tâm trí, họ đang ôm lấy nhau giữa một biển hoa huệ trắng muốt.
「Cảm ơn anh, Khương Trình.」 – Cô thầm nói, mắt cô lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.
『Cám ơn gì chứ?』 – Anh trêu chọc, cảm nhận được hơi ấm từ cô đang truyền qua da thịt – 『Lát nữa uống hết hộp sữa đó đi, rồi tôi đưa cậu về. Đừng nghĩ đến chuyện từ chối, vì tôi đã nghe thấy cậu đang lo lắng về con đường tối dẫn ra cổng sau rồi.』
Vy Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ trái tim, khiến cả thư viện như bừng sáng. Cô nhận ra rằng, khả năng này không phải là lời nguyền. Nó là nhịp cầu để cô tìm thấy anh – người duy nhất có thể nghe thấy tiếng khóc của cô trong im lặng, và người duy nhất có thể dỗ dành cô mà không cần dùng đến một lời nói nào.
Buổi chiều hôm đó, nắng tắt hẳn trên những giá sách, nhưng trong lòng hai người, một mặt trời mới vừa bắt đầu mọc lên. Một mặt trời mang tên "chúng ta".