MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 4: Phía sau ánh đèn xe và những rung động không tên

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 4: Phía sau ánh đèn xe và những rung động không tên

987 từ · ~5 phút đọc

Cổng sau trường học lúc chạng vạng mang một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, khác hẳn với sự náo nhiệt ở cổng chính – nơi những chiếc xe hơi sang trọng đang chờ sẵn để đón những "cậu ấm cô chiêu". Vy Anh bước đi bên cạnh Khương Trình, duy trì một khoảng cách vừa đủ để nếu có ai nhìn thấy, họ sẽ chỉ nghĩ đây là hai người bạn vô tình đi cùng đường.

Nhưng trong tâm trí họ, khoảng cách ấy hoàn toàn không tồn tại.

Khương Trình dắt chiếc xe motor phân khối lớn màu đen nhám, bước chân anh chậm rãi để phù hợp với nhịp bước của Vy Anh. Dưới ánh đèn đường vàng vọt vừa mới thắp lên, cái bóng của hai người trải dài trên mặt đường, thỉnh thoảng lại lồng vào nhau như một cái ôm ảo ảnh.

『Này, Vy Anh. Cậu đang lo lắng về điều gì vậy? Tôi nghe thấy tiếng "ù ù" trong đầu cậu, giống như một tổ ong bị động ấy.』 – Khương Trình khẽ liếc nhìn cô, tiếng lòng anh vang lên đầy quan tâm.

Vy Anh siết chặt quai cặp, hơi thở cô hơi nặng nề. Càng gần đến nhà, áp lực từ những kỳ vọng của gia đình lại càng lớn dần.

「Sắp đến giờ ăn tối rồi. Bố mình sẽ hỏi về bài kiểm tra Toán, về cuộc thi học sinh giỏi cấp thành phố sắp tới... và cả về việc mình đi cùng ai nữa.」 – Cô thở dài trong tâm tưởng – 「Đôi khi mình ước gì mình có thể tắt hết mọi âm thanh, bao gồm cả suy nghĩ của chính mình.」

Khương Trình dừng lại trước một ngã tư. Anh quay sang nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn hút trọn lấy mọi ưu phiền của cô gái nhỏ. Anh không nói gì, chỉ đột ngột đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt quai cặp của cô.

Vy Anh khựng lại, đôi mắt mở to. Một luồng ấm áp từ bàn tay thô ráp của anh truyền sang, ngay lập tức xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm lấy cô.

『Đừng nghe họ. Lúc đó, cậu cứ nghĩ về tôi là được.』 – Khương Trình mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không có sự ngạo nghễ, chỉ có sự dịu dàng thuần túy – 『Nghĩ về vị kem chanh muối, nghĩ về con đường này, hoặc nghĩ về việc tôi đang ghét cái công thức hóa học chết tiệt kia như thế nào. Tôi sẽ làm "nhiễu sóng" những áp lực của cậu. Được không?』

Vy Anh không rút tay lại. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh qua lòng bàn tay, nó mạnh mẽ và kiên định.

「Khương Trình... cảm ơn anh.」 – Cô khẽ đáp, âm thanh trong đầu cô lúc này nhẹ nhàng như cánh hoa rơi trên mặt hồ – 「Nhưng anh không sợ sao? Nếu gia đình tôi biết, họ sẽ...」

『Sợ?』 – Khương Trình bật cười, anh buông tay cô ra để đội mũ bảo hiểm cho cô, cử chỉ vô cùng cẩn thận như đang bảo vệ một báu vật dễ vỡ – 『Khương Trình tôi từ nhỏ đến lớn chỉ biết sợ mình không đủ thú vị thôi. Còn việc bảo vệ một cô gái... đó là bản năng rồi. Lên xe đi, hoa khôi. Tôi sẽ đưa cậu về đến tận "lâu đài", nhưng bằng con đường vòng dài nhất mà tôi biết.』

Vy Anh khẽ mỉm cười, cô leo lên phía sau xe của anh. Khi chiếc xe khởi động, tiếng động cơ gầm rú dường như lấn át hết mọi âm thanh ồn ã của phố thị. Theo bản năng, Vy Anh vòng tay ôm nhẹ lấy eo Khương Trình, đầu tựa vào tấm lưng rộng vững chãi của anh.

Chiếc xe lao đi trong gió đêm. Vy Anh nhắm mắt lại, tận hưởng mùi hương bạc hà mát lạnh từ áo khoác của anh.

Lúc này, trong đầu cô không còn những tiếng đố kỵ của bạn bè, không còn tiếng thúc giục của bố mẹ. Chỉ còn lại tiếng lòng của Khương Trình, vang lên như một bản nhạc lo-fi êm đềm:

『Vy Anh, tóc cậu thơm quá... Đừng buông tay nhé, tôi sẽ lái chậm thôi, để con đường này dài thêm một chút nữa.』

Vy Anh siết chặt vòng tay hơn một chút, cô thầm nghĩ: 「Tôi sẽ không buông đâu. Ít nhất là ngay lúc này... hãy để tôi được là chính mình trong thế giới của anh.」

Chiếc xe mô tô lướt qua những con phố rực rỡ ánh đèn, mang theo hai linh hồn đang dần tìm thấy sự đồng điệu. Họ đi qua những quán ăn vỉa hè nghi ngút khói, qua những công viên vắng người, vẽ nên một hành trình bí mật mà chỉ có những trái tim "tương thông" mới có thể hiểu được.

Đến khi chiếc xe dừng lại cách biệt thự nhà họ Hạ một đoạn ngắn, Vy Anh bước xuống, trả lại mũ bảo hiểm cho anh. Cô nhìn căn nhà tráng lệ nhưng u tối trước mặt, rồi nhìn chàng trai đang ngồi trên xe với ánh mắt lấp lánh dưới ánh trăng.

「Mai gặp lại nhé, Khương Trình.」

Khương Trình gật đầu, anh không rời đi ngay mà đợi cô vào tận trong cổng. Trước khi cô khuất sau cánh cửa lớn, anh gửi đi một ý nghĩ cuối cùng của buổi tối:

『Ngủ ngon, hoa khôi của tôi. Trong mơ... đừng có mà học bài đấy. Hãy mơ về buổi chiều nay thôi.』

Vy Anh bước vào nhà, môi vẫn vương nụ cười mỉm. Lần đầu tiên trong đời, cô thấy ngôi biệt thự này không còn quá lạnh lẽo. Bởi vì cô biết, ở một nơi nào đó ngoài kia, có một người đang giữ "tần số" của cô, sẵn sàng lắng nghe cô bất cứ lúc nào.