Sáng thứ Ba, không khí tại lớp 12A1 có gì đó rất khác thường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cuối lớp, nơi Khương Trình đang... ngồi thẳng lưng, tay cầm một cuốn sách giáo khoa Anh văn thay vì gục đầu ngủ hay bấm điện thoại dưới gầm bàn như mọi khi.
Tin đồn về việc "Hoa khôi và Kẻ cá biệt" đi cùng nhau chiều qua đã bắt đầu râm ran, dù chưa ai có bằng chứng xác thực. Sự im lặng giữa họ trong lớp giống như một mặt hồ phẳng lặng, nhưng bên dưới là những đợt sóng ngầm mãnh liệt của những luồng tư duy.
Vy Anh ngồi ở bàn đầu, lật giở trang sách, môi khẽ cong lên. Cô biết Khương Trình đang khổ sở thế nào với những cấu trúc câu điều kiện loại 3.
『Cái gì mà "If I had known..." rồi lại "would have..."? Tại sao người ta không nói thẳng ra cho xong? Vy Anh, cậu cố tình chọn môn này để hành hạ tôi đúng không?』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên đầy ai oán, giống như một con sư tử bị nhốt trong lồng sắt mang tên "Ngữ pháp".
Vy Anh khẽ chống cằm, cô không quay lại, nhưng giọng nói trong tâm trí cô lại vô cùng nhàn nhã:
「Đó là bài tập về nhà cô giáo giao. Nếu anh không hoàn thành, chiều nay đừng hòng tôi cho anh mượn tập tài liệu ôn thi học sinh giỏi.」
Khương Trình thở hắt ra một hơi dài, tiếng động khiến cậu bạn ngồi cạnh giật mình hỏi thăm: "Này Trình, ông bị làm sao thế? Nay trúng tà à?"
"Lo việc của ông đi." – Trình gắt nhẹ, nhưng ngay lập tức, trong đầu anh lại dịu dàng "phát sóng" về phía bàn đầu – 『Dữ dằn quá đấy, hoa khôi. Cậu đang dùng quyền lực của "người kèm cặp" để bắt nạt tôi sao? Nhưng mà... vẻ mặt nghiêm túc của cậu lúc này, nhìn từ phía sau qua kẽ tóc... trông cũng đáng yêu phết.』
Vy Anh khựng lại. Cô biết anh đang cố tình dùng những lời khen ngợi để đánh lạc hướng cô. Cô khẽ hắng giọng, cố gắng xua tan sự ấm áp vừa nhen nhóm.
「Tập trung vào trang 42. Đừng có mà nhìn bậy bạ. Tôi nghe thấy hết đấy.」
『Nghe thấy gì cơ?』 – Khương Trình cười thầm, một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên mặt. – 『Nghe thấy tôi đang nghĩ về việc... tối qua lúc xuống xe, cậu đã nhìn tôi rất lâu sao? Hay nghe thấy tôi đang nghĩ về việc muốn dắt cậu đi trốn học vào tiết sinh hoạt cuối tuần?』
Vy Anh cảm thấy gương mặt mình bắt đầu nóng bừng. Để che giấu sự bối rối, cô đột ngột đứng dậy, cầm lấy bình nước bước ra khỏi lớp.
Khi đi ngang qua bàn của Khương Trình, cô cố tình đi thật sát. Một cơn gió nhẹ từ tà áo dài của cô lướt qua mặt anh, mang theo mùi hương hoa huệ đặc trưng. Vy Anh không nhìn anh, nhưng trong đầu cô lại nảy ra một ý nghĩ tinh quái:
「Nếu anh làm đúng hết 10 câu trắc nghiệm này, chiều nay tôi sẽ cho phép anh... nắm tay tôi 5 phút ở thư viện.」
Rầm!
Chiếc ghế của Khương Trình suýt đổ nhào. Anh ngước mắt nhìn bóng lưng thanh mảnh của Vy Anh đang khuất sau cánh cửa lớp. Cả lớp kinh ngạc nhìn gã nam sinh cá biệt vừa mới thẫn thờ giờ đây lại cuồng nhiệt vớ lấy cây bút, bắt đầu tra từ điển như thể tính mạng anh phụ thuộc vào đống bài tập kia.
『Vy Anh! Cậu nói thật đấy nhé? Quân tử nhất ngôn! 5 phút thôi à? Sao keo kiệt thế?』 – Tiếng lòng của anh gào thét một cách phấn khích.
Vy Anh đang đứng ở cây nước ngoài hành lang, khẽ bật cười thành tiếng. Cô cầm bình nước mát lạnh áp vào má để hạ hỏa. Trò chơi "mèo vờn chuột" này, hóa ra lại thú vị hơn cô tưởng. Cô không còn là một Vy Anh cô độc chịu đựng những tiếng ồn độc hại nữa, cô đang cùng anh tạo ra một thế giới âm thanh của riêng hai người.
Đúng lúc đó, một nhóm nữ sinh trong lớp bước đến, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
"Vy Anh, nãy thấy cậu đi ngang qua bàn Khương Trình, hắn ta lại chọc ghẹo gì cậu à?" – Một cô gái lên tiếng, giọng điệu mang vẻ lo lắng giả tạo.
Vy Anh thu lại nụ cười, trở về vẻ mặt hoa khôi lạnh lùng thường ngày.
"Không có gì, chỉ là cậu ấy hỏi bài thôi." – Cô trả lời ngắn gọn rồi bước đi.
Nhưng trong đầu cô, Vy Anh lại thầm nói với Khương Trình: 「Có vẻ như mọi người đang nghi ngờ rồi đấy. Anh liệu mà diễn cho đạt vào, đồ quậy phá.」
『Nghi ngờ thì sao? Tôi còn muốn cho cả thế giới biết cậu là "gia sư riêng" của tôi nữa cơ.』 – Khương Trình đáp lại, giọng điệu đầy tự hào – 『Nhưng mà... tôi làm xong 10 câu rồi nhé. Cậu chuẩn bị tinh thần cho "5 phút" chiều nay đi.』
Vy Anh bước vào lớp, tim đập nhanh. Cô biết mình vừa tự tay mở ra một cánh cửa mà chính cô cũng không biết sẽ dẫn đến đâu. Sự ngọt ngào này giống như một liều thuốc gây nghiện, khiến cô vừa sợ hãi vừa khao khát.
Cả một buổi sáng còn lại, không gian giữa hai người dường như đặc quánh lại bởi sự chờ đợi. Khương Trình thi thoảng lại nhìn lên, Vy Anh thi thoảng lại "nghe" thấy tiếng anh đang lẩm nhẩm đếm ngược thời gian đến giờ tan trường.
Sự bình yên giả tạo của trường học vẫn thế, nhưng bên dưới mặt hồ ấy, một cơn bão mang vị ngọt của sữa dâu và hương bạc hà đang dần thành hình.