Chiều nay, thư viện vắng lặng một cách lạ lùng. Có lẽ vì cơn mưa bóng mây ngoài kia khiến nhiều người vội vã về sớm. Hạ Vy Anh ngồi ở vị trí cũ, giữa những giá sách cao ngất ngưởng phủ đầy bụi thời gian. Cô đang mở một cuốn sách vật lý, nhưng mười phút rồi cô vẫn chưa lật sang trang mới.
Mọi giác quan của cô đều đang tập trung vào tiếng bước chân đang tiến gần. Nặng nề, dứt khoát và mang theo một sự nóng nảy không hề che giấu.
Khương Trình xuất hiện, trên tay cầm tờ giấy bài tập Anh văn nhăm nhúm nhưng mười câu trắc nghiệm đều được khoanh tròn một cách quyết liệt. Anh không nói một lời, chỉ đặt tờ giấy lên bàn, rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự cợt nhả, nó nóng rực như muốn thiêu cháy lớp vỏ bọc bình thản của Vy Anh.
『Tôi làm xong rồi. Không sai một câu.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền – 『Vy Anh, 300 giây của tôi. Bắt đầu từ bây giờ.』
Vy Anh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Cô chậm rãi gập cuốn sách lại, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ. Cô vốn định trêu chọc anh thêm một chút, nhưng khi nghe thấy tiếng nhịp tim dồn dập của anh đang vọng sang qua tần số tâm linh, cô nhận ra anh không hề đùa.
Cô khẽ gật đầu, cánh tay nhỏ nhắn đẩy về phía trước, lòng bàn tay ngửa lên như một sự chấp thuận thầm lặng.
Khương Trình không chần chừ. Anh vươn tay ra, bao trọn lấy bàn tay cô.
Nếu như lần chạm trước đó chỉ là sự vô tình, thì lần này là một sự chiếm hữu có ý thức. Bàn tay anh to lớn, hơi thô ráp với những vết chai nhỏ, nhưng lại mang theo một nhiệt lượng khiến Vy Anh run rẩy. Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng dư chấn mạnh mẽ quét qua tâm trí cả hai.
『... Ấm quá.』 – Đó là suy nghĩ đầu tiên của Khương Trình. Anh không thể tin được một cô gái nhìn có vẻ lạnh lùng như băng tuyết lại có làn da mềm mại và ấm áp đến thế. – 『Vy Anh, cậu có nghe thấy không? Tim tôi... nó đang muốn nổ tung đây này.』
Vy Anh nhắm mắt lại. Cô không chỉ nghe thấy tiếng lòng anh, mà dường như cô đang cảm nhận được cả dòng máu đang chảy trong huyết quản của anh. Sự tương thông lúc này đạt đến mức cực độ. Cô thấy mình như đang đứng giữa một cánh đồng lộng gió, nơi Khương Trình là điểm tựa duy nhất giữ cho cô không bị cuốn đi.
「Tôi nghe thấy rồi...」 – Vy Anh thầm đáp, giọng nói trong đầu cô trở nên yếu ớt và ngọt ngào lạ thường – 「Nó đập nhanh quá, Khương Trình. Anh làm tôi... cũng thấy rối loạn theo.」
Khương Trình khẽ siết nhẹ những ngón tay cô, đan lồng ngón tay mình vào giữa những kẽ tay cô. Một sự gắn kết tuyệt đối. Anh hơi cúi người xuống, thu hẹp khoảng cách giữa hai gương mặt. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng hơi thở của hai người hòa quyện.
『Nếu tôi nói... tôi không muốn buông tay sau 5 phút thì sao?』 – Ánh mắt Khương Trình khóa chặt lấy đôi môi hơi hé mở của cô – 『Hạ Vy Anh, cậu là người đã gieo cái "lời nguyền" này vào đầu tôi, cậu phải có trách nhiệm chứ?』
Vy Anh không tránh né. Cô cảm thấy một sự dũng cảm chưa từng có đang trỗi dậy. Cô dùng bàn tay còn lại, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh, vuốt ve những đốt xương ngón tay mạnh mẽ.
「Trách nhiệm của tôi... là giữ cho anh không được phép nghĩ về cô gái nào khác ngoài tôi. Anh có làm được không?」
Khương Trình sững sờ. Đây là lần đầu tiên Vy Anh thể hiện sự "chiếm hữu" một cách công khai như vậy. Sự kiêu ngạo của hoa khôi khi yêu lại mang một vị ngọt lịm như mật ong rừng. Anh không kìm được mà bật cười khẽ, một âm thanh trầm ấm rung động từ lồng ngực.
『Trong đầu tôi từ lâu đã chẳng còn chỗ cho ai khác rồi, đồ ngốc.』 – Anh nói, đồng thời đưa bàn tay đang nắm của cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên những đầu ngón tay thanh mảnh – 『Cả thế giới này là tiếng ồn trắng, chỉ có cậu là giai điệu duy nhất tôi muốn nghe.』
Vy Anh cảm thấy một luồng điện chạy từ đầu ngón tay thẳng vào tim. Cô cúi đầu, mái tóc dài che đi khuôn mặt đang đỏ bừng. 5 phút tưởng chừng như rất dài, nhưng trong sự giao thoa của hai tâm hồn, nó trôi qua chỉ như một cái chớp mắt.
Chiếc đồng hồ trên tường điểm phút thứ sáu.
Vy Anh khẽ nhúc nhích ngón tay, định rút lại, nhưng Khương Trình đã nhanh hơn một bước. Anh giữ chặt lấy tay cô, lắc đầu.
"Hết giờ rồi, Khương Trình." – Cô khẽ lên tiếng bằng giọng thật, âm thanh trong trẻo hơi run rẩy.
Khương Trình nhìn cô, đôi mắt tràn ngập sự si mê và kiên định. Anh không dùng tâm trí nữa, mà dùng giọng nói trầm khàn của mình để đáp lại:
"Tôi là học sinh kém, Vy Anh. Tôi không biết đếm."
Vy Anh nhìn anh, rồi lại nhìn hai bàn tay đang đan chặt không rời. Cô nhận ra, giữa họ giờ đây không chỉ là sự "tâm linh tương thông" do định mệnh sắp đặt, mà là một sự gắn kết do chính họ lựa chọn.
Ngoài kia, cơn mưa rào đã tạnh, để lại những hạt nước lấp lánh trên kẽ lá. Trong thư viện, hai người vẫn ngồi đó, im lặng nhưng tâm trí họ đang kể cho nhau nghe những câu chuyện tình dài vô tận, nơi không có lời nói dối, chỉ có sự chân thành đến mức "ngọt chết người".