Sáng thứ Tư, lớp 12A1 đón nhận một vị khách không mời mà đến ngay trước giờ vào lớp. Đó là Hoàng Nam – đội trưởng đội bóng rổ, nam thần của khối 11, người vẫn luôn công khai theo đuổi Hạ Vy Anh bằng những bó hoa hồng đắt tiền và những lời tán tỉnh hào nhoáng.
Hoàng Nam đứng trước cửa lớp, tay cầm một ly trà trái cây cao cấp, trên mặt nở nụ cười mà cậu ta cho là tỏa nắng nhất.
"Vy Anh, mình nghe nói dạo này cậu ôn thi vất vả lắm. Ly nước này mình đặt riêng vị ít đường cậu thích đấy."
Cả lớp bắt đầu xì xào. Đám con gái nhìn Vy Anh với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Vy Anh vẫn ngồi bất động ở bàn đầu, cô khẽ thở dài. Trong đầu cô lúc này, tiếng lòng của Hoàng Nam vang lên chói tai như tiếng cào trên mặt kính:
「Đúng là hoa khôi, nhìn góc nào cũng đẹp. Chỉ cần mình kiên trì thêm chút nữa, chắc chắn cô ta sẽ đổ thôi. Bố mình bảo nhà họ Hạ đang tìm đối tác liên kết, mình mà quen được Vy Anh thì đúng là một mũi tên trúng hai đích.」
Vy Anh cảm thấy buồn nôn. Sự giả tạo ẩn sau vẻ ngoài lịch lãm kia khiến cô chỉ muốn đứng dậy rời đi ngay lập tức. Nhưng trước khi cô kịp từ chối, một luồng áp suất thấp đột ngột tràn tới từ phía sau.
Khương Trình bước vào lớp, vai đeo cặp hững hờ, tay đút túi quần. Anh không thèm liếc nhìn Hoàng Nam một cái, nhưng "sóng" tâm linh từ anh phát ra mãnh liệt đến mức Vy Anh cảm thấy như da thịt mình bị châm chích.
『Trà trái cây? Ít đường?』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, trầm đục và nồng nặc mùi thuốc súng – 『Nực cười. Cậu ấy ghét nhất là uống trà trái cây buổi sáng vì nó làm cậu ấy bị xót dạ dày. Cậu ấy thích sữa dâu ấm, thằng ngu ạ.』
Khương Trình đi ngang qua, cố tình dùng vai huých mạnh vào Hoàng Nam khiến ly nước trên tay cậu ta suýt đổ.
"Tránh đường cái." – Khương Trình gằn giọng bằng tiếng thật, lạnh lùng như băng mỏng.
"Này, cậu làm cái gì thế hả?" – Hoàng Nam nóng mặt, định lao tới nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm của Khương Trình, cậu ta lại chần chừ.
Khương Trình không dừng lại, anh bước thẳng tới bàn của Vy Anh. Trước sự ngỡ ngàng của cả lớp, anh lấy trong túi áo khoác ra một hộp sữa dâu vẫn còn ấm, đặt "cạch" một cái lên bàn cô, ngay bên cạnh ly trà của Hoàng Nam.
『Uống cái này đi. Đừng có chạm vào mấy thứ rác rưởi kia.』 – Anh nói trong đầu cô, giọng điệu mang một sự chiếm hữu không hề che giấu.
Vy Anh ngước nhìn anh, đôi mắt trà long lanh hiện lên vẻ thích thú kín đáo. Cô chưa từng thấy Khương Trình ghen, và hóa ra, bộ dạng này của anh lại khiến cô thấy... cực kỳ dễ thương.
「Khương Trình, anh đang ghen đấy à?」 – Vy Anh khẽ gửi đi một tín hiệu trêu chọc.
Khương Trình ngồi xuống chỗ của mình, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào gáy của Vy Anh.
『Ghen? Với cái thằng chỉ biết dùng tiền của bố mẹ để tán gái đó á? Tôi chỉ là không muốn cậu bị ô nhiễm bởi những suy nghĩ bẩn thỉu của nó thôi.』 – Anh khựng lại một chút, rồi giọng nói trong tâm trí đột ngột trở nên khàn đặc – 『Vy Anh, nhìn tôi này. Đừng nhìn nó.』
Vy Anh không quay đầu, cô cầm hộp sữa dâu lên, cắm ống hút và thong thả uống một ngụm. Vị ngọt ấm lan tỏa, xoa dịu cái lạnh lẽo của buổi sáng. Cô khẽ nghiêng đầu, để lộ nốt ruồi nhỏ dưới mắt mà Khương Trình hằng khao khát.
「Sữa dâu rất ngon. Cảm ơn anh.」
Lúc này, Hoàng Nam đứng ở cửa lớp cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi. Cậu ta hậm hực đặt ly trà xuống bàn giáo viên rồi bỏ đi. Cả lớp bắt đầu bùng nổ những lời bàn tán: "Trời ơi, Khương Trình vừa mới tặng sữa cho Vy Anh sao?", "Họ thực sự có gì đó à?".
Khương Trình nghe thấy hết những lời đó, và lần đầu tiên, anh không cảm thấy chúng phiền phức. Anh gối đầu lên tay, nhìn bóng lưng Vy Anh, trong lòng tràn ngập một cảm giác chiến thắng trẻ con.
『Này hoa khôi...』 – Tiếng lòng anh vang lên, nhẹ nhàng như hơi thở – 『Chiều nay không cần 5 phút nữa. Tôi muốn cả buổi chiều. Tôi sẽ dạy cậu cách... ném bóng rổ. Để lần sau nếu có thằng nào làm phiền, cậu cứ việc ném bóng vào mặt nó.』
Vy Anh khẽ bật cười, bờ vai run run theo nhịp điệu.
「Anh dạy tôi ném bóng, hay là muốn mượn cớ để ôm tôi từ phía sau?」
Khương Trình sững người, mặt anh đỏ ửng lên chỉ trong một giây. Anh không ngờ Vy Anh lại "đọc" được ý đồ đen tối của mình nhanh đến thế.
『Cậu... cậu nghe nhầm rồi! Tôi là người chính trực!』 – Anh gào lên trong đầu để che giấu sự bối rối, nhưng nhịp tim "thình thịch" liên hồi đã bán đứng anh hoàn toàn.
Vy Anh xoay xoay hộp sữa dâu trên tay, lòng thầm nghĩ: 「Khương Trình, anh chính trực hay không tôi không biết. Nhưng nhịp tim của anh... ngọt hơn cả sữa dâu rồi.」
Buổi học hôm đó, nắng vẫn vàng, tiếng ve vẫn kêu, nhưng giữa hai người dường như đã có một sợi dây tơ hồng vô hình được thắt lại chặt hơn. Một người giả vờ học bài, một người giả vờ ngủ, nhưng tâm trí họ thì đang nắm tay nhau đi dạo giữa những tầng mây xanh biếc của tuổi thanh xuân.