MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 8: Khoảng cách giữa những nhịp thở

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 8: Khoảng cách giữa những nhịp thở

1,037 từ · ~6 phút đọc

Sân bóng rổ phía sau nhà thi đấu vào giờ tan học là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn tiếng còi xe, không còn những ánh mắt soi mói của đám bạn, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua những mắt lưới sắt và tiếng bóng đập xuống mặt sàn xi măng vang dội: Thình thịch. Thình thịch.

Âm thanh đó giống hệt như tiếng tim đập của Khương Trình lúc này.

Hạ Vy Anh đứng giữa sân, cô đã thay bộ áo dài đồng phục bằng một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans năng động. Mái tóc dài được buộc cao thành đuôi ngựa, để lộ chiếc cổ trắng ngần và đôi vai thanh mảnh. Khương Trình đứng cách đó vài bước, xoay quả bóng trên đầu ngón tay, nhưng thực chất ánh mắt anh đang "dính" chặt vào làn da rịn một chút mồ hôi của cô.

『Trông cậu thế này... còn nguy hiểm hơn cả lúc mặc áo dài.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, trầm thấp và có chút khàn đặc – 『Vy Anh, cậu có biết là tôi đang phải cố gắng lắm mới không lao đến ôm lấy cậu không?』

Vy Anh hơi giật mình, cô khẽ liếc nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ thách thức.

「Anh thử xem? Chẳng phải anh nói là dạy tôi ném bóng sao? Hay là 'đội trưởng' chỉ biết đứng đó và nghĩ bậy?」

Khương Trình bật cười, anh bước tới phía sau cô. Anh không đứng đối diện mà chọn cách đứng sát ngay sau lưng Vy Anh. Một luồng nhiệt lượng từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, mang theo mùi hương bạc hà và nắng ấm đặc trưng.

"Cầm bóng bằng cả hai tay." – Anh nói bằng giọng thật, hơi thở ấm áp phả vào tai cô khiến Vy Anh rùng mình.

Anh bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô trên quả bóng cam. Đôi tay anh to lớn, bao trọn lấy tay cô, dẫn dắt từng ngón tay đặt đúng vị trí. Vy Anh cảm thấy lưng mình dán sát vào lồng ngực vững chãi của anh, đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim anh đang gõ nhịp liên hồi.

『Tim cậu... cũng đang đập nhanh lắm, Vy Anh.』 – Khương Trình thì thầm trong tâm trí cô, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng – 『Cậu không giấu được tôi đâu. Tần số của cậu đang rối loạn hết cả rồi.』

Vy Anh cắn môi, cô cố ý ngả người ra sau một chút, dựa hẳn vào anh, để mặc cho sự tiếp xúc này thiêu đốt mọi dây thần kinh.

「Là vì anh đứng gần quá thôi. Khương Trình, anh cố tình đúng không?」

『Phải, tôi cố tình.』 – Anh thừa nhận một cách trơ trẽn, đồng thời hơi cúi đầu, cằm tựa nhẹ lên vai cô – 『Tôi muốn biết giới hạn chịu đựng của cậu đến đâu. Và của tôi... đến đâu.』

Khương Trình dẫn dắt tay cô nâng quả bóng lên cao. Tư thế này khiến cơ thể hai người càng dính chặt vào nhau hơn. Vy Anh cảm nhận được bắp tay rắn chắc của anh đang gồng nhẹ, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ nơi hai làn da chạm nhau.

"Nhắm vào vành rổ. Đừng nhìn bóng, hãy nhìn vào mục tiêu." – Anh hướng dẫn, nhưng ánh mắt anh lại chỉ dán vào góc nghiêng thần thánh của cô.

Trong một khoảnh khắc, thế giới xung quanh dường như ngưng đọng. Không còn tiếng bóng, không còn tiếng gió, chỉ còn hai linh hồn đang rung động trên cùng một tần số.

『Vy Anh...』 – Tiếng lòng anh trở nên dịu dàng đến nao lòng – 『Cậu có nghe thấy tôi đang nói gì không? Không phải bằng tai, mà bằng thứ mà cậu vẫn luôn nghe thấy ấy.』

Vy Anh khẽ nhắm mắt. Cô nghe thấy. Trong sâu thẳm tâm trí anh, không phải là những ý nghĩ trêu ghẹo nữa. Đó là một nỗi khao khát được che chở, một lời hứa thầm lặng rằng anh sẽ luôn đứng sau lưng cô như thế này, để cô có thể yên tâm mà hướng về phía mục tiêu của mình.

『Tôi thích cậu. Không phải vì cậu là hoa khôi, cũng không phải vì cậu giỏi giang. Chỉ vì... cậu là người duy nhất nghe thấy tôi giữa thế giới ồn ào này.』

Vy Anh run rẫy. Cô buông lỏng tay, quả bóng rơi xuống sàn, lăn lông lốc ra xa nhưng không ai quan tâm. Cô xoay người lại trong vòng tay vẫn đang mở rộng của anh.

Ở khoảng cách gần đến mức hai đầu mũi chạm nhau, Vy Anh ngước nhìn Khương Trình. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, cô thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh.

「Tôi cũng vậy.」 – Cô đáp lại bằng ý nghĩ, một câu trả lời ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành của một trái tim từng bị tổn thương bởi những tiếng ồn – 「Cảm ơn anh vì đã là 'giai điệu' của riêng tôi.」

Khương Trình không kìm lòng được nữa. Anh vòng tay qua eo cô, kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Đây không còn là "5 phút" hay "trò chơi mèo vờn chuột". Đây là sự thừa nhận.

Vy Anh vòng tay qua cổ anh, vùi đầu vào hõm vai Khương Trình. Cô nghe thấy tiếng anh thở hắt ra một cách nhẹ nhõm, và rồi là một suy nghĩ đầy sự nuông chiều vang lên:

『Từ nay về sau, thằng nào tặng trà trái cây nữa, cứ để tôi xử lý. Cậu chỉ việc uống sữa dâu của tôi và làm hoa khôi của riêng tôi thôi, rõ chưa?』

Vy Anh mỉm cười, nước mắt khẽ rịn ra vì hạnh phúc.

「Rõ rồi, đồ quậy phá của tôi.」

Bóng tối dần buông xuống sân trường, nhưng giữa hai người, một thứ ánh sáng khác đang bắt đầu rực rỡ hơn bao giờ hết. Hồi 1 của họ đã khép lại bằng một cái ôm dưới hoàng hôn, mở ra những chương tiếp theo đầy ngọt ngào nhưng cũng không ít thử thách đang chờ đợi phía trước.