Sáng thứ Năm, Hạ Vy Anh xuất hiện tại cổng trường trong chiếc xe hơi đen bóng loáng của gia đình. Bước xuống xe, cô vẫn là một hoa khôi băng giá với chiếc áo dài phẳng phiu không một nếp gấp. Nhưng nếu ai đó có thể nhìn thấy bên dưới lớp vải lụa ấy, họ sẽ thấy một vết lằn đỏ nhạt ở cổ tay – hệ quả của việc bị mẹ cô siết chặt trong buổi tranh luận đêm qua về bảng điểm khảo sát.
「9.8 điểm Văn? Vy Anh, con có biết vị trí của con là ở đâu không? Nhà họ Hạ không chấp nhận sự thụt lùi.」
Tiếng nói của mẹ cô không phải là tiếng lòng, mà là những âm thanh thực tế, sắc lẹm như dao cạo, vẫn còn âm vang trong đầu Vy Anh suốt từ tối qua đến giờ. Cô bước đi trên hành lang, cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu.
Bỗng nhiên, một luồng sóng ấm áp, hơi ngông cuồng và mang theo vị mặn của kem chanh muối quen thuộc ập đến, xé tan bầu không khí u ám đang bao vây cô.
『Này, thiên thần nhỏ. Sáng nay cậu bị làm sao thế? Tần số của cậu nghe như một bản nhạc buồn của Chopin vậy, u sầu đến mức tôi không ngủ tiếp được đây này.』
Vy Anh khựng lại. Ở phía cuối hành lang, Khương Trình đang dựa lưng vào tường, tay cầm một chai nước khoáng, mắt nhìn lơ đãng lên trần nhà nhưng tâm trí thì đang dán chặt vào cô.
Vy Anh khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao để đối phó với những học sinh khác đang đi ngang qua.
「Tôi không sao, Khương Trình. Chỉ là hơi thiếu ngủ một chút.」
Khương Trình không tin. Anh bước tới, đi song song với cô. Anh không chạm vào cô – vì anh biết cô đang phải giữ hình tượng – nhưng anh cố ý đi thật gần để vai hai người sượt nhẹ vào nhau qua lớp không khí.
『Nói dối. Tôi nghe thấy tiếng khóc của cậu. Không phải tiếng khóc bằng miệng, mà là tâm hồn cậu đang co rúm lại.』 – Khương Trình trầm giọng trong tâm trí cô, một sự thấu hiểu xuyên thấu khiến Vy Anh suýt chút nữa là rơi nước mắt ngay tại chỗ. – 『Là vì chuyện gia đình đúng không? Hay vì đống điểm số rác rưởi kia?』
Vy Anh cúi đầu, mái tóc dài che đi đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ.
「Mẹ tôi muốn tôi phải hoàn hảo. Luôn luôn là như vậy. Khương Trình, đôi khi tôi thấy mình giống như một con búp bê sứ trong tủ kính, đẹp đẽ nhưng không có quyền được vỡ.」
Khương Trình khựng lại. Một sự xót xa mãnh liệt bùng lên trong lòng anh, mạnh đến mức Vy Anh cảm thấy lồng ngực mình cũng nhói đau theo anh. Anh đột ngột rẽ hướng, nắm lấy khuỷu tay cô, kéo cô vào một ngách nhỏ giữa nhà kho và phòng thí nghiệm – nơi vắng người qua lại.
"Nhìn tôi này." – Anh nói bằng giọng thật, thấp nhưng đầy uy lực.
Vy Anh ngước lên. Trong không gian chật hẹp, Khương Trình chống hai tay lên tường, bao bọc lấy cô trong thế giới riêng của anh.
『Nghe này, Hạ Vy Anh.』 – Tiếng lòng anh vang lên, kiên định như một lời thề – 『Nếu thế giới này bắt cậu phải là sứ, thì tôi sẽ là người lót nhung cho cái tủ kính đó. Nếu cậu muốn vỡ, cứ việc vỡ trong lòng tôi. Không ai có quyền bắt cậu phải cười khi cậu đang đau cả.』
Vy Anh nhìn anh, những giọt nước mắt kiềm chế bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên má. Khương Trình vươn tay, dùng ngón cái lau nhẹ đi giọt nước mắt ấy. Cử chỉ của anh thô lỗ thường ngày nhưng lúc này lại nhẹ nhàng đến lạ kỳ.
"Đừng khóc. Cậu khóc, tim tôi đau đến mức không thở nổi." – Anh thầm thì.
Vy Anh vòng tay ôm lấy eo anh, vùi đầu vào ngực Khương Trình, hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc. Đây là "vết nứt" đầu tiên trên mặt hồ phẳng lặng của cô, và nó lại mang một vị ngọt ngào kỳ lạ.
「Anh... anh hứa rồi đấy nhé. Sẽ lót nhung cho tôi...」
Khương Trình siết chặt vòng tay, anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.
『Hứa. Cho dù cả thế giới này có ồn ào đến đâu, tôi cũng sẽ chỉ nghe thấy tiếng cậu. Và tôi sẽ bảo vệ cái "vết nứt" đó của cậu đến cùng.』
Họ đứng đó, giữa một góc tối của trường học, nơi ánh sáng hoàn hảo không chạm tới được. Nhưng chính trong bóng tối ấy, Vy Anh lại tìm thấy sự tự do thực sự. Cô nhận ra rằng, trò chơi "mèo vờn chuột" này đã không còn là một cuộc dạo chơi. Cô đã hoàn toàn "sa lưới" vào sự dịu dàng của anh, và anh, cũng đã tự nguyện bị giam cầm trong nỗi buồn của cô.
Đúng lúc đó, tiếng chuông vào lớp vang lên chói tai. Vy Anh vội vàng rời khỏi vòng tay anh, dùng khăn tay lau khô mặt.
「Vào lớp thôi, đồ quậy phá. Nếu anh bị muộn nữa là thầy giám thị sẽ không để yên đâu.」
Khương Trình nhếch môi cười, vẻ bất cần thường ngày quay trở lại.
『Biết rồi, hoa khôi. Nhưng tối nay... tôi dẫn cậu đi ăn món này ngon lắm. Không phải nhà hàng sang trọng, nhưng bảo đảm cậu sẽ thích.』
Vy Anh mỉm cười, một nụ cười thực sự ấm áp.
「Được, tôi chờ anh.」
Hai người bước ra khỏi ngách tối, trở lại với đám đông. Vy Anh lại là cô hoa khôi hoàn hảo, Khương Trình lại là kẻ cá biệt đội sổ. Nhưng giữa họ, một bí mật mới vừa được hình thành, sâu đậm và bền vững hơn bất cứ cấu trúc logic nào trên đời.