Phố lên đèn, không gian tràn ngập tiếng còi xe và mùi thức ăn từ các sạp hàng rong ven đường. Khương Trình đỗ chiếc motor cũ kỹ trước một con hẻm nhỏ nằm sâu trong khu phố cổ. Đây là nơi mà những chiếc xe Limousine của gia đình họ Hạ chưa bao giờ chạm bánh tới.
Vy Anh bước xuống xe, lúng túng nhìn quanh. Cô vẫn mặc bộ đồng phục sau giờ học thêm, trông cô như một đóa hoa ly lạc vào giữa một khu vườn dại.
"Chúng ta... ăn ở đây sao?" – Cô khẽ hỏi, giọng nói có chút ngập ngừng.
Khương Trình không trả lời bằng miệng. Anh nắm lấy cổ tay cô, dẫn cô đến một quán mỳ sủi cảo bốc khói nghi ngút, nơi chỉ có vài bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè đặt sát vỉa hè.
『Tin tôi đi, hoa khôi. Đôi khi hạnh phúc không nằm ở những chiếc đĩa sứ viền vàng, mà nằm ở bát nước dùng nóng hổi này này.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, khoan khoái và tràn đầy năng lượng của sự tự do.
Họ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ. Khương Trình tự nhiên lau đũa cho cô, rồi gọi hai bát mỳ sủi cảo thập cẩm. Vy Anh quan sát từng cử động của anh. Anh làm mọi thứ một cách thành thục, không chút phô trương.
「Khương Trình, anh thường xuyên đến đây à?」
『Phải. Những lúc thấy lòng ồn ào quá, tôi lại ra đây. Tiếng xe cộ, tiếng người cười nói, tiếng bát đĩa va chạm... chúng thực tế hơn nhiều so với những suy nghĩ giả dối trong mấy căn phòng máy lạnh.』 – Anh nhìn cô, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng vọt – 『Hôm nay, tôi muốn chia sẻ thế giới của tôi với cậu.』
Bát mỳ được bưng ra, hơi nóng phả vào mặt khiến đôi mắt Vy Anh hơi nhòe đi. Cô cầm đũa, bắt chước anh thổi nhẹ rồi nếm thử một miếng sủi cảo. Vị ngọt của thịt, vị thanh của tôm và cái đậm đà của nước dùng xương hầm tan ra trong miệng.
Vy Anh ngẩn người. Hóa ra, đây là hương vị của sự bình dân mà cô luôn bị cấm cản.
「Ngon quá...」 – Cô thầm nghĩ, gương mặt hiện lên vẻ thư thái thực sự.
Khương Trình bật cười, anh dùng đũa gắp một miếng tôm từ bát mình bỏ sang bát cô.
『Ăn nhiều vào, cậu gầy quá rồi.』 – Anh khựng lại một chút, rồi một suy nghĩ nghịch ngợm lại nảy ra – 『Này Vy Anh, cậu có biết lúc cậu ăn nhìn giống gì không? Giống một con mèo con vừa được cho cá ấy. Cứ hít hà rồi lại lim dim mắt... Trông chỉ muốn...』
"Muốn gì?" – Vy Anh đột ngột ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng thật, đôi mắt trà long lanh nhìn xoáy vào anh. Cô đã bắt được "sóng" đen tối của anh.
Khương Trình suýt thì sặc nước dùng. Anh vội vã cúi đầu, tai đỏ bừng lên như gạch nung.
『Chết tiệt, quên mất là cô nàng này nghe thấy hết.』 – Anh thầm chửi thề trong đầu, nhưng rồi lại lấy lại vẻ mặt "trai hư" – 『Thì muốn véo má cậu một cái chứ gì! Cậu nghĩ tôi muốn gì?』
Vy Anh không nói gì, cô chỉ cười thầm. Cô biết anh đang nói dối. Trong đầu anh lúc đó, hình ảnh cô với đôi môi dính chút dầu mỡ hồng hào hiện lên rõ mồn một, kèm theo một khát khao mãnh liệt hơn cả việc "véo má".
Ăn xong, Khương Trình dẫn cô đi dạo dọc bờ sông. Gió đêm thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc dài của Vy Anh. Họ không nắm tay, nhưng bóng của hai người trên vỉa hè lại quấn quýt lấy nhau không rời.
『Cảm ơn cậu nhé, Vy Anh.』
Vy Anh khựng lại, ngạc nhiên: 「Vì cái gì? Anh mới là người dẫn tôi đi ăn mà?」
Khương Trình dừng bước, nhìn về phía dòng sông lấp lánh ánh đèn.
『Vì cậu đã chịu bước xuống khỏi cái bục cao đó để đi cùng tôi.』 – Giọng nói trong tâm trí anh lúc này mang một nỗi buồn man mác – 『Tôi biết mình chẳng có gì, chỉ có cái xe này và những con phố tối tăm. Tôi sợ cậu sẽ thấy ghê tởm nơi này.』
Vy Anh bước tới, lần đầu tiên cô chủ động luồn tay mình vào lòng bàn tay anh, đan chặt các ngón tay lại.
「Anh sai rồi, Khương Trình.」 – Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói trong tâm trí cô đều vang lên như tiếng chuông ngân – 「Ở trên cao kia rất lạnh. Chính anh đã mang tôi xuống đây, nơi có hơi người, có vị mỳ nóng và có... anh. Tôi không cần một lâu đài im lặng, tôi cần một thế giới có âm thanh của anh.」
Khương Trình lặng người. Anh không kìm lòng được mà kéo mạnh cô vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ cô. Anh hít một hơi thật sâu mùi hương hoa huệ quyện với mùi sương đêm trên tóc cô.
『Vy Anh... Cậu cứ thế này thì tôi không buông tay được đâu. Thật đấy.』
Vy Anh siết chặt vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh. Dưới bầu trời đêm đầy sao của thành phố, giữa cái ồn ào của phố thị, hai trái tim ấy cuối cùng cũng tìm thấy một nhịp đập chung.
Chương 10 khép lại với hình ảnh hai người đứng tựa vào nhau bên bờ sông, một bức tranh ngọt ngào và yên bình. Nhưng ở phía xa, trong bóng tối của những cột đèn, chiếc xe hơi của gia đình họ Hạ đã lặng lẽ xuất hiện từ bao giờ, ghi lại toàn bộ khoảnh khắc này.