MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 11: Những dải tần bị chia cắt

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 11: Những dải tần bị chia cắt

977 từ · ~5 phút đọc

Biệt thự nhà họ Hạ đêm nay chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Không có tiếng quát tháo, không có sự đổ vỡ, chỉ có tiếng gõ đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách và ánh nhìn lạnh lẽo của ông Hạ đang đặt lên tập ảnh trên bàn – những tấm ảnh chụp lại cảnh con gái ông đang ngồi ở quán mỳ vỉa hè và cái ôm bên bờ sông.

Vy Anh đứng giữa phòng khách, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức trắng bệch. Cô không giải thích, không khóc lóc. Sự im lặng của cô là lời xác nhận rõ ràng nhất.

"Ngày mai, tài xế sẽ đưa con đến trường và đón con ngay khi tan học. Điện thoại sẽ bị thu giữ. Con sẽ không đi đâu ngoài việc học." – Giọng ông Hạ trầm thấp, không chứa đựng hơi ấm – "Đừng để bố phải thất vọng thêm một lần nào nữa về cái gọi là 'tự do' rẻ tiền của con."

Vy Anh lẳng lặng cúi đầu, xoay người bước lên lầu. Khi cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, cô đổ gục xuống giường, vùi mặt vào gối. Cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy cô. Không điện thoại, không tự do, cô bị giam cầm trong chính "lâu đài" của mình.

Nhưng đúng lúc cô tưởng như mình đã hoàn toàn bị cắt đứt với thế giới, một dải tần số quen thuộc, hơi nhiễu nhưng đầy sức sống, đột ngột len lỏi qua những bức tường bê tông dày đặc, xuyên qua cả sự tuyệt vọng của cô.

『Vy Anh? Cậu nghe thấy tôi không?』

Vy Anh giật mình ngồi dậy. Tiếng lòng của Khương Trình! Nó không rõ nét như khi ở gần, nó mang theo sự lo lắng tột độ, giống như một tín hiệu radio đang cố gắng bắt sóng giữa cơn bão.

「Khương Trình! Anh đang ở đâu?」 – Cô gào lên trong tâm trí, nước mắt trào ra.

『Tôi đang ở dưới cổng nhà cậu.』

Vy Anh vội vã chạy ra ban công, nép mình sau tấm rèm lụa nhìn xuống. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, bóng dáng Khương Trình hiện lên nhỏ bé bên cạnh chiếc motor. Anh đang đứng đó, ngước nhìn lên những ô cửa sổ sáng đèn, gương mặt đầy vẻ bồn chồn.

『Chết tiệt, cái nhà này to quá, tôi chẳng biết cậu ở phòng nào.』 – Tiếng lòng anh vang lên, thô ráp nhưng chứa đựng một hơi ấm kỳ lạ – 『Vy Anh, đừng sợ. Tôi thấy chiếc xe đen đó đưa cậu về với vẻ mặt của lão tài xế rất lạ, tôi đoán là có chuyện rồi. Cậu không sao chứ? Họ có làm gì cậu không?』

Vy Anh nhìn anh từ xa, trái tim như thắt lại. Ở khoảng cách này, việc duy trì sự tâm linh tương thông tiêu tốn rất nhiều tâm sức, nhưng cô không muốn buông bỏ.

「Tôi không sao. Chỉ là bị cấm túc thôi. Họ thu điện thoại của tôi rồi... Khương Trình, anh đi đi, nếu bảo vệ nhìn thấy anh, họ sẽ gọi cảnh sát đấy.」

Khương Trình không nhúc nhích. Anh đút tay vào túi áo khoác, đứng tựa lưng vào cột đèn, vẻ mặt bướng bỉnh thường ngày quay trở lại.

『Kệ họ. Tôi đứng ở đường công cộng, ai cấm được?』 – Anh khẽ cười trong đầu cô, một nụ cười ngạo nghễ – 『Vy Anh, nhìn lên trời đi.』

Vy Anh ngước mắt nhìn lên. Bầu trời đêm nay không có sao, chỉ có một vầng trăng khuyết bị mây che mờ.

『Cậu thấy vầng trăng đó không? Dù mây có che, nó vẫn ở đó. Tôi cũng vậy. Họ có thể thu điện thoại của cậu, có thể nhốt cậu trong phòng, nhưng họ không thể thu hồi được suy nghĩ của tôi dành cho cậu.』

Vy Anh tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, hơi thở làm mờ đi một khoảng kính nhỏ. Cô vẽ một hình trái tim lên đó, dù biết anh không thể thấy.

「Anh ngốc quá. Đứng đó lạnh lắm.」

『Không lạnh. Chỉ cần nghe thấy tiếng cậu trong đầu, tôi thấy nóng cả người đây này.』 – Khương Trình dừng lại một chút, giọng anh bỗng trở nên dịu dàng, trầm lắng đến mức khiến Vy Anh thấy tê dại – 『Vy Anh, mai ở trường, tôi sẽ tìm cách gặp cậu. Dù chỉ là một giây lướt qua nhau ở hành lang, tôi cũng sẽ truyền cho cậu đủ năng lượng để cậu vượt qua cả ngày. Tin tôi.』

「Tôi tin anh.」

Họ đứng đó, một người trên cao, một người dưới thấp, bị ngăn cách bởi hàng rào sắt và những định kiến của người lớn. Nhưng dải tần số tình yêu của họ thì không gì có thể ngăn cản được. Đó là một thứ ngôn ngữ không dây, không tốn phí, và trung thực đến tận cùng.

Khương Trình đứng đó thêm một lúc lâu, cho đến khi thấy đèn phòng Vy Anh vụt tắt – một tín hiệu rằng cô đã an toàn đi ngủ – anh mới chịu lên xe. Trước khi khởi động máy, anh gửi đi một ý nghĩ cuối cùng, ngọt ngào như vị sữa dâu buổi sáng:

『Ngủ ngon, người con gái của tôi. Hãy mơ về trận bóng rổ hôm ấy, lúc đó tôi sẽ ôm cậu thật chặt trong mơ, không ai có thể tách rời được.』

Vy Anh nằm trong bóng tối, mỉm cười giữa những giọt nước mắt còn chưa khô. Cô nhận ra rằng, sự cấm túc này không hề đáng sợ như cô tưởng. Bởi vì giờ đây, cô đã có một thế giới riêng mà không ai có thể xâm phạm, một thế giới chỉ có hai người, nơi những suy nghĩ yêu thương luôn được hồi đáp tức thì.