MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 12: Mật mã giữa vòng vây

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 12: Mật mã giữa vòng vây

1,194 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, trường THPT Thanh Xuân chứng kiến một cảnh tượng giống như trong phim điện ảnh về những gia đình quyền quý. Chiếc xe đen của nhà họ Hạ đỗ sát cửa lớp 12A1. Tài xế của Vy Anh không chỉ đưa cô đến tận cửa mà còn đứng túc trực ở hành lang, lấy cớ là bảo vệ sự riêng tư cho tiểu thư, nhưng ai cũng hiểu đó là một sự giám sát ngầm.

Vy Anh bước vào lớp với gương mặt trắng bệch, đôi mắt hơi sưng nhưng vẫn giữ được nét kiêu kỳ vốn có. Cô ngồi xuống bàn, không nhìn sang trái cũng chẳng nhìn sang phải. Những tiếng xì xào xung quanh như những mũi kim châm vào tai cô.

「Nhìn kìa, chắc bị gia đình cấm cản rồi.」 「Gia thế như thế làm sao mà yêu đương với cái gã đầu đường xó chợ kia được.」

Vy Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những tạp âm đó. Nhưng rồi, giữa một biển "tiếng ồn trắng" độc hại, một giai điệu quen thuộc đột ngột vang lên, mạnh mẽ và đầy thách thức.

『Này, Vy Anh. Cậu đang diễn vai Công chúa ngủ trong rừng à? Mở mắt ra nhìn tôi một chút đi, tài xế của cậu không nhìn thấy suy nghĩ của tôi đâu mà sợ.』

Vy Anh run khẽ. Cô mở mắt, nhìn về phía cửa lớp. Khương Trình đang đứng đó, dựa lưng vào khung cửa, miệng ngậm một chiếc kẹo mút, đôi mắt đen láy nhìn cô đầy tinh quái. Anh trông vẫn bất cần như thế, như thể sự hiện diện của gã tài xế cao lớn kia chỉ là một không khí loãng.

「Khương Trình... Đừng lại gần đây. Ông ta sẽ báo cáo với bố tôi mất.」 – Vy Anh thầm nhắc nhở, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một niềm vui sướng không thể tả.

『Tôi đang đứng ở hành lang chung mà. Cậu nhìn tôi đi, tôi có mang "quà" cho cậu đây.』

Khương Trình thong thả bước vào lớp. Khi đi ngang qua Vy Anh, anh không dừng lại, cũng không liếc nhìn cô lấy một cái. Nhưng ngay lúc tà áo khoác của anh lướt qua bàn học của cô, một vật nhỏ nhắn, bọc trong tờ giấy nháp đã được ném gọn lỏn vào ngăn bàn của Vy Anh.

Gã tài xế ở ngoài cửa hơi nhổm người lên nhìn, nhưng động tác của Khương Trình quá nhanh và tự nhiên, khiến ông ta không tìm ra kẽ hở.

Vy Anh tim đập thình thịch. Cô thò tay vào ngăn bàn, chạm vào một thứ gì đó âm ấm. Đó là một chiếc tai nghe Bluetooth nhỏ xíu.

『Nghe này, tiểu thư.』 – Tiếng lòng của Khương Trình lúc này trở nên vô cùng ngọt ngào, như thể anh đang thì thầm sát tai cô – 『Họ thu điện thoại, nhưng họ không thu được cái tai nghe này. Tôi đã giấu một chiếc máy nghe nhạc nhỏ trong cái hốc cây sau sân trường, nơi có tần số phát sóng ngắn chỉ riêng hai ta biết. Nếu thấy nhớ giọng tôi, cậu cứ việc đeo nó vào.』

Vy Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười kín đáo dưới lớp tóc mái dài.

「Anh đúng là tên quỷ quyệt. Làm sao anh làm được những thứ này chỉ trong một đêm?」

『Vì cậu đấy.』 – Khương Trình ngồi xuống bàn của mình, gác chân lên ghế, ánh mắt nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí thì đang bao vây lấy cô – 『Tối qua nhìn cậu buồn như thế, tôi không ngủ được. Tôi đã tháo tung cái đài cũ của bố tôi ra để chế lại đấy. Giờ thì... chuẩn bị nghe nhé.』

Vy Anh lén lút đưa tay lên tai, giả vờ gãi đầu để nhét chiếc tai nghe vào dưới lớp tóc dày. Ngay lập tức, một giai điệu lo-fi êm dịu vang lên, và rồi là tiếng hắng giọng trầm khàn của Khương Trình được thu âm sẵn:

"Hạ Vy Anh, nếu cậu đang nghe thấy cái này, nghĩa là tôi đã thành công. Đừng sợ bóng tối, vì tôi sẽ luôn là người phát sóng cho cậu. Ăn sáng đi, tôi biết cậu lại bỏ bữa rồi..."

Vy Anh cảm thấy lòng mình như tan chảy. Giữa sự giám sát ngột ngạt, cô lại cảm thấy tự do hơn bao giờ hết. Cô lấy một chiếc bánh ngọt nhỏ từ trong cặp ra, bẻ một miếng đưa vào miệng.

「Cảm ơn anh, Trình. Nó... ngọt lắm.」

『Bánh ngọt hay là tiếng của tôi ngọt?』 – Khương Trình trêu chọc, cảm nhận được sự thư giãn của cô qua tần số tâm linh.

「Cả hai.」 – Vy Anh thành thật đáp lại.

Trong giờ học, họ không hề nói chuyện, cũng không hề nhìn nhau. Nhưng giữa không trung, những luồng suy nghĩ cứ liên tục giao thoa. Khương Trình kể cho cô nghe về việc anh đã vất vả thế nào để chế cái máy phát, còn Vy Anh kể cho anh nghe về những ước mơ nhỏ bé cô muốn làm khi được tự do.

『Này Vy Anh...』 – Giọng Khương Trình đột ngột trở nên nghiêm túc – 『Chiều nay lúc tan học, khi tài xế mở cửa xe cho cậu, hãy làm rơi chiếc khăn tay xuống đất.』

「Để làm gì?」

『Để tôi có cớ để chạm vào cậu. Chỉ một giây thôi cũng được. Tôi nhớ hơi ấm của cậu đến phát điên rồi.』

Vy Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự táo bạo của Khương Trình luôn làm cô vừa sợ hãi vừa khao khát.

「Được. Tôi sẽ làm theo.」

Tiết học trôi qua trong sự bình yên giả tạo. Gã tài xế vẫn đứng đó, nghiêm nghị và lạnh lùng, không hề hay biết rằng bên trong lớp học này, hai trái tim đang lên kế hoạch cho một cuộc vượt ngục đầy lãng mạn của cảm xúc.

Chiều đến, khi tiếng chuông tan học vang lên, Vy Anh bước ra cổng trường dưới sự hộ tống của tài xế. Đúng lúc gã tài xế mở cửa chiếc xe Limousine, Vy Anh vờ như lúng túng, làm chiếc khăn tay lụa trắng rơi xuống mặt đường nhựa.

Cô chưa kịp cúi xuống thì một bàn tay to lớn đã nhanh hơn. Khương Trình xuất hiện từ giữa đám đông, anh cúi xuống nhặt chiếc khăn, và khi đưa lại cho cô, các ngón tay của anh cố tình đan chặt lấy tay cô trong một giây ngắn ngủi.

Một luồng rung động mãnh liệt bùng nổ.

『Tôi yêu cậu. Đừng bao giờ quên điều đó.』 – Tiếng lòng anh gào thét một cách mạnh mẽ, át cả tiếng động cơ xe đang nổ máy.

Vy Anh nhìn vào mắt anh, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định.

"Cảm ơn cậu." – Cô nói bằng giọng thật, dịu dàng nhưng đầy sức nặng.

Chiếc xe lăn bánh rời đi. Khương Trình đứng nhìn theo, tay anh vẫn còn vương lại mùi hương hoa huệ. Anh biết thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng với mật mã bí mật này, họ sẽ không bao giờ lạc mất nhau.