MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 13: Bữa tiệc của những con rối

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 13: Bữa tiệc của những con rối

993 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn pha lê trong nhà hàng Pháp sang trọng tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy nhưng vô hồn. Hạ Vy Anh ngồi đối diện với một chàng trai trẻ, người mà bố cô giới thiệu là con trai của một đối tác chiến lược. Anh ta tên Minh Triết, diện bộ suit cắt may thủ công tinh xảo, nụ cười luôn duy trì ở một góc độ hoàn hảo như được lập trình sẵn.

Vy Anh mặc chiếc váy lụa màu đen giản dị nhưng đắt đỏ, mái tóc xõa dài che đi chiếc tai nghe Bluetooth nhỏ xíu mà Khương Trình đã tặng. Cô cảm thấy mình như một món đồ trưng bày trên kệ, chờ được định giá.

「Khương Trình... Anh có nghe thấy không?」 – Cô khẽ gọi trong tâm trí, giọng nói run rẩy vì lạc lõng.

Gần như ngay lập tức, một tiếng "tạch" nhẹ từ tai nghe và một luồng sóng âm ấm áp ùa vào tâm trí cô.

『Tôi đây. Đừng sợ, tôi đang ở ngay bãi giữ xe đối diện nhà hàng. Tôi nghe thấy tiếng nhạc cổ điển chết tiệt đó rồi. Gã đó nhìn cậu thế nào? Có dám chạm vào tay cậu không?』 – Tiếng lòng của Khương Trình mang theo sự gắt gỏng của một con sư tử đang bị nhốt ngoài lồng, nhưng chính sự ghen tuông đó lại khiến Vy Anh thấy an lòng.

Minh Triết lên tiếng, giọng nói hào nhoáng: "Vy Anh, mình nghe nói cậu rất giỏi piano. Nhà mình có một chiếc Steinway phiên bản giới hạn, hôm nào mời cậu qua chơi."

Vy Anh khẽ mỉm cười xã giao, nhưng trong đầu cô, tiếng lòng của Minh Triết lại vang lên đầy tính toán: 「Cưới được cô nàng này thì cổ phần của công ty mình sẽ tăng ít nhất 15%. Nhìn cũng xinh đấy, nhưng có vẻ hơi lầm lì.」

Cô cảm thấy buồn nôn. Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ, để vị chát lan tỏa trong miệng.

「Anh ta đang nói về đàn Piano... Trình ơi, anh ta thật tẻ nhạt.」

『Piano à?』 – Khương Trình khẽ cười khẩy qua tai nghe – 『Nói với hắn là cậu chỉ thích nghe tiếng motor nổ máy thôi. Vy Anh, nhìn ra cửa sổ phía tay trái cậu đi. Dãy phố có hàng cây xanh ấy.』

Vy Anh khẽ liếc mắt nhìn ra ngoài cửa kính sát đất của nhà hàng. Phía bên kia đường, dưới bóng một cây xà cừ lớn, một ánh đèn xe bỗng nhiên nháy hai lần. Khương Trình đang ngồi trên xe, nhìn về phía cô. Khoảng cách địa lý chỉ vài chục mét, nhưng khoảng cách địa vị lại như hai hành tinh khác nhau.

『Thấy tôi không? Đang vẫy tay này.』

Vy Anh không kìm được mà bật cười khẽ. Minh Triết ngạc nhiên: "Có chuyện gì vui sao Vy Anh?"

"Không có gì, mình chỉ thấy món ăn này... có vị rất thú vị." – Cô đáp lời bằng miệng, nhưng tâm trí thì đang "hét" lên với Khương Trình: 「Anh điên rồi! Bảo vệ mà thấy anh là họ đuổi đấy.」

『Đuổi thì chạy. Cậu cứ tập trung diễn vai tiểu thư đi. Chỉ cần biết là có tôi ở đây, nếu hắn dám có ý đồ gì, tôi sẽ tông thẳng xe vào cái nhà hàng này để cứu cậu.』

Sự bảo bọc đầy ngông cuồng của Khương Trình khiến Vy Anh thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô bắt đầu thoải mái hơn, cô không còn sợ hãi những suy nghĩ giả dối của Minh Triết nữa. Cô coi cuộc xem mắt này như một vở kịch mà cô là khán giả, còn Khương Trình là người bình luận viên bí mật.

Bữa tiệc kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Trong suốt thời gian đó, Khương Trình liên tục "nói" với cô qua tâm trí. Anh kể về con mèo hoang ở sân trường, về việc anh vừa mới học thuộc được thêm năm từ mới tiếng Anh để "ghi điểm" với cô, và cả về việc anh nhớ mùi hương trên tóc cô đến nhường nào.

Khi buổi tiệc kết thúc, Minh Triết lịch sự tiễn Vy Anh ra xe. Anh ta định cầm lấy tay cô để hôn theo phép lịch sự phương Tây.

Vy Anh khẽ rụt tay lại, cô lách người bước vào xe Limousine trước sự ngỡ ngàng của Minh Triết.

「Khương Trình, anh ta định hôn tay tôi.」

『Biết rồi! Tôi thấy rồi! Đồ khốn...』 – Khương Trình nghiến răng trong đầu cô – 『May mà cậu né nhanh, không thì tối nay tôi không ngủ nổi mất. Vy Anh, nhìn về phía gương chiếu hậu đi.』

Khi chiếc xe Limousine lăn bánh, Vy Anh nhìn vào gương chiếu hậu. Cô thấy một chiếc motor đen tuyền đang thong thả bám theo từ phía xa, giữ một khoảng cách an toàn nhưng không bao giờ rời bỏ.

Cái cảm giác được một người âm thầm bảo vệ như vậy thật là ngọt ngào đến mức khiến cô muốn khóc.

「Trình... Anh bám theo xe tôi làm gì? Nguy hiểm lắm.」

『Tôi đưa cậu về tận cửa "lồng sắt". Để cậu biết là dù cậu ở đâu, tôi cũng sẽ luôn bắt được tần số của cậu.』

Chiếc xe về đến cổng biệt thự. Vy Anh bước xuống, cô đứng lại một giây trước khi vào nhà, nhìn về bóng tối phía cuối phố.

「Ngủ ngon nhé, chàng trai ném bóng rổ của tôi.」

『Ngủ ngon, hoa khôi của tôi. Mai ở trường... tôi sẽ đòi nợ "5 phút" của ngày hôm nay đấy.』

Vy Anh bước vào nhà, lòng nhẹ tênh. Bữa tiệc xa hoa kia cuối cùng cũng chỉ là một phông nền mờ nhạt, làm nổi bật lên một tình yêu chân thành và mạnh mẽ. Cô nhận ra rằng, dù cho gia đình có cố gắng ngăn cản đến đâu, họ cũng không bao giờ có thể thu hồi được sóng radio của trái tim cô.