MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!Chương 14: Những chiến binh của tần số

Nữ Thần, Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cậu!

Chương 14: Những chiến binh của tần số

992 từ · ~5 phút đọc

Tin tức về việc Khương Trình – kẻ vốn dĩ chỉ biết trốn học và gây gổ – đột ngột xin gia nhập đội tuyển bóng rổ của trường để chuẩn bị cho trận giao hữu với trường quốc tế (nơi Minh Triết đang theo học) đã trở thành một cú nổ lớn tại lớp 12A1.

Hạ Vy Anh ngồi ở bàn đầu, nghe những tiếng xì xào bàn tán mà lòng không khỏi dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa hãnh diện. Cô biết, anh làm điều này không phải vì đam mê thể thao, mà vì anh muốn đứng ở một vị trí mà bố cô không thể coi thường.

『Này, hoa khôi. Đừng có thẫn thờ nữa. Nhìn ra cửa sổ sân tập đi, tôi đang mặc áo số 07 đấy.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, có chút hơi thở gấp gáp vì đang khởi động, nhưng vẫn đầy vẻ tự tin.

Vy Anh khẽ liếc nhìn xuống sân bóng rổ phía dưới. Khương Trình trong bộ đồng phục thi đấu màu đen đỏ, mái tóc hơi ướt vì mồ hôi, trông anh rực rỡ và tràn đầy sức sống như một ngọn lửa. Anh vừa dứt điểm một cú lên rổ điệu nghệ, rồi như có linh tính, anh ngước lên nhìn thẳng vào cửa sổ lớp cô, khẽ nháy mắt.

「Anh điên rồi, Trình. Minh Triết đã chơi bóng rổ từ nhỏ, anh ta là đội trưởng bên đó đấy. Anh chỉ mới tập trung được vài ngày...」 – Vy Anh lo lắng truyền tin.

『Thì sao chứ? Hắn ta có kỹ thuật, nhưng tôi có "huấn luyện viên" xịn nhất thế giới mà.』 – Khương Trình cười thầm trong đầu cô – 『Vy Anh, chiều nay trận đấu diễn ra, cậu hãy đeo cái tai nghe đó. Tôi cần cậu "đọc" cho tôi biết hắn ta định làm gì. Chúng ta sẽ chơi một trò chơi công bằng... theo cách của chúng ta.』

Chiều hôm đó, nhà thi đấu kín chỗ. Minh Triết xuất hiện trong bộ đồ thể thao hàng hiệu, xung quanh là đám đông cổ vũ nồng nhiệt. Anh ta nhìn Khương Trình với ánh mắt khinh khỉnh, coi anh chỉ là một kẻ lót đường.

Vy Anh ngồi trên khán đài, tay nắm chặt quai cặp, tai nghe ẩn hiện dưới làn tóc. Trận đấu bắt đầu.

Tốc độ của Minh Triết rất nhanh, anh ta liên tục ghi điểm. Khương Trình dù khỏe mạnh và dẻo dai nhưng kinh nghiệm thi đấu chuyên nghiệp rõ ràng là kém hơn. Những phút đầu, đội của trường Thanh Xuân bị dẫn trước khá xa.

「Trình, anh ta định đột phá bên cánh trái!」 – Vy Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào Minh Triết. Cô không cần nhìn bóng, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tính toán của hắn ta. – 「Hắn đang nghĩ sẽ lừa anh bằng một cú quay người, rồi chuyền cho đồng đội ở góc 0 độ.」

Khương Trình nhận được tín hiệu, anh lập tức xoay người, sải bước dài chặn đứng đường bóng của Minh Triết trước khi hắn kịp thực hiện cú lừa. Một pha cướp bóng ngoạn mục khiến cả khán đài ồ lên.

『Bắt được cậu rồi nhé, thiếu gia.』 – Khương Trình nhếch môi, anh dẫn bóng tốc độ cao rồi thực hiện một cú úp rổ (dunk) đầy uy lực.

Sàn đấu như rung chuyển. Minh Triết bắt đầu mất bình tĩnh. Hắn không hiểu tại sao Khương Trình lại có thể đoán trước được mọi bước đi của mình như có mắt ở sau lưng.

「Bên phải! Anh ta định phạm lỗi kín với anh đấy, cẩn thận!」 – Vy Anh hét lên trong tâm trí.

Khương Trình khéo léo lách người, khiến Minh Triết mất đà ngã nhào ra sàn. Tiếng còi của trọng tài vang lên, Minh Triết bị lỗi kỹ thuật.

Trận đấu kết thúc với chiến thắng sát sao thuộc về trường Thanh Xuân. Khương Trình trở thành người hùng của trận đấu. Trong tiếng reo hò của cổ động viên, anh không nhìn ai cả, chỉ nhìn về phía Vy Anh trên khán đài.

『Thấy chưa? Tôi đã bảo là tôi sẽ thắng mà.』 – Tiếng lòng anh vang lên, lần này tràn ngập sự ngọt ngào và khao khát – 『Vy Anh, xuống đây với tôi đi. Tôi không cần huy chương, tôi chỉ cần một cái chạm tay của cậu thôi.』

Vy Anh mặc kệ gã tài xế đang cố bám theo sau, cô chạy xuống sân tập. Giữa đám đông hỗn loạn, Khương Trình dang tay đón lấy cô. Anh không ôm cô – vì anh đang đầy mồ hôi – nhưng anh cầm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn nóng bỏng vào lòng bàn tay.

"Cảm ơn huấn luyện viên." – Anh nói bằng giọng thật, hơi thở hổn hển nhưng ánh mắt thì dịu dàng vô cùng.

Gần đó, Minh Triết đứng nhìn với gương mặt tím tái vì tức giận và xấu hổ. Bố của Vy Anh, người cũng có mặt ở hàng ghế danh dự, nheo mắt nhìn chàng trai số 07 đang nắm tay con gái mình. Ông nhận ra rằng, chàng trai này có một thứ mà những cậu ấm như Minh Triết không bao giờ có: một ý chí không bao giờ khuất phục.

「Trình... Anh làm tốt lắm.」 – Vy Anh thầm nói, mắt cô lấp lánh niềm tự hào.

『Tối nay...』 – Khương Trình kề sát tai cô, dùng tâm trí nói một cách đầy gian xảo – 『Phần thưởng cho tôi không chỉ là nắm tay đâu nhé. Tôi muốn được "nghe" cậu nói yêu tôi... bằng cả giọng thật nữa.』

Vy Anh đỏ bừng mặt, nhưng cô không rút tay lại. Trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng dù sóng gió gia đình có lớn đến đâu, chỉ cần hai người cùng chung tần số, họ có thể chiến thắng bất cứ đối thủ nào.