Sau trận đấu rực lửa, Khương Trình không đưa Vy Anh đến quán mỳ vỉa hè hay những con phố náo nhiệt. Anh chở cô trên chiếc motor, luồn lách qua những con dốc nhỏ để lên đến sân thượng của một tòa chung cư cũ nằm tách biệt với trung tâm thành phố.
Gió đêm trên cao thổi lộng, mang theo hơi đất và sự thanh khiết của sương sớm. Từ đây nhìn xuống, thành phố giống như một tấm thảm đèn lấp lánh, nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo và xa xăm.
Khương Trình cởi chiếc áo khoác jeans của mình, trải xuống sàn xi măng đã bạc màu.
"Ngồi đi, hoa khôi. Chỗ này không có ghế nệm, nhưng bảo đảm không có gã tài xế nào tìm được đâu." – Anh cười, nụ cười nhẹ nhõm sau một ngày dài căng thẳng.
Vy Anh ngồi xuống, đôi chân thon dài khẽ đung đưa. Cô nhìn Khương Trình, người lúc này đã tháo bỏ lớp vỏ bọc "chiến binh" trên sân bóng, chỉ còn là một chàng trai với đôi mắt sáng rực dưới ánh trăng.
『Này... Cậu vẫn chưa đưa "phần thưởng" cho tôi đâu đấy.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên, trầm thấp và có chút nôn nóng, nhưng lại tràn đầy sự dịu dàng.
Vy Anh khẽ mỉm cười, cô quay sang nhìn thẳng vào mắt anh. Ở khoảng cách này, cô có thể nghe thấy mọi rung động nhỏ nhất trong tâm trí anh.
「Anh muốn phần thưởng gì? Chẳng phải cả trường đã tung hô anh như anh hùng rồi sao?」
『Tôi không cần cả trường.』 – Khương Trình tiến lại gần hơn, hơi thở của anh phả nhẹ lên gò má cô – 『Tôi chỉ cần người duy nhất nghe thấy tôi. Vy Anh, lúc nãy trên sân bóng... cậu đã nói gì trong đầu ấy nhỉ? Tôi muốn nghe lại, nhưng bằng giọng thật cơ.』
Vy Anh cảm thấy tim mình đập như trống lồng ngực. Cô vốn là người giỏi che giấu cảm xúc bằng sự im lặng, nhưng trước Khương Trình, mọi sự phòng vệ đều trở nên vô nghĩa. Cô hít một hơi thật sâu, đôi môi anh đào khẽ mấp máy.
"Khương Trình..." – Giọng cô trong trẻo, nhỏ xíu nhưng rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng – "Anh làm tốt lắm. Và... em tự hào về anh."
Khương Trình sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô xưng "em" với anh bằng giọng thật. Một sự chuyển biến nhỏ trong cách xưng hô nhưng lại mang sức nặng của một lời cam kết.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.
『Chỉ có thế thôi sao?』 – Ánh mắt anh nóng bỏng, khóa chặt lấy đôi mắt trà của cô – 『Tôi nhớ là có người còn nợ tôi một câu nói quan trọng hơn nhiều.』
Vy Anh không tránh né nữa. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Trong đầu cô lúc này không còn một tạp âm nào khác, chỉ có một tần số duy nhất đang rung động mãnh liệt.
"Em yêu anh, Khương Trình." – Cô thì thầm, từng chữ một vang lên chân thành đến mức khiến không gian xung quanh như ngưng đọng.
Khương Trình không đợi thêm một giây nào nữa. Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn mang vị bạc hà mát lạnh, vị mặn của mồ hôi sau trận đấu và vị ngọt lịm của tình yêu đầu đời.
Ngay khoảnh khắc đó, sự tâm linh tương thông đạt đến đỉnh điểm. Vy Anh thấy mình như tan chảy vào trong tâm trí của Khương Trình. Cô thấy những ký ức của anh, những nỗi đau khi anh cô đơn, và cả một vùng trời hy vọng mà anh đã vẽ ra từ khi gặp cô. Còn Khương Trình, anh cảm nhận được sự ấm áp và khao khát được tự do trong trái tim Vy Anh.
Không cần lời nói, không cần tiếng lòng, họ giao tiếp bằng nhịp đập của trái tim và sự hòa quyện của hai linh hồn.
『Vy Anh... Cảm ơn em đã cho tôi lý do để trở nên tốt đẹp hơn.』 – Tiếng lòng của Khương Trình vang lên giữa nụ hôn, dịu dàng như một lời thề nguyện.
Họ ngồi đó rất lâu, tựa đầu vào vai nhau dưới bầu trời đầy sao. Vy Anh cảm thấy lần đầu tiên trong đời, cô không cần phải "hoàn hảo". Cô chỉ cần là chính mình, là một cô gái nhỏ đang được bảo vệ trong vòng tay của chàng trai này.
"Trình này..." – Vy Anh khẽ lên tiếng sau một hồi im lặng – "Nếu sau này gia đình em làm khó anh hơn nữa thì sao?"
Khương Trình siết chặt tay cô, anh nhìn về phía những ánh đèn xa xăm của thành phố, ánh mắt kiên định.
『Thì tôi sẽ học cách để trở thành một người mà họ không thể làm khó được nữa. Em cứ việc ở phía sau tôi, 'đọc' thế giới cho tôi nghe. Còn lại, cứ để tôi lo.』
Một buổi tối ngọt ngào khép lại Hồi 2 của câu chuyện. Họ đã có nhau, đã hiểu nhau hơn bất cứ ai trên đời. Nhưng ở dưới sân chung cư, chiếc xe đen quen thuộc vẫn đang âm thầm quan sát. Sóng gió thực sự của Hồi 3: Sóng gió và Lựa chọn đang dần hiện hữu, thử thách bản lĩnh của hai kẻ "tâm linh tương thông" giữa bộn bề định kiến.