Mưa. Đó là tất cả những gì An Nhược cảm nhận được lúc này. Nó không phải cơn mưa rào vội vã của xứ nhiệt đới, mà là mưa dầm, lạnh buốt và dai dẳng như nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm cô.
Chiếc túi xách du lịch nặng trịch trượt khỏi vai, va vào mặt đường đá ẩm ướt. Cô không buồn nhặt. Tấm vé xe buýt cuối cùng đi Vĩnh Phong đã tuột khỏi tay cô, kéo theo hy vọng về một căn phòng trọ ấm áp đã đặt trước. Giờ đây, ở cái thị trấn ven biển xa lạ này, trời đã nhá nhem tối, và bóng đêm nuốt chửng từng cột đèn đường thưa thớt.
"Làm sao đây…?" Cô thì thầm, giọng khản đặc vì lạnh.
Ánh sáng le lói duy nhất đến từ một biển hiệu cũ kỹ đã tắt gần hết chữ, chỉ còn lại chữ "Bar" nhấp nháy một cách cô độc và mờ ám. An Nhược nắm chặt chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin, vô vọng tìm kiếm một nhà nghỉ còn mở cửa. Tất cả đều là phòng đã kín, hoặc mức giá quá cao với ví tiền của một cô gái vừa bị hủy tour.
Cơn gió biển mang theo vị mặn chát và hơi lạnh thấu xương lùa qua chiếc áo khoác mỏng manh của cô, khiến An Nhược run rẩy không ngừng. Cô co rúm người lại, ngồi bệt xuống một bậc đá lạnh, cảm thấy dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Đây không phải là chuyến du lịch thư giãn cô mơ ước, mà là một cơn ác mộng bị bỏ rơi giữa vùng đất lạ.
Trong khoảnh khắc An Nhược gần như muốn bật khóc vì sự bất lực và sợ hãi khi phải ngủ ngoài trời, một chiếc xe hơi đen bóng, trầm thấp, gần như vô thanh, lướt qua cô và dừng lại cách đó không xa.
Cánh cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống.
Anh ta cao, dáng người cân đối ẩn dưới chiếc áo khoác da màu tối. Không có vẻ vội vã, anh đóng cửa xe một cách từ tốn, chậm rãi bước về phía một cánh cổng sắt cũ kỹ, rỉ sét được che khuất sau bụi cây dày. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, gương mặt anh ta chỉ là một bóng hình sắc lạnh và bí ẩn.
An Nhược nín thở. Mọi giác quan của cô căng ra, vừa đề phòng vừa không thể rời mắt. Có điều gì đó trong phong thái lãnh đạm và mạnh mẽ của anh ta khiến cô cảm thấy một sự an toàn thoáng qua, hay có lẽ chỉ là một hy vọng điên rồ trong cơn quẫn bách.
Người đàn ông mở khóa cổng, ánh mắt anh ta lướt qua An Nhược, dừng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi. Không một biểu cảm, không một lời nói. Nhưng cái nhìn đó, sắc bén và thăm dò trong bóng tối, khiến hơi thở của cô khựng lại trong lồng ngực.
Anh ta bước vào, cánh cổng sắp đóng lại, chuẩn bị chìm vào màn đêm tĩnh mịch.
Trong một giây phút liều lĩnh và tuyệt vọng nhất, An Nhược đứng phắt dậy, cô vứt bỏ mọi sự rụt rè thường ngày.
"Xin lỗi!" Cô gọi to, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Xin lỗi anh… Tôi không có chỗ ở. Làm ơn... cho tôi tá túc đêm nay được không?"
Bước chân của người đàn ông khựng lại. Anh ta không quay đầu, chỉ đứng im, tĩnh lặng như bức tượng đồng dưới mưa. Khoảnh khắc im lặng đó kéo dài như vô tận, siết chặt tim An Nhược.
Cuối cùng, Bách Dương, người đàn ông ấy, từ từ xoay người lại. Anh ta bước ra khỏi cánh cổng một bước, tiến gần đến chỗ cô. Cả hai chỉ cách nhau vài mét. An Nhược có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương hòa quyện với hơi lạnh từ da thịt anh ta.
"Cô gái," giọng anh ta trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông trong đêm. "Cô biết mình đang yêu cầu điều gì không? Ở nhờ nhà người lạ, giữa nơi này, không phải lúc nào cũng là một quyết định khôn ngoan."
Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi sự mong manh và ngây thơ của cô.
"Tôi biết," An Nhược nói, cố gắng giữ giọng không run. "Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi chỉ cần một mái hiên. Sáng mai tôi sẽ đi ngay."
Bách Dương nhếch mép, một nụ cười thoáng qua và mờ ám. Anh ta đưa bàn tay ra, không phải để nắm lấy cô, mà chỉ để chỉ vào cánh cổng sau lưng.
"Vào đi. Nhưng cô cần nhớ rõ," anh ta chậm rãi nói, giọng nói mang theo một sự chiếm hữu ngầm đầy cám dỗ:
"Trong căn nhà này, tôi là chủ nhân. Và luật lệ, là do tôi đặt ra."
Đó là lời mời, cũng là một lời cảnh cáo đầy khiêu khích. An Nhược biết mình đang bước vào một canh bạc nguy hiểm, nhưng cái lạnh và sự tuyệt vọng đã khiến cô nhắm mắt đưa chân. Cô gật đầu, theo bước chân anh ta, tiến vào bóng tối ấm áp và đầy bí mật của Căn Nhà Số 7.